Ăn xong, Sư Tục Trì vứt hộp đồ ăn vào thùng rác, trong đầu nhớ đến việc ngày mai Chủ nhật phải sang nhà bố.
-
“Bố, con về rồi đây, bố ơi bố.” Sư Tục Trì vừa thay giày ở cửa đã bắt đầu gọi.
“Bố đây, người lớn đùng rồi còn gào thét cái gì.” Bố Sư đi từ phòng làm việc ra, trên sống mũi đeo một cặp kính, tay nhận lấy túi gà x/é phay mà Sư Tục Trì tiện đường m/ua về, món đó hai bố con họ đều rất thích ăn.
“Mấy ngày không gặp bố, nhớ lắm.” Nói xong Sư Tục Trì còn muốn ôm lấy bố nũng nịu.
Bố Sư giơ một tay ra chặn cậu lại: “Được rồi được rồi, chẳng phải hai hôm trước mới gặp sao?” Đứa con trai này lớn tướng rồi mà vẫn thích làm nũng, chẳng biết ngại là gì. Cậu còn cao hơn ông cả một cái đầu,” Trong tủ lạnh có trái cây dì Nghiêm đi du lịch về mang sang cho con đấy, đi nếm thử đi.”
“Ồ, dì Nghiêm đi du lịch về nhanh thế ạ? Họ chẳng phải mới đi được vài ngày sao?” Sư Tục Trì đi tới trước tủ lạnh, mở cửa ra.
Dì Nghiêm là bạn thân của bố Sư từ thời đại học, tình cảm bao năm vẫn rất tốt, có thể nói dì ấy cũng là người chứng kiến Sư Tục Trì lớn lên.
“Một tuần rồi còn gì, tối nay dì ấy gọi chúng ta qua ăn bữa cơm.” Bố Sư mở nắp ra xem, Sư Tục Trì nhanh tay lẹ mắt vươn tay lấy một miếng nếm thử, gật đầu: “Được ạ.”
Bố Sư vỗ nhẹ vào cái tay không an phận của cậu: “Đã rửa tay chưa, bẩn ch*t đi được, trái cây ăn một nửa lại không ăn hết, ăn nhanh lên.”
“Biết rồi biết rồi.” Sư Tục Trì tiếp tục cắn miếng lê trong miệng, đúng là rất ngọt.
Tối đến.
Nhà dì Nghiêm.
“Tiểu Trì đến rồi à, cảm giác con lại cao lên rồi đấy.” Dì Nghiêm cười híp mắt nhìn Sư Tục Trì. Lúc cậu học lớp 11, 12 thì số lần gặp mặt đã không còn nhiều, chứ đừng nói là bây giờ đã đi học đại học.
“Dạ, có cao thêm một chút ạ.” Sư Tục Trì chào hỏi những người khác: “Chào chú ạ, chào anh Miễn.”
Mấy người ngồi vào bàn ăn, trước mặt Sư Tục Trì là cái bát sắp không chứa nổi xươ/ng nữa. Ai cũng coi cậu như trẻ con, miếng ngon nhất đều gắp cho cậu. Thấy dì Nghiêm còn muốn gắp thức ăn cho mình, Sư Tục Trì vội vàng lên tiếng: “Dì Nghiêm ơi, đủ rồi đủ rồi, bát con đầy rồi, dì gắp cho anh Miễn đi ạ.”
Ăn cơm xong, họ trò chuyện với nhau, Sư Tục Trì lặng lẽ ngồi sang một bên chơi điện thoại.
Nghiêm Miễn ngồi xuống chiếc sofa bên cạnh nói chuyện với cậu: “Trì Trì ở trường đại học có quen không?”
Cậu nghe anh nói chuyện với mình, đặt điện thoại xuống nhìn anh: “Dạ, cũng ổn ạ.”
Nghiêm Miễn học đại học ở nước ngoài, năm ngoái mới tốt nghiệp về nước, hiện tại công việc đã ổn định. Có vẻ hôm nay anh vẫn đang làm việc, mặc một bộ vest, trông trưởng thành hơn vài phần. Nghiêm Miễn ghé sát lại gần, lấy tay che miệng nói nhỏ: “Nghe họ nói chuyện chán lắm đúng không, có muốn xuống dưới đi dạo một chút không?”
“Được ạ.” Mắt Sư Tục Trì sáng lên, đứng dậy đút điện thoại vào túi, theo Nghiêm Miễn đi ra ngoài. Mỗi lần đi ăn cùng bố, đồ ăn thì ngon thật đấy, nhưng mà chán ch*t đi được.
Bên cạnh là bờ sông, hai người cùng đi dạo trên lối đi bộ. Gió đêm thổi vào mặt, thổi bay những sợi tóc lòa xòa trước trán. Sư Tục Trì thấy mũi hơi ngứa, hắt hơi một cái. Nghiêm Miễn quay đầu hỏi cậu: “Lạnh à? Anh có áo khoác đây.”
Chàng trai này khác với trước kia một chút, chắc là lên đại học nên thực sự trưởng thành rồi. Lần trước gặp mặt trên mặt còn chút nét non nớt, bây giờ đã là vẻ thanh tú, sạch sẽ của một thiếu niên.
“Không cần đâu ạ, không lạnh đâu.” Sư Tục Trì từ chối.
Nghiêm Miễn đành thu lại động tác cởi áo khoác.
Bờ sông buổi tối có không ít người đang đi dạo thong dong, thi thoảng lại có người chạy bộ lướt qua. Thành phố ồn ào ban ngày giờ đây đang dần chìm vào giấc ngủ, bên đường cứ vài mét lại có một cái cây, đứng bên cạnh cây là ánh đèn đường vàng nhạt.
Ông lão b/án kẹo hồ lô cũng đang trên đường về nhà, thi thoảng lại rao một tiếng: “Kẹo hồ lô đây, kẹo hồ lô đây.” Nghiêm Miễn quay đầu, khẽ rủ mắt nhìn cậu: “M/ua cho em một xâu kẹo hồ lô nhé, ăn không?”
Anh cao hơn Sư Tục Trì một chút, lại lớn hơn cậu mấy tuổi, mỗi lần gặp mặt, người lớn luôn bảo anh dẫn em trai đi chơi. Nghiêm Miễn là con một nên cũng không biết cách dẫn em trai thế nào, chiêu thức ngày xưa của anh đều là m/ua đồ ăn, kẹo hồ lô, kem, kẹo bông...
“Lấy xâu nhỏ thôi ạ, vừa ăn no xong.” Sư Tục Trì nhận lấy xâu kẹo anh đưa, cắn một miếng: “Ngon thật đấy, anh không nếm thử à?”
“Em thấy anh ăn kẹo hồ lô mấy lần rồi?” Nghiêm Miễn cười khẽ, vừa buông tay xuống, ngón trỏ và ngón cái xoa xoa vào nhau, dường như vẫn còn vương lại nhiệt độ của người trước mặt. Anh dịu dàng nhìn Sư Tục Trì: “Nửa năm không gặp, em sắp cao bằng anh rồi.”
“Cao bằng lâu rồi ạ, là anh không để ý thôi.” Sư Tục Trì từ hồi lớp 12 chiều cao đã cố định không tăng thêm nữa.
“Cũng đúng.” Nghiêm Miễn gật đầu: “Bây giờ công việc anh ổn định rồi, lần sau em cao thêm anh chắc chắn sẽ nhận ra.”
“Không cao được nữa đâu ạ.” Ăn xong kẹo hồ lô, hai người lại quay về.