“Có--” Đoạn Bách lập tức phối hợp đáp lời.
“Trước kia khi mình chơi một mình, các cậu toàn khen mình thôi, từ khi Bạch Thái tới, các cậu đều thay lòng đổi dạ hết rồi.” Sư Tục Trì tựa lưng vào ghế nói.
“Bách Thần, anh cư/ớp hết fan của em rồi.” Sư Tục Trì cố ý tỏ ra đ/au lòng, giọng điệu mang theo sự buồn bã giả tạo.
“Oan quá, mình có làm gì đâu.” Đoạn Bách dịu dàng nói.
【Cười ch*t tôi rồi.】
【Trì Trì, chúng mình vẫn yêu cậu mà, lại đây hôn cái nào.】
【A ha ha ha Trì bảo bối, cậu cũng là đại lão rồi! Xem cậu livestream gần một năm nay, cảm giác như đang nuôi dưỡng vậy, tốt lắm.】
【Lần trước Trì Trì lên Vương Giả là lần trước, lại một lần nữa được chứng kiến Trì Trì vượt kiếp thành công.】
【Mạnh dạn lên, cả hai người tôi đều muốn, một người bên trái một người bên phải.】
【Người phía trước, cậu đang hộ giá ở đây à?】
【Hai người đang tung hứng với nhau đấy à?】
“Ơ, mười giờ hơn rồi, mọi người còn chưa ngủ à?” Sư Tục Trì liếc nhìn thời gian.
【Ngủ cái gì, dậy quẩy tiếp đi.】
【Mới mấy giờ chứ? Đã đi ngủ rồi?】
【Sinh viên không gì phải sợ, Trì Trì ngủ lúc mấy giờ?】
【Hôm nay live bao lâu, có thể live thêm chút nữa không?】
【A ha ha ha đừng quan tâm, giờ giấc sinh hoạt âm phủ mà.】
“Mọi người chẳng phải đều mười mấy hai mươi tuổi sao? Học sinh cấp ba chiếm đa số nhỉ, đến giờ ngủ rồi thì mau đi ngủ đi.” Sư Tục Trì vừa nhìn bình luận vừa tán gẫu.
“Mình ư? Chơi một lát nữa là tắt live rồi, ừ đúng rồi, live một chút thôi.”
“Đúng, mình không phải streamer chuyên nghiệp, chỉ live chơi thôi, mọi người xem mình có tố chất làm streamer chuyên nghiệp không? Bách Thần của mọi người tới thì còn tạm, đúng không.” Sư Tục Trì hướng về phía người đối diện màn hình nói.
Nghe vậy, Đoạn Bách khẽ nhướng mày, nhẹ nhàng đáp: “Thôi, vẫn là ké livestream của Trì con thú vị hơn.”
“Vậy hôm nào mời anh vào livestream của em làm vài ván thế nào?” Sư Tục Trì nói đùa.
“Được.”
23:30.
Sư Tục Trì nói: “Hôm nay live đến đây thôi, chuẩn bị đi ngủ đây, bye bye.”
“Mình tắt nhé? Cậu còn muốn làm ván nữa không?” Sư Tục Trì đã tắt livestream nhưng vẫn chưa thoát game.
“Cậu ở lại cùng mình à?” Đoạn Bách hỏi ngược lại.
“Được chứ.”
“Thôi, mình chuẩn bị nghỉ ngơi đây.”
“Ừm.”
Sau khi Đoạn Bách thoát game, anh nhận được thông báo từ lịch, ba ngày nữa bố và cha anh sẽ tới.
-
“Đại ca mau tới đây, xem bố mang quà gì cho con này.”
Một phút trước Đoạn Bách đã nhận được tin nhắn bố gửi, nói là sắp đến nơi rồi. Đoạn Bách đi tới mở cửa trước, chuẩn bị xuống giúp mang đồ. Vừa ra khỏi cửa hai bước thì thấy thang máy tới, bố anh đang ôm một con gấu bông lớn, trong tay cha anh xách vài túi đồ lớn.
“Chúc mừng sinh nhật, Tiểu Bách của bố hai mươi tuổi rồi!” Bố Đoạn đưa con gấu bông cho Đoạn Bách rồi vươn tay ôm lấy anh.
Hai ba năm trước Đoạn Bách đã cao hơn người cha Omega của mình rất nhiều, Bố Đoạn chỉ cao đến cằm anh, nhưng người cha Omega ấy vẫn luôn coi anh như một đứa trẻ.
“Cảm ơn bố ạ.” Quà vẫn cứ trẻ con như ngày nào.
“Chúc mừng sinh nhật con.” Cha Đoạn nói.
“Cảm ơn cha.” Đoạn Bách nhận lấy túi đồ trên tay ông rồi đi vào nhà. Sau khi vào trong mới thả Tiểu Hanh ra, Tiểu Hanh vẫy đuôi đi/ên cuồ/ng chào đón hai người quen thuộc mà lâu rồi nó chưa gặp.
Hiện tại vẫn là buổi sáng, cả gia đình ngồi cùng nhau trò chuyện.
“Tay con bị sao thế này?” Bố Đoạn liếc nhìn vết thương trên tay anh hỏi.
“Tiểu Hanh làm vỡ gương, con sợ nó bị thương nên vươn tay đỡ, bị rạ/ch trúng, cũng sắp khỏi rồi ạ.” Đoạn Bách đang rót nước.
Bố Đoạn nâng đầu con chó lên xoa xoa, rồi đẩy tay Cha Đoạn nói: “Con trai bị thương rồi, ông đi chuẩn bị bữa trưa đi.”
“Không đi, tôi không muốn ăn cá phi lê luộc đâu.” Cha Đoạn ngồi trên sofa không hề nhúc nhích.
“Cái gì cũng không làm thì ông đừng ăn nữa.” Bố Đoạn nói.
“Ông cũng đâu có làm gì.”
“Thế thì tôi là bố nó, tất nhiên nó không nỡ để tôi đói rồi.”
“Thế tôi cũng là cha nó, nó nỡ để tôi đói à?”
Hai người này lại... cãi nhau nữa rồi, không biết trên đường đi lại xảy ra chuyện gì. Đoạn Bách bất lực đặt nước trước mặt hai người. Cha và bố anh cứ vài ngày lại cãi nhau một trận nhỏ, anh đã xem không dưới tám trăm lần, tới lúc ăn cơm là cả hai lại dính lấy nhau.
Nói vài câu muốn uống nước, Bố Đoạn cầm cốc nước lên rồi lại nói: “Thế ông hỏi Tiểu Bách xem, nó yêu bố nhiều hơn hay yêu cha nhiều hơn.”
“Ông nói đi.” Cha Đoạn bảo.
Đoạn Bách: “...”
“Đều yêu cả, đều yêu cả, con vào bếp xem nồi canh đây.” Đoạn Bách không tham gia vào chuyện tình cảm của hai người họ.
Buổi tối.
“Mau tới đây, thổi nến nào.” Bố Đoạn gọi mọi người tới bàn, chiếc bánh kem vừa mới được giao tới.
Sinh nhật tuổi hai mươi là một dịp quan trọng, vốn dĩ định ra ngoài ăn. Nhưng Đoạn Bách nói ở nhà ăn cũng rất tốt, vừa vặn đã lâu rồi họ không cùng nhau ăn cơm.
Thời kỳ đi học, Đoạn Bách cơ bản là một tháng về nhà một lần.