Hạ Tiên Liễu chỉ là đi đóng một vai phụ, vậy mà cứ nhất quyết bắt anh chụp cho mình mấy tấm ảnh thật ngầu, bảo rằng đây là lần đầu tiên cậu ta xuất hiện trên sân khấu lớn với tư cách là một diễn viên, lại còn có đông đảo bạn học đang xem nữa chứ.

Đoạn Bách đi tới cầm lấy máy ảnh của cậu ta.

Sư Tục Trì đứng ở vị trí khá rìa, nhưng lại khá gần sân khấu. Từ Nhất Hiển, người vốn đi cùng cậu, chẳng biết đã chạy đi đâu chơi trong đám đông từ lúc nào rồi, bên cạnh cậu lúc này lại có thêm một người khác.

Là Nghiêm Miễn, Sư Tục Trì khi nhìn thấy anh ta thì vô cùng ngạc nhiên.

"Anh Miễn, sao... anh lại ở đây?" Âm thanh xung quanh hơi ồn ào, Sư Tục Trì phải nâng cao âm lượng để hỏi.

Có người đi ngang qua, Nghiêm Miễn khẽ bước lên trước một chút, cúi đầu xuống: "Có một người bạn tình cờ ở đây, nên anh được dẫn vào xem hoạt động thôi, học đệ chắc không tố cáo anh chứ?" Dứt lời, anh khẽ nhếch môi.

Nhìn kỹ Nghiêm Miễn, có thể thấy anh ta sở hữu đôi môi cười, dù không cười cũng tạo cảm giác như đang mỉm cười, vẻ mặt dịu dàng như gió xuân, lúc anh ta cười lại càng thêm phần ấm áp.

"Không đâu, không đâu. Vậy anh Miễn cứ xem cùng bạn đi, em không làm phiền nữa, em qua chỗ bạn học xem đây." Sư Tục Trì xoay người muốn đổi chỗ, cậu không hề muốn xem hoạt động cùng với người lớn tuổi hơn, dù khoảng cách tuổi tác giữa hai người không lớn, nhưng vì quen biết từ nhỏ và mối qu/an h/ệ giữa cha mẹ, lại thêm việc lần nào gặp anh ta cũng rất quan tâm đến mình.

Điều đó làm cậu luôn có cảm giác như hồi còn bé, giống như một người anh lớn đang giám sát đứa trẻ nghịch ngợm vậy.

"Ồ, được, em đi đi." Ánh mắt Nghiêm Miễn thoáng qua vài tia thất vọng, nhưng không nói gì thêm.

Có lẽ nhận ra điều đó, Sư Tục Trì quay đầu lại nhìn rồi hỏi: "Anh còn chuyện gì sao?"

"Không có gì, vốn dĩ muốn em dẫn anh xem cùng, đây là lần đầu tiên anh đến mà."

"Nhưng nếu em có hẹn thì cứ đi trước đi, anh xem một lát rồi về." Giọng nói của Nghiêm Miễn hòa lẫn vào tiếng hát du dương, truyền đến tai Sư Tục Trì.

Sư Tục Trì gật đầu: "Ồ, được, vậy anh về cẩn thận nhé!" Nói xong, cậu liền xoay người muốn đi.

Độ cong nơi khóe miệng Nghiêm Miễn cứng đờ, một bàn tay giơ lên như muốn giữ cậu lại một chút, nhưng miệng chỉ thốt ra được vài chữ: "Ừm, em..."

Khoảng cách giữa hai người trở nên rộng ra, vừa hay có một bạn học đang vội vã đi tới, tiện đà băng qua giữa hai người, cũng không ngờ rằng sẽ va phải Sư Tục Trì.

Sư Tục Trì cũng không ngờ vừa xoay người lại đã có người từ phía sau ập tới, mất trọng tâm muốn ngã về phía trước. Lúc này người đông, theo bản năng cậu muốn nắm lấy cái gì đó để không bị ngã dập mặt xuống đất.

Đoạn Bách đang đeo chiếc máy ảnh vừa lấy từ chỗ Hạ Tiên Liễu trên cổ, một tay đang cầm máy định mở ra xem hiệu ứng chụp ảnh, cũng chẳng biết lát nữa có thể chụp ra được hiệu ứng "đại soái ca" mà cậu ta muốn hay không.

Trong đầu anh vẫn đang nghĩ rằng mình chắc phải đứng lên bậc thang ở bên cạnh.

Đột nhiên cảm nhận được một bóng người ập tới bên cạnh, anh theo bản năng đưa tay ra.

Một người va thẳng vào lòng anh, mái tóc chạm vào cổ khiến anh thấy hơi ngứa, trong ánh mắt Đoạn Bách thoáng qua vẻ sửng sốt khi nhìn thấy gương mặt quen thuộc này.

"?"

"Ừm... xin lỗi, xin lỗi." Sư Tục Trì sau khi phản ứng lại liền lập tức thu tay về, gương mặt đầy vẻ áy náy nhìn anh. Chiếc áo của Đoạn Bách vừa bị cậu kéo mạnh, lộ ra hơn nửa bờ vai, nhìn kỹ thêm chút nữa còn có thể thấy cả xươ/ng quai xanh của anh.

"Cái đó, em đứng không vững, cảm, cảm ơn nhé." Sư Tục Trì đứng thẳng lại, nói với vẻ hơi ngại ngùng và lúng túng.

Khi trọng lượng cơ thể không còn đ/è lên tay mình nữa, Đoạn Bách thu tay về, nhìn Omega vốn đã thấp hơn mình một chút trước mắt, lúc này cậu đang cúi đầu nên càng không thấy rõ biểu cảm, anh khẽ nói: "Không sao."

"Không ngã chứ?" Nghiêm Miễn bước lên hai bước hỏi cậu, mọi chuyện vừa xảy ra quá nhanh, chỉ trong chớp mắt, bàn tay anh vươn ra chỉ nắm được không khí.

Sư Tục Trì lắc đầu: "Em đi trước đây." Cậu chỉ muốn nhanh chóng rời khỏi hiện trường lúng túng này. Ha ha, đi đường mà cũng có thể va vào người khác, suýt chút nữa là ngã chó gặm đất rồi.

Nghe thấy tiếng nói, Đoạn Bách nhìn thẳng vào Nghiêm Miễn, không ai nói gì, không gian tĩnh lặng.

Người này là một Alpha.

Hai giây sau, Đoạn Bách dời ánh mắt, tiếp tục bước về phía trước.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109

Mới cập nhật

Xem thêm