Kể từ đêm đó, giao diện trò chuyện của hai người như thể bị đóng băng. Trước khi đi ngủ, Sư Tục Trì lại mở khung chat đó ra, cũng chẳng có ý định gõ chữ gì, chỉ dùng một tay lướt lên lướt xuống, dường như chỉ là một hành động gi*t thời gian vô nghĩa.
-
Buổi tối.
Đoạn Bách nhìn chằm chằm vào giao diện WeChat, Tiểu Hanh tiến lại gần với cái đầu đầy lông lá. Anh đưa tay xoa xoa nó, nhìn nó, dường như đang tự nhủ hoặc cũng như đang nói chuyện với nó: "Cậu ấy hình như không muốn sờ mày nữa rồi."
Họ đã bốn ngày không nói chuyện, sau khi kỳ nghỉ kết thúc trở về căn hộ cũng không hề chạm mặt nhau.
【Bạch Thái: Chú chó.jpg】
Đã thu hồi.
【Bạch Thái: Sao không nói chuyện nữa.】
Đã thu hồi.
Đoạn Bách nhìn hai tin nhắn liên tiếp bị thu hồi, không nghĩ ra nổi nên bắt chuyện với người này như thế nào.
Sư Tục Trì mở khóa điện thoại, nhấn vào khung chat đó.
【Ăn ăn ăn: ?】
【Bạch Thái: Mấy ngày nay bận lắm à?】
【Ăn ăn ăn: Không.】
Chủ đề chấm dứt, không khí rơi vào bế tắc.
-
Trong suốt một tuần tiếp theo, Đoạn Bách không hề chạm mặt Sư Tục Trì, trên WeChat lại càng im lìm như tờ. Họ đều học cùng trường, thời gian biểu cũng gần như nhau, không thể nào cả tuần không gặp nhau lấy một lần, chỉ có một khả năng duy nhất: Sư Tục Trì đang trốn anh.
Mình làm người ta sợ rồi sao? Hay là có chuyện gì? Mấy ngày nay Đoạn Bách đều suy nghĩ về vấn đề này. Anh đâu có ăn th!t người, trước khi lộ diện cũng đâu có để lại ấn tượng x/ấu gì trong mắt cậu... Hay là chuyện đặt đồ ăn lần trước anh tỏ thái độ chưa đủ chân thành?
Phía bên kia bức tường.
Sư Tục Trì nằm trên sofa, lại nhìn chằm chằm vào khung chat lạnh lẽo như âm tám mươi độ kia, thở dài một tiếng, sao lại rơi vào bế tắc thế này chứ. Không phải cậu không muốn nói chuyện với anh, mọi người đều là hàng xóm, lại ở gần nhau thế này, theo lý mà nói qu/an h/ệ nên thân thiết hơn mới phải.
Dù rằng đúng là rất ngại ngùng, nhưng cũng đã qua mấy ngày rồi, mọi thứ cũng đã dịu đi.
Nghĩ đi nghĩ lại, Sư Tục Trì chỉ có thể quy kết cho chút tình cảm nảy sinh qua màn hình kia, đó là dành cho Bạch Thái.
Nếu đối phương là một người xa lạ thì cậu đã không xoắn xuýt như bây giờ, nhưng không ngờ đó lại là Đoạn Bách ở sát vách. Cậu biết anh ngoài đời thực từ trước, cảm giác về con người thực tế ấy cũng sẽ mang tính áp đặt hơn.
Nói chung là rất khó để thay thế hình ảnh Bạch Thái vào Đoạn Bách, cũng rất khó để đưa Đoạn Bách vào hình bóng của Bạch Thái.
Đoạn Bách đứng dậy, cầm lấy dây dắt chó, dắt chó đi ra ngoài cửa.
Chuông cửa vang lên, Sư Tục Trì vừa sấy khô tóc xong, nhìn về phía cửa.
Cậu đâu có hẹn ai, đi tới nhìn qua mắt mèo. Mở cửa ra, Sư Tục Trì nhìn anh hỏi: "Sao thế?"
Đoạn Bách đẩy Tiểu Hanh về phía trước, hơi cúi đầu nhìn thẳng vào cậu nói: "Chẳng phải cậu muốn sờ Tiểu Hanh sao? Cho cậu sờ này."
"A... ồ." Sư Tục Trì hơi ngơ ngác, đêm hôm khuya khoắt gõ cửa chỉ để cho cậu sờ chó thôi sao? Cậu ngồi xổm xuống xoa xoa Tiểu Hanh đang cười thở dốc.
Đoạn Bách thấy cậu ngồi xổm xuống sờ chó, li/ếm li/ếm môi, cũng ngồi xổm xuống nhìn cậu bảo: "Dạo này sao cậu không thèm để ý đến mình?"
Một đôi mắt đen sâu thẳm nhìn thẳng vào cậu, nhưng lại không quá gần, nằm trong một khoảng cách thoải mái. Đây là lần đầu tiên hai người nói chuyện mặt đối mặt thế này, anh thậm chí có thể nhìn rõ cả hàng mi của Đoạn Bách.
"A..." Câu hỏi này đến bất ngờ, cũng đến không kịp trở tay, đèn hành lang tối om, ánh sáng truyền đến từ nhà Sư Tục Trì, ánh sáng ngược sáng vừa vặn chiếu rõ vành tai hơi đỏ ửng của cậu.
Chỉ là lúc này sự chú ý của Đoạn Bách không đặt ở đó, mà là kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cậu.
Tầm mắt Sư Tục Trì chẳng biết nên đặt vào đâu, cứ bay lo/ạn xạ. Lúc thì vào Tiểu Hanh, lúc lại nhìn lên trần nhà, ậm ừ mãi mới ngập ngừng nói: "Đâu có, anh, chẳng phải anh cũng không nói chuyện với em sao?"
Kệ đi, không trả lời được thì đổ lỗi.
"Ý của mình là cách nói chuyện của cậu khác với trước đây, hình như cậu không thích nói chuyện với mình nữa, là mình làm cậu không hài lòng sao?" Đoạn Bách đổi cách nói, trước đây dù Sư Tục Trì chỉ gõ phím thôi, nhưng vẫn có thể khiến người khác cảm nhận được cảm xúc của cậu, còn bây giờ là né tránh.
Hay là cậu rất thất vọng về con người thật của anh? Đến cả nói chuyện cũng không muốn.
Đoạn Bách vốn định nhắn WeChat hỏi, nhưng mấy ngày nay không thấy bóng dáng đâu, hỏi trực tiếp vẫn tiện hơn.
Mẹ kiếp, anh nói chuyện kiểu này làm như họ thân nhau lắm vậy, Sư Tục Trì nhìn xuống sàn nhà, đứng phắt dậy nói: "Có sao?"
Đoạn Bách gật đầu, đôi mắt đen vẫn tiếp tục nhìn chằm chằm vào cậu.
Đèn hành lang lại bật sáng, ánh đèn vàng ấm áp đổ lên người anh, cộng thêm giọng nói nhẹ nhàng của Đoạn Bách khiến người ta cảm thấy anh rất dịu dàng.
"Ây, anh nghĩ nhiều rồi, muộn rồi em phải đi ngủ đây, ngủ ngon ngủ ngon." Sư Tục Trì không biết trả lời thế nào nên muốn đuổi người, sao câu nào hỏi ra cũng sắc bén thế không biết.
Đôi mắt ấy khẽ rủ xuống, giây sau lại ngước lên nhìn Sư Tục Trì, người này không dám nhìn thẳng vào anh, tầm mắt chỉ có thể rơi trên mặt anh, Đoạn Bách nhỏ giọng nói: "Được, ngủ ngon."