Tôi bảo này đừng có quá đáng, soái ca là của chung mọi người có hiểu không? Đừng có mơ mộng nữa.

3L: Sao Omega trong mộng của tôi lại ngồi ăn cùng Alpha khác thế kia, trước đây chưa từng thấy bao giờ!!! Tại sao không phải là tôi!

5L: Tôi có WeChat của sxc đây, h/ận không thể nhắn tin hỏi cậu ấy ngay lập tức (bushi).

6L: Không phải, ai mà chẳng có WeChat, tôi còn biết cả số điện thoại của Đoạn Bách đây này, tôi có gọi đâu?

【Bài đăng: Hai đại soái ca cùng ra khỏi trường? Alpha đ/ộc thân và Omega đ/ộc thân đột nhiên cùng đi ăn, cùng ra khỏi trường? Có biến à? Hình ảnh X2】

Bình luận:

1L: Chuẩn bị ghế ngồi, hóng biến hàng đầu.

2L: Hóng biến +1.

3L: Hóng biến +2, nhìn qua thì cũng khá xứng đôi đấy.

......

Xem một vòng toàn là dân hóng chuyện, Sư Tục Trì lười xem tiếp, lại chặn luôn cái Bức tường tỏ tình đó. Chuyện yêu đương gì đó cứ để sau tính đi, vịt còn chưa bắt, chưa m/ua, chưa về nhà đun nước, nhổ lông, chuẩn bị gia vị rồi mới cho vào nồi được.

Nhưng mà Đoạn Bách này đúng là rất được hoan nghênh, mức độ này hoàn toàn không khớp với vẻ ngoài thong dong, ăn nói nhẹ nhàng của anh.

Người thì cao to vạm vỡ, nhưng nói chuyện lại rất kiên nhẫn, còn khá dịu dàng nữa.

Sau khi chặn, Sư Tục Trì lướt vòng bạn bè, lại nhớ đến Đoạn Bách. Cậu mở vòng bạn bè của anh ra xem từng bài một, cậu muốn xem xem có manh mối nào không.

Đến lần thứ ba phóng to khuôn mặt chú chó Tiểu Hanh, lông mày Sư Tục Trì vẫn nhíu ch/ặt, theo lý mà nói thì con chó này phải là bằng chứng rõ ràng nhất mới đúng. Đoạn Bách cũng chẳng đăng ảnh tự sướng bao giờ, vòng bạn bè toàn là ăn với uống. Tại sao cậu lại không chú ý tới nhỉ, Sư Tục Trì ném điện thoại sang phía chăn, nhắm mắt lại. Thôi bỏ đi, Samoyed trên thế giới này con nào chẳng giống con nào.

Sau khi Đoạn Bách về nhà, tắm rửa xong liền bật máy tính, tiếng bàn phím vang lên trong phòng, chú chó nhỏ lông xù màu trắng nằm phục bên chân chủ.

Đến lúc lưu tệp tin thì đã hơn mười hai giờ rưỡi, Đoạn Bách đứng dậy đi vệ sinh cá nhân.

Bữa ăn tiếp theo của hai người hẹn vào cuối tuần, Sư Tục Trì đổi địa điểm, trước đó cậu không biết họ ở gần nhau đến thế. Từ đây đi chỗ cũ hơi xa, đổi sang chỗ gần hơn, chỉ mất chưa đầy nửa tiếng đi đường.

【Ăn ăn ăn: Chia sẻ vị trí.】

【Ăn ăn ăn: Đi chỗ này thế nào? Gần hơn chút.】

【Đoạn Bách: Được.】

【Ăn ăn ăn: Có kiêng kỵ gì không?】

【Đoạn Bách: Không.】

Với tư cách là chủ tiệc, Sư Tục Trì đương nhiên đến trước. Hơi cúi đầu, tầm mắt rơi trên thực đơn, nếu Đoạn Bách không kén chọn thì... vậy chỉ có thể gọi món mình thích ăn thôi.

Khi Đoạn Bách đến, vừa hay thấy Sư Tục Trì đang ngồi đó, một tay cầm điện thoại, tay kia rất nhàm chán gõ nhịp nhẹ nhàng lên mặt bàn.

"Đến sớm thế?" Đoạn Bách kéo ghế ngồi xuống, đối diện với cậu.

Không biết là do mải xem điện thoại quá hay là đang thất thần, đột nhiên trước mắt xuất hiện một người, Sư Tục Trì gi/ật mình, lưng ngồi thẳng tắp.

Thấy là anh, Sư Tục Trì vừa trả lời vừa vẫy tay gọi phục vụ, "Em mời thì sao để anh chờ được, có thể lên món rồi ạ."

Vừa nói xong không lâu, món ăn đã được bưng lên, Sư Tục Trì nhìn anh nói, "Anh từng đến đây ăn chưa? Không biết anh thích ăn gì, nên em cứ gọi món em thích."

"Trước đây từng đến vài lần, món canh xươ/ng đặc sản của quán này khá ngon." Đoạn Bách nhớ lại những lần trước đây, hồi mới chuyển đến căn hộ thì đến đây ăn nhiều hơn, thích hợp cho cả gia đình hoặc vài người bạn cùng đi ăn.

"Em cũng thấy ngon! Em đã gọi rồi." Sư Tục Trì cũng thấy món ngon nhất của quán này chính là nồi canh đó.

Trên bàn đã lần lượt dọn lên bốn món, Đoạn Bách nhìn nhân viên phục vụ quay người rời đi, như thể sắp bưng thêm món nữa, liền lên tiếng: "Còn nữa sao? Em gọi bao nhiêu vậy?"

"Bốn món một canh." Sư Tục Trì chống khuỷu tay lên mặt bàn, ánh đèn trong quán là màu vàng ấm, rọi lên người sẽ tăng thêm vài phần dịu dàng, nhìn người đối diện, "Đủ no."

Đoạn Bách gật đầu, hơi bất lực nói: "Nhiều quá, hai chúng ta sợ là ăn không hết đâu." Quán này phân lượng khá đầy đặn.

Canh được bưng lên, nhân viên phục vụ đứng bên cạnh bàn hơi cúi người điều chỉnh vị trí các món ăn trên bàn. Sư Tục Trì múc canh cho đối phương trước rồi nói: "Lát nữa ăn xong có thể mang vài khúc xươ/ng về cho Tiểu Hanh." Ngửi thấy mùi canh thơm nức mũi.

Nhớ đến chú chó tham ăn màu trắng đó, nói xong cậu không nhịn được mà nhếch môi cười.

Nhìn thấy nụ cười đó, Đoạn Bách biết đối phương đang cười cái gì, đón lấy bát canh cậu đưa, "Cảm ơn, lần trước nó lén ăn vụng, anh về nhà dạy dỗ nó một hồi lâu đấy."

Sư Tục Trì lại múc thêm vào bát mình, canh vừa bưng ra rất nóng, nhưng cũng là lúc thơm nhất, ngửi thôi đã thấy thèm. Dùng thìa khẽ khuấy, cậu cũng không vội ăn. Nghe anh nói vậy liền bật cười hỏi: "Anh dạy dỗ nó thế nào? Nó có nghe lời không?"

"Chẳng phải lần trước đã nói với em rồi sao, tịch thu hết th!t khô của nó rồi." Đoạn Bách hỏi ngược lại, rồi gắp một miếng th!t, "Em quên rồi à?"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Ánh sáng phía sau

Chương 8
Kết hôn với Hứa Nghiên được 3 năm, cuối cùng chân tôi cũng có thể đứng dậy đi lại. Mừng đến phát khóc, tôi chống nạng đi tìm anh. Thế nhưng, thứ tôi nhìn thấy lại là bạch nguyệt quang vừa từ nước ngoài trở về đang ôm lấy anh. Cậu ta hỏi: "Chẳng phải cậu kết hôn với hắn chỉ vì áy náy thôi sao?" "Nếu hắn mãi mãi không đứng dậy được, chẳng lẽ cậu định lãng phí cả đời vì hắn ư?" "3 năm rồi, những gì cậu làm vẫn chưa đủ sao?" Thế là tôi chủ động đề nghị ly hôn với Hứa Nghiên, trả tự do lại cho anh. Có lẽ vì người mở lời ly hôn trước lại là tôi, anh cảm thấy mất mặt nên tức giận nói: "Người yêu tôi nhiều lắm. Sau này đừng có khóc lóc cầu xin tôi quay lại." Nhưng sau này, chính Hứa Nghiên lại ôm chặt lấy tôi, khóc đến mức nghẹn ngào: "Vợ ơi... Đừng ngừng yêu anh được không?" "Tật xấu của anh nhiều như vậy... Ngoài em ra, sẽ chẳng còn ai yêu anh nữa."
374
2 An Lan Năm Tháng Chương 18
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
11 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm