Thẩm Lệ lạnh lùng nói xong, ra hiệu cho nàng nhìn những viên gạch vỡ, mảnh ngói vụn trong lãnh cung. Trong sân vốn còn vài khóm hoa cỏ, nhưng vì lâu ngày không người chăm sóc, giờ đây đã cỏ dại mọc um tùm. Đồ đạc trong phòng đa số cũng đã mục nát không thể dùng được nữa, thậm chí chăn đệm còn bốc lên một mùi ẩm mốc. Nơi như thế này, sao có thể là chỗ cho con người ở?
"Cô cũng thấy tình cảnh của ta hiện tại rồi đấy. Gọi là hoàng tử, thực ra còn không bằng một tù nhân trong ngục. Ít nhất mỗi ngày họ còn được ăn cơm canh bình thường, còn ta, chỉ có thể trốn ở đây ngày này qua ngày khác, ăn những đồ thừa thãi để tạm bợ qua ngày. Có những lúc cơm canh đưa tới đã ôi thiu, đêm xuống lại lạnh đến mức không ngủ được. Những ngày tháng không chút hy vọng, ngày ngày chờ ch*t như thế này, cô thực sự muốn ở lại đây chịu khổ cùng ta sao?"
Tô Cẩm D/ao biết vị bạo quân này thời niên thiếu chắc chắn đã trải qua những ngày tháng không dễ dàng, nhưng nàng không ngờ đường đường là một hoàng tử mà lại thảm hại đến mức này. Nàng sững sờ, không nói nên lời.
Thẩm Lệ nhắm mắt lại, cười khổ một tiếng: "Đời này của ta chắc cũng chỉ đến thế thôi. Chừng nào phụ hoàng vẫn coi ta là nghiệt chủng, ta sẽ vĩnh viễn không có ngày ngẩng đầu lên được."
"Nhưng cô còn trẻ, tương lai còn dài. Dù sao mẫu phi cũng đã mất, cô cũng được tự do rồi, không cần thiết phải tiếp tục tuân lệnh bà ấy. Chi bằng cứ tiếp tục theo hầu Thục phi, dù sao cũng có chỗ dung thân. Nếu lấy lòng được họ, biết đâu còn nhận được chút ban thưởng. Chẳng phải tốt hơn nhiều so với việc ở lại cái nơi q/uỷ quái này, chịu đựng cuộc sống sống không bằng ch*t cùng một kẻ nghiệt chủng như ta sao?"
Không ngờ vị hoàng tử nhỏ này sau này lại trở thành kẻ t/àn b/ạo bất nhân, mà thuở thiếu thời lại lương thiện đến thế, còn biết nghĩ cho người khác, dù đó chỉ là một cung nữ có địa vị thấp kém.
Xem ra bản tính hắn không x/ấu, muốn cải tạo hắn thành một vị minh quân cũng không phải là chuyện không thể.
Tô Cẩm D/ao cảm động, trong lòng cũng thêm phần tự tin về việc nuôi dạy Thẩm Lệ, vì thế giọng nói càng thêm kiên định: "Điện hạ, nô tỳ không thể đi, nô tỳ phải ở lại đây chăm sóc người."
"Không chỉ vì lời dặn dò trước lúc lâm chung của Quý phi nương nương, mà còn vì nô tỳ đã không còn nơi nào để đi nữa rồi. Hôm nay nô tỳ lao ra c/ứu người, đã đắc tội với Thục phi và hai vị hoàng tử, dù nô tỳ có rời khỏi đây thì còn đường nào để sống nữa chứ?"
"Vì vậy, xin điện hạ hãy thương xót mà cho phép nô tỳ ở lại chăm sóc người, được không?"
Thẩm Lệ không ngờ lời lẽ đã đến nước này mà nàng vẫn muốn ở lại, lập tức sững sờ.
Làm sao có thể chứ? Trên đời này thật sự có người không màng đến tính mạng và tương lai của chính mình, sẵn sàng mạo hiểm để chăm sóc một kẻ nghiệt chủng sao?
Ban nãy hắn cố tình nói như vậy là để thăm dò mục đích thực sự của người này, nhưng nàng lại không hề d/ao động, vẫn một lòng trung thành muốn ở lại chăm sóc hắn. Chẳng lẽ nàng thực sự là người mẫu phi để lại? Không thể nào, không thể nào, nhất định là có âm mưu gì đó. Nhưng hắn đã chẳng khác nào kẻ phế nhân, còn có thể mưu tính điều gì từ hắn nữa chứ?
Ngay khi hai người đang giằng co, từ phía xa bỗng truyền đến những tiếng bước chân dồn dập, rõ ràng là đang hướng về phía lãnh cung. Thẩm Lệ và Tô Cẩm D/ao đồng loạt trở nên căng thẳng.