Không còn cách nào khác, Xuân Đào đành dẫn đám tiểu cung nữ ra ngoài, trước khi đi còn không quên trừng mắt nhìn Tô Cẩm D/ao một cái đầy á/c ý. Tất cả đều tại con nhãi ch*t ti/ệt này giở trò, thấy nương nương của bọn họ đơn thuần, lại nhẹ dạ cả tin nên mới dám làm càn như vậy, lừa gạt Lục hoàng tử chưa đủ còn định đến lừa cả nương nương! Thật là vô lý, tuyệt đối không thể để nó đắc ý, nhân cơ hội này chiếm mất vị trí của mình trước mặt nương nương.
Thục phi lười biếng nằm xuống: “Được rồi, giờ người đi hết rồi, ngươi muốn nói gì thì nói đi.”
Tô Cẩm D/ao chớp chớp mắt, quyết định đổ hết tội lỗi này lên đầu Đức phi và Thất hoàng tử: “Nương nương, có lẽ người còn chưa biết, hôm nay Lục hoàng tử điện hạ đột nhiên đến lãnh cung gây chuyện với kẻ đó, hoàn toàn là do Thất hoàng tử cùng Đức phi sau lưng Thất hoàng tử cố tình xúi giục!”
“Họ làm vậy, một là muốn mượn tay điện hạ của chúng ta để trừ khử kẻ trong lãnh cung, hai là muốn nhân cơ hội này dẫn họa sang nương nương và Lục hoàng tử, chụp lên đầu điện hạ cái mũ ng/ược đ/ãi em nhỏ, tàn hại thủ túc, khiến bệ hạ từ đó chán gh/ét Lục hoàng tử, dập tắt khả năng kế thừa đế vị của Lục hoàng tử. Chiêu này của họ đúng là tâm địa hiểm đ/ộc!”
Sắc mặt Thục phi tái mét, ngồi thẳng dậy trừng mắt nhìn Tô Cẩm D/ao, vừa kinh ngạc vừa sợ hãi: “Ngươi nói cái gì?”
“Đức phi cái ả tiện nhân đó, ả lại muốn h/ãm h/ại hoàng nhi của ta?”
Trong tài liệu đúng là có ghi Đức phi tâm cơ thâm trầm, nhiều lần h/ãm h/ại các phi tần khác trong cung, vắt óc suy nghĩ muốn trừ khử các hoàng tử khác để phò tá Thất hoàng tử do mình sinh ra lên ngôi.
Vì thế, Tô Cẩm D/ao đổ chậu nước bẩn này lên đầu họ mà không hề cảm thấy chột dạ: “Không sai, chuyện xảy ra hôm nay đều là âm mưu của Đức phi!”
“Xin nương nương hãy suy nghĩ kỹ, hiện nay bệ hạ tuy đã chán gh/ét Cửu hoàng tử, nhưng Cửu hoàng tử dù sao cũng từng là đứa con trai út được bệ hạ yêu quý nhất. Nếu hắn cứ thế bị Lục hoàng tử điện hạ đá/nh ch*t, thì trong lòng bệ hạ sẽ nghĩ gì về Lục hoàng tử của chúng ta...”
Thục phi bàng hoàng kinh sợ, sắc mặt trắng bệch, sợ đến mức tim đ/ập chân run: “Đây, đây chẳng phải là muốn ép Dục nhi của ta vào chỗ ch*t sao? Được, hay cho một Đức phi, mưu kế thật thâm đ/ộc!”
“Bổn cung chưa từng có chút tâm tư x/ấu xa nào với bọn họ, vậy mà họ, họ lại muốn dồn mẹ con ta vào đường cùng!”
Tô Cẩm D/ao nhân cơ hội bày tỏ lòng trung thành: “Nương nương, giờ người đã hiểu chưa?”
“Nô tỳ hôm nay mạo hiểm đi c/ứu Cửu hoàng tử, thực chất là để bảo vệ nương nương và Lục hoàng tử ạ!”
“Nếu âm mưu của họ thành công, thì nương nương và tiểu hoàng tử sau này còn chỗ dung thân trong cung nữa không?”
“Đúng, đúng, ngươi nói đúng, may mà ngươi ngăn cản Dục nhi kịp thời, nếu không thì hậu quả khôn lường!”
Thục phi đầy cảm động, bước xuống từ ghế quý phi, đích thân đỡ Tô Cẩm D/ao dậy: “Đứa trẻ ngoan, thiệt thòi cho ngươi rồi. Bổn cung trước đây không nhìn ra, ngươi lại là người trung thành như vậy.”
“Nếu trong cung này ai cũng giống như ngươi thì bổn cung đã đỡ phải lo nghĩ biết bao nhiêu.”
Tô Cẩm D/ao nương theo lực của Thục phi đứng dậy, mắt đẫm lệ đầy tủi thân: “Chỉ cần nương nương hiểu được nỗi khổ tâm của nô tỳ, nô tỳ ch*t cũng không hối tiếc!” Quả nhiên là mỹ nhân ngốc, dễ lừa thật, chỉ vài ba câu đã tin ngay. Cái tính nhẹ dạ cả tin này, nếu không nhờ nhan sắc tuyệt trần, thì ở trong chốn hậu cung ăn th!t người không nhả xươ/ng này, e là rất khó sống sót.
“Nương nương, sau chuyện hôm nay, Đức phi chắc chắn sẽ không bỏ qua, nhất định sẽ còn lấy kẻ trong lãnh cung kia ra làm bài.”
“Chi bằng, sau này hãy để nô tỳ đi chăm sóc Cửu hoàng tử, cũng là để canh chừng động tĩnh bên đó, tránh việc xảy ra chuyện gì lại đổ hết lên đầu Lục hoàng tử điện hạ của chúng ta.”
Thục phi nghe vậy thấy rất có lý, thương xót vỗ vỗ tay Tô Cẩm D/ao: “Được, đúng là phải có người canh chừng cái giống nghiệt chủng đó. Chỉ là, phải khổ cho ngươi ở lại lãnh cung một thời gian rồi.”
Thành công rồi.
Tô Cẩm D/ao cố gắng đ/è nén khóe miệng đang chực cong lên, thái độ vô cùng khiêm tốn: “Nương nương nói quá lời rồi, điều này không khổ chút nào! Được làm việc cho nương nương là phúc phần mà Cẩm D/ao tu được từ kiếp trước! Cẩm D/ao nhất định sẽ lên núi đ/ao xuống biển lửa, chín ch*t cũng không hối!”
Thục phi vô cùng hài lòng với thái độ của nàng: “Rất tốt, bổn cung quả nhiên không nhìn lầm người. Người làm việc cho bổn cung, bổn cung nhất định sẽ không bạc đãi.”
“Lát nữa ngươi cứ đến chỗ Xuân Đào lấy một trăm lượng bạc, coi như là tiền vất vả vì bổn cung giám sát tên nghiệt chủng này. Sau này nếu có ai đến lãnh cung gây chuyện, ngươi phải báo cáo lại cho bổn cung từng chút một.”
Rất tốt, thành công giành được một phần lương, làm một việc nhận hai nguồn tiền, trên đời còn có chuyện gì tốt hơn thế này không?
Tô Cẩm D/ao cười cong cả mắt, đáp lời một cách giòn giã: “Vâng thưa nương nương, nô tỳ nhất định sẽ chăm sóc tốt cho Cửu hoàng tử, tuyệt đối không phụ sự kỳ vọng của nương nương ạ!”