Ngay lúc đó, cửa phòng bị gõ nhẹ hai cái, tiếp đó là giọng nói r/un r/ẩy của tiểu cung nữ vang lên: "Cẩm D/ao tỷ tỷ, ngoài cửa có một tiểu thái giám, nói là muốn gặp tỷ, có việc rất quan trọng muốn nói."
Tô Cẩm D/ao khựng lại, sự chú ý lập tức bị dời đi: "Tiểu thái giám? Chẳng lẽ là Uông Vinh tới?"
Giờ này sao hắn lại tới đây? Chẳng lẽ là nghe tin hoàng đế tới thăm Cửu hoàng tử nên chạy tới lấy lòng, ôm đùi sao?
Kẻ đó cũng thật lanh lợi, nắm bắt thời cơ rất nhanh, xem ra thu phục hắn là một lựa chọn đúng đắn. Để hắn đi chạy việc, thu thập tin tức, biết đâu lại mang tới những thu hoạch bất ngờ.
Tô Cẩm D/ao mừng rỡ, lập tức buông tay Thẩm Lệ ra, đứng dậy đi ra ngoài: "Ngươi bảo hắn đợi ở trong sân, ta qua ngay."
Tay Thẩm Lệ hẫng hụt, trong lòng cũng trống trải theo, bao nhiêu lời muốn nói lúc nãy bỗng chốc nghẹn lại. Thấy Tô Cẩm D/ao sắp bước ra khỏi phòng, hắn vội thu lại những cảm xúc thừa thãi, đứng dậy đuổi theo: "Uông Vinh mà nàng vừa nói là ai? Hắn quan trọng với nàng lắm sao?"
Tại sao nghe tin hắn tới lại vui vẻ như vậy, vội vàng chạy ra ngoài, qu/an h/ệ của họ tốt đến thế à?
Tô Cẩm D/ao không chút do dự gật đầu: "Quả thực khá quan trọng." Đàn em chạy việc, sao có thể không quan trọng cho được?
Lòng Thẩm Lệ trầm xuống, tâm trạng sa sút thấy rõ.
Tô Cẩm D/ao nhận ra điều đó, trong lòng thấy hơi buồn cười, nhóc con này đúng là vừa bám người vừa hay gh/en, vội vàng dỗ dành: "Ý ta là, hắn là một trợ thủ đắc lực, đã giúp chúng ta rất nhiều lần. Cơm nước, vò đất và dược liệu ta mang về cho ngươi trước đó, đều là m/ua từ chỗ hắn cả."
Nói đoạn, nghĩ đến cái ví ngày càng xẹp lép, Tô Cẩm D/ao không khỏi thở dài: "Tuy tốn nhiều tiền, thực sự rất đ/au ví, nhưng cũng nhờ có hắn, ít nhất cũng giúp chúng ta trải qua mấy ngày ăn no mặc đủ."
Thẩm Lệ cau mày, trong lòng khó chịu: "Hắn vậy mà còn đòi tiền nàng? Hắn đang nhân cơ hội tống tiền nàng đấy, ta đi tìm hắn, bắt hắn nhả hết số tiền đã vơ vét của nàng ra!"
Tô Cẩm D/ao vội ngăn hắn lại: "Ấy, đừng đừng, số tiền này là chi phí cần thiết để m/ua chuộc hắn, là ta tự nguyện đưa, không phải tống tiền. Ngươi cũng đừng nghĩ tới chuyện đòi lại tiền, muốn hắn tận tâm tận lực làm việc, sao có thể không cho chút lợi lộc?"
"Muốn ngựa chạy lại muốn ngựa không ăn cỏ, sao có thể chứ, trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế. Ngươi tin không, nếu giờ đòi lại số tiền đã đưa, hắn sẽ bỏ chạy ngay lập tức, từ nay về sau đừng hòng nhờ vả hắn làm gì nữa."
Thẩm Lệ nghĩ ngợi một hồi, bình tĩnh lại: "Vậy thì tạm tha cho hắn, đợi đến khi hắn không còn giá trị lợi dụng nữa, thì gi*t hắn, đòi lại số tiền hắn đã tống tiền nàng."
???
Tô Cẩm D/ao suýt vấp ngã, hít một hơi lạnh, trợn tròn mắt, khó tin nhìn hắn: "Ngươi nói cái gì? Ngươi còn muốn gi*t hắn? Ta chẳng phải đã nói hắn giúp chúng ta rất nhiều lần sao? Ngươi đây chẳng phải là qua cầu rút ván, dùng xong vứt bỏ sao?"
Thẩm Lệ khựng lại, nhìn Tô Cẩm D/ao, ánh mắt lộ rõ vẻ khó hiểu thực sự: "Không được sao?"
Đã không còn giá trị lợi dụng nữa, tại sao còn phải giữ lại loại tiểu nhân này?
Tô Cẩm D/ao tức đến mức đầu óc ong ong, vội vàng ngăn chặn những suy nghĩ đ/áng s/ợ này của hắn: "Tất nhiên là không được! Hắn là người có thể giúp chúng ta làm việc, chính là người nhà, sao có thể ra tay với người nhà!"
"Đối với người vất vả làm việc cho ngươi, chẳng lẽ ngươi không có lấy một chút lòng biết ơn nào sao? Không ban thưởng cho hắn đã là quá đáng rồi, ngươi lại còn nghĩ tới chuyện gi*t hắn?!!"
Thẩm Lệ ngơ ngác, không thể hiểu tại sao nàng lại gi/ận dữ như vậy, rõ ràng chỉ là một tên thái giám mà thôi.
Chẳng lẽ, tên thái giám này có vị trí rất quan trọng trong lòng nàng?
Thẩm Lệ cảm thấy không thoải mái, ấn tượng về Uông Vinh lập tức tụt xuống đáy vực: "Hắn chỉ là một tên thái giám, hơn nữa, hắn còn cư/ớp mất..."
Tô Cẩm D/ao nghe đến đây, hoàn toàn lạnh mặt: "Ta cũng chỉ là một nô tỳ, ta cũng đang giúp ngươi làm việc, vậy nên, ngươi định đợi đến lúc ta không còn giá trị lợi dụng thì gi*t ta luôn phải không?"
Thẩm Lệ ch*t lặng, không ngờ nàng lại đột ngột nói như vậy, lúng túng không biết làm sao: "Ta, ta không có ý đó, ta sẽ không..."
Sẽ không làm hại nàng...
"Được rồi! Ngươi đừng nói nữa, ta biết suy nghĩ của ngươi rồi!"
Tô Cẩm D/ao hít sâu một hơi, vừa gi/ận vừa thấy ấm ức, lại còn thấy lạnh lòng, bỏ mặc hắn mà bước thẳng ra ngoài.
Quả nhiên là mầm mống thiên bẩm để làm bạo chúa, còn chưa lên ngôi hoàng đế đã nghĩ tới chuyện gi*t công thần.
Thảo nào câu nói "thỏ khôn ch*t, chó săn bị nấu" lại có thể lưu truyền lâu đến thế, chuyện phò tá hoàng tử lên ngôi, rủi ro thực sự quá lớn.
May mà dự định ban đầu của nàng là sau khi đẩy Thẩm Lệ lên ngôi thành công, sẽ thoát ly khỏi thế giới này.