Nếu ngay cả với người làm việc cho mình mà cũng khắt khe keo kiệt, tiền đã chi ra rồi còn tìm cách đòi lại, thì sau này sẽ chẳng còn ai muốn tới đầu quân nữa.
"Số tiền này, cậu cầm lại đi, không cần trả cho ta đâu. Đã đưa cho cậu thì đó là của cậu, cậu cứ cầm lấy mà tiêu xài tùy ý."
Uông Vinh ngẩn người, kinh ngạc nhìn Tô Cẩm D/ao, suy nghĩ một chút liền hiểu ra đạo lý tinh tế trong đó, vội vàng chỉ thiên thề thốt bày tỏ lòng trung thành: "Cẩm D/ao tỷ tỷ, tôi thực lòng muốn trả tiền, thật đấy, tỷ không cần lo tôi sẽ vì thế mà ôm h/ận trong lòng. Tôi Uông Vinh tuy thích ki/ếm tiền, nhưng tuyệt đối không phải loại tiểu nhân bụng dạ hẹp hòi!"
Tô Cẩm D/ao bất lực giải thích: "Cậu đừng căng thẳng, ta không phải đang thử lòng cậu."
"Ta chỉ thấy dược liệu vốn dĩ đã đắt, cậu cũng phải vất vả lắm mới ki/ếm được, không những tốn nhiều công sức mà còn tốn không ít tiền, ta sao nỡ để cậu chịu lỗ?"
"Cậu làm thế này, lần sau nếu ta lại muốn nhờ cậu làm chút việc, thì còn mặt mũi nào mà mở miệng nữa?"
Uông Vinh ngẫm đi ngẫm lại, x/ác định nàng thực sự không muốn lấy lại số tiền này, lúc này mới trút được gánh nặng, vui vẻ nhận lại túi tiền, vẻ mặt vô cùng cảm kích, ôm ch/ặt lấy đùi Tô Cẩm D/ao mà gào khóc: "Cẩm D/ao tỷ tỷ, tỷ đúng là người tốt, tôi biết ngay là mình không theo nhầm người mà!"
"Tỷ cứ yên tâm! Sau này tôi nhất định sẽ một lòng một dạ với tỷ, ch*t cũng không đổi lòng, trung trinh bất di..."
*Rắc* một tiếng, lan can gỗ bị ai đó bẻ g/ãy.
Thẩm Lệ nghiến ch/ặt răng, trừng mắt nhìn hai người đang ôm ch/ặt lấy nhau ở phía trước, ánh mắt hung á/c như muốn đục thủng một lỗ trên người Uông Vinh.