Đợi đã, đợi đã, để ta xâu chuỗi lại xem nào. Vậy ra là Cửu hoàng tử viết cho tên thị vệ này sao? Chẳng lẽ, ngài ấy thực sự có sở thích nam sắc?
Triệu Trung lập tức cảm thấy mình vừa hóng được một quả dưa khổng lồ. Mắt hắn trợn trừng, tay run b/ắn lên. Hèn gì, hèn gì mà Cửu hoàng tử đột nhiên tìm đến hắn. Chẳng lẽ, ngài ấy cũng để mắt đến mình rồi? Thế này thì... nếu sau này Cửu hoàng tử dùng quyền thế ép buộc, thì hắn nên thuận theo, hay là nên thuận theo đây?
Triệu Trung cầm tờ giấy mỏng manh vò nát trong tay, tâm trạng rối bời, sắc mặt thay đổi liên tục. Ninh Quý nhân thực sự không thể chịu đựng thêm được nữa, đành phải lên tiếng nhắc nhở: "Triệu thống lĩnh! Ông xem xong chưa?"
Triệu Trung lúc này mới hoàn h/ồn, mặt không đổi sắc nhét bức thư vào trong ngựk: "Ồ, ta xem xong rồi, quả thực là Quý nhân hiểu lầm."
"Bức thư này không liên quan gì đến Tô Cẩm D/ao cả. Ta từng tận mắt nhìn thấy nét chữ của cô ấy, hoàn toàn không có chút gì giống với nét chữ trên này."
"Cái gì? Sao có thể như vậy được?"
Ninh Quý nhân thấy Triệu Trung không định đếm xỉa đến mình mà còn muốn cưỡng ép đưa Tô Cẩm D/ao đi, lòng nóng như lửa đ/ốt: "Đợi đã, Triệu thống lĩnh, ông không được mang nó đi! Nó là..."
Triệu Trung mất kiên nhẫn, lạnh lùng liếc bà một cái, lời nói ẩn chứa sự cảnh cáo: "Đây là ý của Bệ hạ. Nếu Quý nhân có gì không hài lòng, cứ việc đến tìm Bệ hạ mà đối chất."
Ninh Quý nhân lập tức nghẹn lời, vẻ mặt khó tin: "Bệ hạ? Sao ngài ấy lại biết chuyện này?"
Triệu Trung đáp đầy đương nhiên: "Đương nhiên là do ta đi bẩm báo với Bệ hạ rồi. Các người giở trò mèo trong hậu cung, coi Cẩm Y Vệ chúng ta là không khí sao?"
"Ninh Quý nhân, ta khuyên bà sau này làm việc gì thì nhớ động n/ão trước đi. Có những người, không phải là kẻ như bà có thể đụng vào đâu."
"........"
Ninh Quý nhân h/oảng s/ợ, tránh né ánh mắt sắc bén của Triệu Trung, không dám hó hé nửa lời.
Nếu chuyện này đã kinh động đến Bệ hạ, e là không dễ dàng thực hiện như dự tính ban đầu nữa rồi, chỉ có thể nghĩ cách khác thôi.
Triệu Trung ra hiệu cho thuộc hạ Cẩm Y Vệ áp giải Lệ Thiệu về địa lao, dùng cực hình tr/a t/ấn.
Hắn đích thân đưa Tô Cẩm D/ao trở về lãnh cung, thái độ vô cùng hòa nhã: "Vào đi Tô cô nương, sau này nhớ cẩn thận hơn, cái bẫy rõ ràng thế này thì đừng có dại mà dẫm vào. Nếu cô còn xảy ra chuyện gì nữa, lần sau ta chưa chắc đã kịp chạy tới giúp đâu."
Trong lòng Tô Cẩm D/ao vương vấn đầy nghi hoặc, nàng kìm nén mãi, đến khi xung quanh không còn ai mới dám lên tiếng: "Triệu đại nhân, ta không hiểu, tại sao ông lại giúp ta? Bệ hạ thực sự biết chuyện này sao? Là ngài ấy phái ông đến?"
Triệu Trung sờ sờ cằm, nhìn nàng đầy hứng thú: "Cái này ấy à, Tô cô nương đừng đào sâu làm gì. Tóm lại, cô cứ nhớ lấy ân tình của ta là được. Sau này biết đâu, ta còn phải dựa vào cô nâng đỡ đấy, dù sao thì Cửu hoàng tử này..."
"Tỷ tỷ!"
Đúng lúc đó, Thẩm Lệ sau khi kiên nhẫn đợi ở lãnh cung rất lâu cuối cùng cũng đợi được họ. Hắn lập tức chạy ra ngoài, nắm ch/ặt lấy tay nàng kiểm tra khắp lượt. Trong giọng nói r/un r/ẩy không khó để nghe ra sự sợ hãi và hối h/ận: "Tỷ cuối cùng cũng về rồi, thế nào? Có bị thương ở đâu không?"
Xem ra hắn đã lo lắng rất lâu, thậm chí còn ngóng trông đứng ở cửa đợi nàng về, vừa nghe tiếng động là chạy ra ngay.
Tô Cẩm D/ao mềm lòng, vội an ủi: "Ta không sao, ngươi đừng căng thẳng. Nhìn đi, ta có bị làm sao đâu?"
Triệu Trung lập tức nở nụ cười phụ họa: "Đúng vậy Cửu hoàng tử, ngài không cần lo lắng. Ta đã làm theo lời căn dặn của ngài, đưa người về nguyên vẹn không thiếu một sợi tóc đây."
"Tên vô lại muốn h/ãm h/ại cô ấy, thuộc hạ đã tống vào đại lao rồi. Tin rằng qua cực hình tr/a t/ấn, chắc chắn hắn sẽ khai ra kẻ đứng sau..."
Lời còn chưa dứt, Thẩm Lệ đã chẳng thèm ngoảnh đầu lại, kéo Tô Cẩm D/ao đi vào trong. Triệu Trung nghẹn họng với một bụng lời muốn nói.
Rất tốt, xem ra trong mắt trong lòng Cửu hoàng tử chỉ có mỗi cô cung nữ nhỏ bé này thôi. Tạm thời hắn không cần lo lắng chuyện phải dâng thân lấy lòng để bày tỏ lòng trung thành với Cửu hoàng tử nữa.
(Tác giả có lời muốn nói: Không)
"Ý ngươi là, có kẻ cố tình bày mưu, muốn trừ khử cung nữ bên cạnh Lệ nhi?"
Hoàng đế Thẩm Quân Sóc sau khi nghe Triệu Trung bẩm báo, vừa phê tấu chương vừa lơ đãng hỏi: "Chỉ là một cung nữ quèn, muốn đối phó với nó thì tùy tiện tìm lý do đá/nh ch*t là xong, hà tất phải làm lớn chuyện như vậy?"
Triệu Trung gi/ật thót tim, cung kính cúi đầu: "Bệ hạ, theo ý thần, mục đích thực sự của kẻ đứng sau không nằm ở chỗ Tô Cẩm D/ao này, mà là ở... Cửu hoàng tử."
Thẩm Quân Sóc khựng lại, cuối cùng cũng chịu ngẩng đầu lên, lạnh lùng chất vấn: "Chuyện này là sao? Nói rõ ràng xem!"
Triệu Trung vô cùng giằng x/é, không biết có nên mạo hiểm vì Cửu hoàng tử hay không. Nếu lời này thốt ra, chắc chắn sẽ làm Bệ hạ nổi gi/ận.