Gần như cùng một khoảnh khắc, tại thế giới hiện đại, Tô Cẩm D/ao đang cuộn mình trên ghế sofa xem tivi thì bảng điều khiển hệ thống vốn đã lâu không xuất hiện bỗng nhiên n/ổ tung trước mắt, những cảnh báo màu đỏ phủ kín màn hình: 【Cảnh báo! Chỉ số sinh tồn của đối tượng nhiệm vụ giảm mạnh! Đang cận kề cái ch*t! Phát hiện ký chủ và đối tượng nhiệm vụ có mối liên kết tình cảm sâu sắc, đủ điều kiện can thiệp khẩn cấp, có muốn quay lại ngay lập tức không? Đếm ngược: 30, 29, 28...】

Tô Cẩm D/ao sợ đến mức túi khoai tây chiên trên tay rơi vãi khắp ghế, suýt chút nữa nhảy dựng lên: "Hắn chẳng phải đang làm hoàng đế rất tốt sao? Sao đột nhiên lại sắp ch*t rồi? Hệ thống, ngươi đang giở trò q/uỷ gì thế!"

Hệ thống: Đếm ngược: 10, 9, 8...

Tô Cẩm D/ao vội vàng: "Về! Về ngay!"

Trước mắt tối sầm lại, khi mở mắt ra lần nữa, nàng đã đứng trong tẩm điện quen thuộc, không khí tràn ngập mùi m/áu tanh nồng nặc.

Thẩm Lệ tựa vào bên cạnh ngự án, vạt trước long bào đã bị m/áu thấm đẫm, một mảng đỏ thẫm, m/áu theo đầu ngón tay nhỏ xuống. Hắn nhắm mắt, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy, khóe miệng lại treo một nụ cười nhẹ nhõm vô cùng nhạt nhòa.

"Thẩm Lệ!"

Tô Cẩm D/ao lao tới, một tay ấn ch/ặt lên ngựk hắn, m/áu từ kẽ tay trào ra, ấm nóng và nhớp nháp. Tô Cẩm D/ao sắc mặt tái mét, sợ đến mức tay r/un r/ẩy không ngừng.

"Sao chàng lại ra nông nỗi này? Ai làm? Có thích khách sao?"

Giọng Tô Cẩm D/ao khựng lại, nàng nhìn thấy con d/ao găm dính m/áu trên tay Thẩm Lệ. Đây là... hắn tự đ/âm mình?

"Chàng là... t/ự s*t sao? Thẩm Lệ, chàng đi/ên rồi à? Hoàng đế đang làm tốt như vậy, chàng làm lo/ạn cái gì chứ!"

Giọng nàng r/un r/ẩy, ngón tay run lên bần bật bắt mạch, dò hơi thở của hắn: "Thẩm Lệ! Chàng tỉnh lại nói rõ cho ta! Chàng phát đi/ên cái gì thế!"

Mi mắt Thẩm Lệ khẽ run, chậm rãi mở ra một khe nhỏ, nhìn nàng, nhìn rất lâu, như thể đang x/ác nhận đây có phải là ảo giác hay không. Sau đó hắn cười, giọng khàn đặc đến mức gần như không nghe thấy: "...Nàng về rồi... Ta biết ngay mà, nàng sẽ không nỡ để ta ch*t đâu..."

"Tốt quá, còn sống là được rồi, chàng làm ta sợ ch*t khiếp!"

Tô Cẩm D/ao thấy hắn mở mắt thì thở phào nhẹ nhõm, nước mắt rơi lã chã trên mặt hắn, hòa lẫn với m/áu, chảy thành từng dòng xuống dưới.

Thẩm Lệ giơ bàn tay không bị thương lên, chạm vào mặt nàng, khi đầu ngón tay chạm vào làn da ấm áp của nàng, ngón tay hắn khẽ run lên, như thể cuối cùng đã chạm vào món bảo vật thất lạc nay tìm lại được. "Sau này, đừng đi nữa được không..."

Tô Cẩm D/ao gật đầu lia lịa: "Được, được, được, chàng nói gì cũng được, chàng cố gắng lên, tuyệt đối đừng xảy ra chuyện gì!"

Nói xong, nàng hét lớn về phía cửa: "Người đâu! Mau người đâu! Truyền thái y! Mau!"

Thẩm Lệ nhìn vào mắt nàng, nơi đó chỉ có hình bóng của hắn. Hắn khẽ nhắm mắt, cuối cùng cũng an tâm, ngón tay đang nắm lấy tay áo nàng cũng chậm rãi buông lỏng. Tô Cẩm D/ao nắm ch/ặt lấy tay hắn, hơi thở nghẹn nơi cổ họng, sợ rằng chỉ cần hắn nhắm mắt lần này sẽ không tỉnh lại được nữa.

Đêm đó, các thái y thay phiên nhau túc trực, hết cầm m/áu lại đến ép uống canh sâm, loay hoay suốt cả đêm mới kéo được người từ cõi ch*t trở về. Thẩm Lệ mất m/áu quá nhiều, hôn mê suốt ba ngày ba đêm. Tô Cẩm D/ao túc trực không rời nửa bước, ban ngày sắc th/uốc cho uống, ban đêm lại gục bên giường, nắm ch/ặt tay hắn, một giây cũng không dám buông.

Đêm ngày thứ ba, Thẩm Lệ cuối cùng cũng tỉnh lại. Hắn mở mắt, nhìn thấy Tô Cẩm D/ao gục bên giường, đầu gối lên cánh tay mình, ngủ rất chập chờn, đôi mày nhíu ch/ặt. Hắn khẽ cử động ngón tay, chạm nhẹ lên đỉnh đầu nàng.

Tô Cẩm D/ao gi/ật mình tỉnh giấc, vừa ngước mắt lên đã chạm vào ánh nhìn vẫn còn chút yếu ớt của hắn. Nàng sững sờ, bĩu môi, suýt chút nữa lại khóc òa lên: "Tỉnh rồi? Tỉnh rồi thì nói chuyện đi, đừng có giả ch*t. Chàng có biết chàng suýt làm ta sợ ch*t khiếp không? Đang yên đang lành phát đi/ên gì mà học người ta t/ự s*t..."

Thẩm Lệ nhìn nàng, nhìn rất lâu, đột nhiên hỏi một câu rất khẽ: "Nàng, nàng có thể không đi không?"

Tô Cẩm D/ao im lặng một hồi, bất lực thở dài, đắp chăn cho hắn: "Không đi cũng được, chàng đừng hànhz hạz bản thân nữa, tĩnh dưỡng cho tốt, mau chóng khỏe lại, mọi người đều lo đến ch*t rồi..."

Mắt Thẩm Lệ sáng rực lên, cố gượng dậy nắm lấy tay nàng: "Thật không? Nói lời giữ lời nhé?"

"Giữ lời." Tô Cẩm D/ao nắm ch/ặt lại tay hắn, áp vào mặt mình: "Chàng còn sống, ta còn ở đây."

Thẩm Lệ lập tức vui mừng, ôm chầm lấy Tô Cẩm D/ao, nở nụ cười mãn nguyện.

Thái y nói sức khỏe Thẩm Lệ bị tổn hại nghiêm trọng, phải tĩnh dưỡng thật tốt, ít nhất nửa năm không được làm việc quá sức. Tô Cẩm D/ao miệng thì m/ắng hắn đáng đời, nhưng quay đầu lại liền đến Thái y viện giám sát người ta bốc th/uốc sắc th/uốc, ba bữa mỗi ngày đều đích thân đút cho hắn. Thẩm Lệ tựa vào đầu giường, ánh mắt cong cong uống bát th/uốc Tô Cẩm D/ao đưa tới, cảm nhận được niềm hạnh phúc đã lâu không thấy.

Về sau, ngày tháng cứ thế trôi qua. Thẩm Lệ vẫn là vị hoàng đế chăm lo việc nước, yêu thương dân chúng, trị quốc vô cùng cẩn trọng.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Mộ phần gia tộc có bốn khu chính, tôi được chia một huyệt mộ sau gốc cây

Chương 11
Mẹ tôi đâm ra mê mẩn việc lên kế hoạch cho hậu sự. Mẹ bảo đời người sống một kiếp, lúc sống hay lúc mất đều phải tươm tất. Cuối tuần, mẹ dẫn cả nhà đi xem nghĩa trang. Ban đầu tôi không muốn đi, nhưng mẹ lại nói: “Cả nhà phải có mặt đầy đủ, thế mới trọn vẹn.” Nhân viên bán hàng dẫn chúng tôi xem một hồi, cuối cùng dừng lại trước một khu mộ đôi. Mẹ rất hài lòng: “Ở giữa là vợ chồng chúng tôi, bên trái để cho Linh Linh, bên phải cho Linh Tùng, sau này con cái cũng được gần nhau.” Tôi đứng bên cạnh, đợi mẹ nói tiếp. Nhưng mẹ lại bắt đầu hỏi giá cả. Người bán hàng nhìn tôi rồi hỏi: “Thế còn vị trí cho cô con gái này thì sao ạ?” Mẹ sững người lại một chút. Bố tiếp lời: “Nó sau này gả đi, thì theo nhà chồng.” Tôi lí nhí hỏi: “Nếu con không lấy chồng thì sao?”
Tình cảm
0