Ánh mắt Tần Nguyệt Xuyên sâu thẳm không đáy, trong đó cuộn trào những cảm xúc vô cùng phức tạp: có quan tâm, có xót xa, có một sự chiếm hữu gần như cực đoan, và cả một tia đ/au đớn giằng x/é khó lòng nhận ra.
Cuối cùng, anh chỉ thở dài một tiếng thật khẽ, cúi người xuống, cẩn thận đắp lại tấm chăn mà A Niệm đã đạp tung, từng cử chỉ đều dịu dàng như đang nâng niu một báu vật hiếm có trên đời.
Đầu ngón tay anh lướt qua gò má ấm áp của A Niệm, dừng lại một thoáng như thể đang quyến luyến hơi ấm ấy, lại như thể bị bỏng mà vội vã rụt về.
Sau đó, anh đứng thẳng dậy, nhìn ngắm thêm một lúc rồi mới lặng lẽ rời khỏi phòng như khi đến, nhẹ nhàng khép cửa lại.
Ngoài sân, ánh trăng như nước, soi bóng hình đơn đ/ộc của anh. Anh ngẩng đầu nhìn vầng trăng lạnh lẽo trên cao, bàn tay vô thức đặt lên bụng dưới vẫn còn bằng phẳng của mình.
Giữa đôi mày, thoáng qua một nỗi lo âu sâu sắc.
Bước vào hè, thời tiết càng lúc càng oi bức, tiếng ve kêu không dứt khiến người ta khó lòng chợp mắt vào buổi chiều.
A Niệm sợ nóng, Tần Nguyệt Xuyên liền ngày ngày ngâm hoa quả dưới giếng, đợi khi cô ngủ trưa dậy thì bổ ra cho cô ăn. Những miếng dưa hấu ruột đỏ hạt đen được anh dùng thìa múc thành từng miếng nhỏ, đựng trong bát sứ trắng, mát lạnh đến tận cùng.
Buổi chiều hôm ấy, A Niệm vừa ăn xong một bát dưa ướp lạnh, khóe miệng còn dính chút nước đỏ thì bị Tiểu Vũ nhà bên gọi ra ngoài.
Tiểu Vũ kém A Niệm ba tuổi, năm ngoái vừa cài trâm, tính tình lại còn khá nghịch ngợm. Cậu kéo A Niệm ra dưới bóng cây, vẻ bí hiểm lấy từ trong lòng ra một gói vải nhỏ, mở ra là mấy miếng bánh gạo được nặn hình chú thỏ, trắng trẻo m/ập mạp, tỏa hương thơm ngọt.
“A Niệm tỷ, cho tỷ ăn này.” Mặt Tiểu Vũ hơi đỏ, giọng cũng nhỏ xíu, “Đệ... đệ mới học làm, tỷ nếm thử xem có ngon không?”
Đôi mắt A Niệm lập tức sáng rực lên, tâm trí của đứa trẻ chín tuổi khiến cô không có chút sức đề kháng nào trước đồ ngọt và những hình th/ù đáng yêu. Cô vừa giơ tay định cầm lấy thì phía sau truyền đến một giọng nói lạnh lùng, mang theo sự sắc lạnh không thể nhầm lẫn:
“Vũ ca nhi.”
Tiểu Vũ cứng đờ cả người, mặt trắng bệch ra.
Tần Nguyệt Xuyên không biết đã đứng ở cửa viện từ lúc nào, tay cầm chiếc áo khoác bị A Niệm làm rá/ch lúc chơi đùa ban ngày, đang định kh//âu lại. Trên mặt anh không biểu lộ cảm xúc gì, nhưng ánh mắt lại như con d/ao ngâm đ/á, từng tấc từng tấc cứa qua miếng bánh gạo trong tay Tiểu Vũ và gò má đỏ ửng của cậu.
“Ngươi là một nam tử chưa chồng, lại lén lút đưa đồ ăn cho A Niệm nhà ta,” giọng Tần Nguyệt Xuyên không cao, nhưng từng chữ đều rõ ràng, nện xuống bầu không khí oi bức, “Nếu chuyện này truyền ra ngoài, người ta sẽ nói A Niệm thế nào? Lại nói về ngươi ra sao? Thể diện của các ngươi, còn cần nữa hay không?”
Tay Tiểu Vũ run lên bần bật, gói vải suýt rơi xuống đất, vành mắt đỏ hoe ngay lập tức: “Nguyệt... Nguyệt Xuyên ca, đệ không... đệ không có ý gì khác, chỉ là thấy A Niệm tỷ tỷ...”
“A Niệm có ta là anh rể chăm sóc, không lo đói, không lo thiếu, không phiền người ngoài bận tâm.” Tần Nguyệt Xuyên ngắt lời cậu, bước tới, không phải để lấy miếng bánh gạo đó, mà là kéo A Niệm lại, dùng đầu ngón tay lau sạch vết nước dưa hấu nơi khóe miệng cô. Cử chỉ dịu dàng, nhưng ánh mắt nhìn Tiểu Vũ lại chẳng hề dịu đi chút nào, “Giữ gìn nam đức mới là đạo chính, những tâm tư nhỏ nhen này, thu lại đi.”
Nước mắt Tiểu Vũ rơi lã chã, không nhịn được nữa, cậu nắm ch/ặt gói bánh gạo rồi quay đầu chạy thẳng về nhà mình, thấp thoáng còn nghe thấy tiếng khóc nức nở nghẹn ngào.
A Niệm ngơ ngác nhìn bóng lưng Tiểu Vũ chạy đi, rồi lại quay đầu nhìn anh rể mặt lạnh như tiền, nói nhỏ: “Anh rể, Tiểu Vũ khóc kìa...”
“Nó đáng khóc.” Giọng Tần Nguyệt Xuyên cứng ngắc, kéo A Niệm đi vào trong, “Sau này tránh xa nó ra, biết chưa? Nó không phải là nam tử tốt đâu.”
“Tại sao ạ?” A Niệm không hiểu, “Bánh gạo hình thỏ... trông ngon mà.”
“Muốn ăn hình thỏ, mai anh rể làm cho.” Tần Nguyệt Xuyên dừng bước, ngồi xổm xuống, nhìn vào mắt A Niệm, giọng điệu nghiêm túc chưa từng thấy, “A Niệm, em nhớ kỹ, ngoài chị và anh rể ra, đồ của nam tử khác đưa cho thì không được nhận, càng không được ăn. Họ... tâm địa không chính đáng, sẽ b/ắt n/ạt em.”
“B/ắt n/ạt em ạ?” A Niệm càng thêm bối rối, “Nhưng trong làng đâu có ai b/ắt n/ạt em đâu.”
Mọi người trong làng đều rất yêu quý cô.
Tần Nguyệt Xuyên nhìn đôi mắt hoàn toàn tin tưởng, không vướng chút bụi trần của cô, chút gai nhọn sinh ra từ sự gh/en t/uông và tâm lý bảo vệ bỗng chốc mềm nhũn, hóa thành nỗi xót xa sâu thẳm hơn.
Anh thở dài, giúp cô chỉnh lại những sợi tóc mai rối bời sau khi chạy nhảy, giọng nói dịu xuống: “Nói chung em cứ nghe lời anh rể là không sai.”
“Dạ, A Niệm nghe lời anh rể.” A Niệm ngoan ngoãn gật đầu, rất nhanh đã quẳng chuyện bánh gạo hình thỏ và nước mắt của Tiểu Vũ ra sau đầu.
Chỉ là sau chuyện này, Tần Nguyệt Xuyên lại càng canh chừng A Niệm ch/ặt chẽ hơn. Hầu như cô đi đến đâu, tầm mắt anh lại theo đến đó, như con rồng canh giữ kho báu, không cho phép bất kỳ ai nhòm ngó lấy một chút.