Em Vợ (Nữ Tôn)

Chương 28

27/07/2026 12:45

Thực ra, đối với việc đệ đệ sau khi về nhà đã thêm mắm dặm muối mô tả Tần Nguyệt Xuyên đanh đ/á, đ/ộc á/c như thế nào, Triệu Ngọc trong lòng không mấy tin tưởng.

Tần Nguyệt Xuyên là mỹ nhân nổi tiếng khắp vùng. Nàng từng thoáng thấy bóng hình thanh lãnh ấy vài lần, dáng vẻ đoan trang, tôn quý, dung mạo thoát tục đó, lần nào cũng khiến nàng nhìn đến ngẩn ngơ, lặng lẽ đỏ cả vành tai.

Người như thế, giống như tiên nhân bước ra từ trong tranh, sao có thể là tên đanh đ/á túm tóc, cào mặt, miệng đầy lời lẽ thô tục như lời đệ đệ nói được?

Chắc chắn là đệ đệ đã làm chuyện gì quá quắt, chọc gi/ận người ta, mới bị m/ắng vài câu.

Triệu Ngọc nghĩ bụng như vậy.

Thế là, hai chị em một trước một sau, dọc theo con đường nhỏ trong làng đi về phía nhà họ Tô.

Chiều muộn dần buông, vệt nắng cuối cùng nơi chân trời cũng sắp tan biến. Khói bếp trong làng lững lờ bốc lên, không khí tràn ngập hương thơm bữa tối của các nhà.

Đến trước cổng nhà họ Tô, Triệu Ngọc lại phát hiện, cửa đang đóng.

Không phải khép hờ, mà là kiểu đóng chốt từ bên trong.

Hơn nữa trong sân không có khói bếp, phía nhà bếp tối om, không một tia sáng, hoàn toàn không giống dáng vẻ đang nấu cơm chiều.

Thanh ca nhi nhíu mày: “Lạ thật... giờ này sao lại đóng cửa? Nhà họ không ăn cơm à?”

Triệu Ngọc không để tâm, kéo tay áo đệ đệ: “Có lẽ họ đi ra ngoài rồi, không có ở nhà, đi thôi, về với chị.”

Thanh ca nhi lại không cam tâm, cậu cứ thấy có chỗ nào đó không ổn. Chị A Niệm ngày thường giờ này hầu như đều giúp Tần Nguyệt Xuyên làm mấy việc vặt, sao có thể không có ở nhà?

Cậu vùng khỏi tay chị, áp người vào cánh cửa, nghiêng tai lắng nghe.

Ban đầu, không có bất kỳ âm thanh nào, chỉ có tiếng chó sủa và tiếng côn trùng thỉnh thoảng vọng lại từ xa.

Thanh ca nhi không bỏ cuộc, áp tai sát vào hơn, nín thở, cẩn thận, từng chút một bắt lấy động tĩnh phía bên kia cánh cửa.

Khoảng chừng qua nửa tuần trà, đôi mày cậu bỗng nhíu lại.

“Chị,” cậu hạ thấp giọng, trên mặt mang theo chút bối rối, “Chị nghe xem, bên trong hình như... có tiếng mèo kêu lạ lắm.”

Triệu Ngọc ghé qua nghe thử một lát, chẳng nghe thấy gì, lắc đầu nói: “Làm gì có tiếng mèo kêu nào? Nhà họ Tô chỉ có một con chó vàng lớn, từ trước đến nay không nuôi mèo, chắc em nghe nhầm rồi.”

“Em không có!” Thanh ca nhi sốt ruột, giọng cao lên đôi chút, “Em nghe ngóng từ nhỏ đã giỏi hơn mọi người rồi! Em thực sự nghe thấy! Chính là tiếng mèo kêu lạ lùng, rất nhỏ rất nhỏ, giống như là... giống như tiếng kêu của thứ gì đó bị bịt miệng lại vậy... còn có tiếng khác nữa, xào xạc, nghe không rõ lắm...”

Triệu Ngọc nhìn dáng vẻ nghiêm túc lại sốt sắng này của đệ đệ, trong lòng vừa buồn cười, lại vừa mất kiên nhẫn: “Được rồi được rồi, đừng làm lo/ạn nữa. Làm lo/ạn nữa cẩn thận người ta thả con chó vàng lớn đó ra cắn em đấy, đi thôi, trời sắp tối rồi.”

Thanh ca nhi lại sống ch*t không chịu đi.

Cậu đi đi lại lại trước cửa vài bước, bỗng mắt sáng lên, chộp lấy cánh tay chị: “Chị, chị có võ công, trèo tường vào xem thử đi! Dụ con chó đó đi chỗ khác, rồi mở cửa cho em! Em chỉ nhìn một cái thôi, x/ác nhận không có gì em ra ngay! Tuyệt đối sẽ không bị người ta phát hiện đâu!”

“Hồ đồ!” Sắc mặt Triệu Ngọc trầm xuống, “Trèo tường vào sân nhà người khác, đây là hành vi gì chứ? Bị người ta nhìn thấy, thể diện nhà họ Triệu này còn để đâu?”

“Chỉ một cái thôi! Chị, c/ầu x/in chị!” Hốc mắt Thanh ca nhi đỏ hoe, kéo tay áo chị không buông, “Em thực sự nghe thấy bên trong không ổn, có thể xảy ra chuyện gì rồi, em chỉ nhìn một cái, nhìn một cái là được! Nếu không có gì, em lập tức về với chị, sau này không bao giờ đến tìm chị A Niệm nữa!”

Triệu Ngọc bị đệ đệ quấn lấy không còn cách nào, lại nhìn dáng vẻ đáng thương tội nghiệp đó của cậu, cuối cùng vẫn mềm lòng.

Nàng nghiến răng, hạ giọng nói: “Chỉ lần này thôi, nếu không có gì, em lập tức đi theo chị, nếu bị người ta phát hiện... thì bảo là chị đến mượn Tần Nguyệt Xuyên nông cụ, hiểu chưa?”

Thanh ca nhi gật đầu lia lịa.

Triệu Ngọc hít sâu một hơi, lùi lại vài bước, chạy đà, nhảy vọt lên, hai tay bám lấy mép tường bao, gọn gàng trèo qua.

Khi tiếp đất, con chó vàng lớn quả nhiên bị kinh động, từ góc sân lao ra, đang định sủa thì Triệu Ngọc nhanh tay lẹ mắt, lấy từ trong tay áo ra một miếng lương khô mang theo bên người, ném thật xa về phía góc sân. Con chó vàng mũi thính, lập tức bị mùi thơm thu hút, vẫy đuôi đuổi theo.

Triệu Ngọc nhân cơ hội bước nhanh đến trước cửa sân, khẽ kéo chốt cửa, mở một khe hở, làm dấu im lặng với Thanh ca nhi đang đứng đợi căng thẳng bên ngoài.

Thanh ca nhi lách mình vào, tim đ/ập nhanh như bay.

Ánh sáng trong sân lờ mờ, bóng tối đã hoàn toàn bao trùm, nhà bếp không đèn, nhà chính cũng không đèn.

Chỉ có căn phòng tận cùng bên trong... thấp thoáng tỏa ra chút ánh sáng yếu ớt, lay động.

Giống như ánh nến, lại giống như... có người ở bên trong thắp một chiếc đèn dầu nhỏ.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

An Lan Năm Tháng

Chương 18
Ta và Cố Trường Ninh là cặp phu thê nổi tiếng nhất kinh thành vì... ghét nhau như nước với lửa. Chỉ vì năm đó, hắn cho rằng ta lấy viên thuốc cứu mạng của hắn để cứu bạch nguyệt quang. Mà ta... lại đưa cho hắn một viên thuốc giả. Sau khi thành thân, hắn ngày ngày lưu luyến chốn thanh lâu kỹ quán, còn ta thì thẳng tay giết sạch những hồng nhan tri kỷ của hắn. Ta hành xử ngang ngược, không biết phép tắc, hắn liền công tư phân minh, dâng tấu buộc tội ta trước triều đình. Khó khăn lắm mới chờ được đến ngày hắn chết. Ta vui vẻ hẹn các tỷ muội đánh mạt chược, nào ngờ thua sạch cả một buổi chiều. "Không chơi nữa! Các người ai cũng giỏi quá!" "Chẳng bù cho Cố Trường Ninh, từ nhỏ đến lớn lần nào chơi cũng thua ta." Các vị phu nhân nhìn nhau đầy khó hiểu. "Công chúa đùa rồi. Kinh thành này ai mà chẳng biết tài đánh bài của phò mã đứng đầu thiên hạ?" Ta sững người. Quân bài trên tay bỗng rơi lả tả xuống đất. Đến khi mở mắt lần nữa... Ta đã quay về một tháng trước khi thành thân với Cố Trường Ninh. Thị nữ hùng hổ hỏi: "Điện hạ, hôm nay chúng ta định dạy dỗ con hồ ly tinh kia thế nào?" Ta mỉm cười, khẽ lắc đầu. "Không cần nữa." "Đưa thuốc cho cô ta đi." "Đưa viên thuốc thật."
4.68 K
4 NGƯỜI TRONG TÂM KHẢM Chương 8 HẾT
6 DÂN GIAN DỊ VĂN LỤC - CHUYỆN KỲ LẠ TRONG DÂN GIAN Chương 375: Trong Núi Không Biết Tháng Năm
8 Phúc lợi công ty Chương 18.
10 Núi con gái Chương 19

Mới cập nhật

Xem thêm