Em Vợ (Nữ Tôn)

Chương 39

27/07/2026 12:51

Anh kéo chăn mỏng lên, vùi nửa khuôn mặt vào trong, chỉ để lộ đôi mắt long lanh nước. Thực ra... anh cũng ăn rất no. Bụng vẫn còn đang trướng lên đây này. Anh khẽ đặt tay lên bụng dưới, vuốt ve nhè nhẹ, nhớ lại chuyện hoang đường ban nãy, vành tai lại nóng bừng lên. Chắc chẳng bao lâu nữa, nơi này lại có bé con thôi.

Tần Nguyệt Xuyên hẹn Thanh ca nhi nói chuyện. Anh chọn một góc khuất bên sông Thanh Hà, hai bên bờ có hàng liễu rủ xuống che khuất tầm nhìn, nước sông chảy qua đây tạo thành một khúc quanh, tiếng nước chảy lớn hơn những chỗ khác, vừa vặn che mắt người đời.

Trước khi đi, A Niệm chặn anh lại.

"Em đi cùng anh."

Tần Nguyệt Xuyên lắc đầu.

"Anh chỉ đứng xa nhìn thôi, không lại gần đâu."

Tần Nguyệt Xuyên vẫn lắc đầu.

"Lỡ như..."

Tần Nguyệt Xuyên nhìn cô, giọng điệu như đang dỗ trẻ con nhưng không cho phép thương lượng: "Chỉ vài câu thôi, có thể xảy ra chuyện gì chứ? Em trông bé con đi, hai hôm nay con bé không khỏe, không rời người được đâu."

A Niệm nhíu mày.

Tần Nguyệt Xuyên thở dài, nhón chân đặt một nụ hôn nhanh lên khóe môi cô, giọng mềm xuống: "Anh hứa, sẽ về ngay, không gây chuyện đâu."

Đúng lúc này, tiếng bé con khóc vang lên, A Niệm quay đầu lại, trong mắt có vài phần sốt ruột nhưng vẫn không yên tâm về Tần Nguyệt Xuyên, nhất thời không biết nên đi hay ở. Tần Nguyệt Xuyên ngược lại còn sốt ruột hơn, đẩy vai cô: "Mau đi dỗ bé con đi."

Cô đành vào nhà dỗ dành, đợi đến khi cô bế bé con ra ngoài, trong sân trống trơn, Tần Nguyệt Xuyên đã sớm đi mất dạng.

...

Thấy phía sau không có ai theo, Tần Nguyệt Xuyên mới thở phào nhẹ nhõm. Anh nghĩ, lát nữa nói chuyện với cái tên tiểu tiện nhân kia không biết sẽ phải thốt ra những lời dơ bẩn gì, sao có thể để A Niệm nghe thấy được.

Anh rảo bước nhanh hơn.

Dưới hàng liễu bên sông, Thanh ca nhi đã đến nơi.

Trước khi đến, Tần Nguyệt Xuyên định sẽ nói chuyện tử tế, dù sao A Niệm cũng chẳng để tâm đến tên tiện nhân này, nếu anh cứ mãi chấp nhặt thì lại thành ra hẹp hòi.

Thế nhưng khi nhìn thấy hắn từ xa, ngọn lửa trong lòng Tần Nguyệt Xuyên lại "bùng" một cái vọt lên.

Cái tên tiểu tiện nhân kia, đang mặc cái thứ gì thế kia?

Một thân y phục màu hồng phấn, vải mỏng đến mức nhìn thấu cả đường nét áo Iót bên trong, vòng eo thắt ch/ặt, bóp ra một vòng eo nhỏ đến vô lý, tóc tai chải chuốt gọn gàng, bên thái dương còn cài một bông hoa nhỏ màu trắng tươi rói, làm tôn lên khuôn mặt trắng trẻo thanh tú.

Người còn chưa tới gần, hương thơm đã bay tới trước.

Tay Tần Nguyệt Xuyên siết ch/ặt, đ/ốt ngón tay trắng bệch.

Tên tiện nhân này chắc là tưởng người hẹn mình ra đây là A Niệm chứ gì.

Anh hít sâu một hơi, đ/è nén ngọn lửa kia xuống, tiếp tục bước tới.

Thanh ca nhi nghe thấy tiếng bước chân, tim đ/ập thình thịch, trên mặt nhanh chóng hiện lên hai ráng hồng, khóe miệng không kìm được nhếch lên.

Tim cậu như nai vàng ngơ ngác, mang theo vài phần thẹn thùng chậm rãi xoay người--

Trong khoảnh khắc ngoái đầu lại, nụ cười trên môi cậu đông cứng lại.

Giống như bị người ta tạt một gáo nước lạnh lên đầu.

"Sao lại là anh?" Mặt Thanh ca nhi xị xuống ngay lập tức, giọng đầy thất vọng và chán gh/ét, không thèm giấu giếm chút nào, "A Niệm tỷ tỷ đâu?"

Tần Nguyệt Xuyên liếc nhìn cậu, giọng điệu không mặn không nhạt.

"Sao không thể là anh?"

Thanh ca nhi nhíu mày, nhìn dáo dác ra phía sau anh, x/ác nhận không có ai khác, sắc mặt càng khó coi hơn: "Anh hẹn tôi đến cái chỗ này làm gì?"

Ngọn lửa trong lòng Tần Nguyệt Xuyên lại vọt lên một đoạn.

Cái chỗ này? Ý là sao? Chẳng lẽ cái chỗ kín đáo, không bóng người này, anh đến cùng A Niệm thì hợp, còn đến với cậu thì không à?

Anh cố đ/è nén cơn gi/ận trong lồng ngựk, đ/ốt ngón tay siết ch/ặt kêu "rắc" một tiếng, một lát sau mới từ từ thả lỏng.

Anh chậm rãi ngước mắt, đuôi mắt hơi nhếch lên, tràn đầy vẻ phong tình mị hoặc sau khi được ân ái.

"Anh lại muốn hẹn cậu đến nhà gặp đấy, cậu có dám không?"

Mặt Thanh ca nhi "bừng" một cái đỏ rực.

Cảnh tượng x/ấu hổ lần trước nhìn thấy ở nhà họ Tô lại ùa về trong tâm trí như sắt nung, khiến cậu run lên bần bật, mặt lúc đỏ lúc trắng, vừa gi/ận vừa x/ấu hổ.

"Anh... anh có gì thì nói mau!" Giọng cậu cao vút lên, mang theo vẻ thẹn quá hóa gi/ận rõ rệt, "Tôi không rảnh tiếp anh!"

Tần Nguyệt Xuyên cười lạnh một tiếng.

"Không rảnh tiếp anh? Thế mà lại có thời gian quyến rũ nữ quân nhà người khác."

Mặt Thanh ca nhi đỏ bừng: "Anh nói bậy! Ai quyến rũ chứ?!!"

"Nói bậy?" Ánh mắt Tần Nguyệt Xuyên quét từ bông hoa trắng trên đầu cậu xuống đôi giày thêu mới tinh dưới chân, "Ăn mặc cái vẻ lẳng lơ này, tô son trát phấn, cài hoa đeo ngọc, không phải là đến để quyến rũ người ta thì là làm gì? Đến bên sông giặt quần áo à?"

Thanh ca nhi bị anh nhìn đến mức toàn thân không tự nhiên, vô thức khép người lại, lại cảm thấy động tác này quá yếu thế, bèn cứng cổ trừng mắt lại: "Anh quản tôi mặc gì!"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Con trai thật giả mạo, lòng mang ý đồ xấu

Chương 11
Sau một lần say rượu, tôi mang thai. Nhưng lại chẳng nhớ đứa bé là con của ai. Tôi đi hỏi thanh mai trúc mã, cậu ấy nhìn tôi với vẻ mặt đầy chán ghét. "Loại người nửa nam nửa nữ như cậu, ai mà thích cho nổi?" Tôi dò hỏi vị hôn phu, anh khẽ nhíu mày. "Lục Phàm, tôi đã nói từ lâu rồi. Dù cậu mới là cậu chủ thật của nhà họ Lục, thì người tôi công nhận cũng chỉ có Lục Dữ Bạch." Tôi siết chặt vạt áo, xấu hổ cúi gằm đầu. Ai ai cũng yêu quý cậu chủ giả Lục Dữ Bạch, còn hận tôi vì đã quay về cướp mất vị trí vốn thuộc về cậu ta. Đêm đó, cả người tôi khó chịu đến mức không sao ngủ nổi. Thế nhưng, Lục Dữ Bạch – người luôn nhằm vào tôi lại gõ cửa phòng. "Anh, có phải chân anh bị thương rồi không? Em mang thuốc đến bôi giúp anh."
109

Mới cập nhật

Xem thêm