Tôi lên xe, tìm một chỗ ngồi cạnh cửa sổ.
Điện thoại lại reo.
Vẫn là anh ta.
“Cô ấy không phải loại người như cô nghĩ. Cô hiểu lầm cô ấy rồi.”
Tôi nhét điện thoại vào túi.
Khóe miệng khẽ nhếch lên một nụ cười.
Cuối cùng, cũng được giải thoát rồi…
Trong căn nhà thuê chất đống bốn thùng giấy.
Tôi mở thùng cuối cùng ra, nhét quần áo bên trong vào tủ.
Tủ quần áo là do chủ nhà để lại, loại tủ gỗ kiểu cũ, cửa đóng không ch/ặt, nhét nhiều đồ là nó lại bật ra.
Điện thoại đặt trên giường, màn hình vẫn sáng.
Người của công ty chuyển nhà vừa đi, căn phòng yên tĩnh đến lạ.
Tôi ngồi dưới sàn, tựa lưng vào mép giường, lấy cuốn sổ xanh ra nhìn lần nữa rồi nhét lại vào túi.
Tiện tay cầm lấy điện thoại.
Chấm đỏ trên mạng xã hội trông thật chướng mắt, tôi bấm vào, lướt xuống vài cái, thấy ảnh Lâm Tri Hạ đăng.
Cô ta và Thẩm Khước. Hai người đứng trong nhà hàng, trên bàn bày bánh kem, nến đã cắm, cô ta chắp tay cười với ống kính.
Caption viết: Kỷ niệm ngày cưới đến muộn.
Tôi úp điện thoại xuống giường.
Qua vài giây, lại cầm lên.
Chụp một tấm ảnh.
Bức tường trắng trong căn nhà thuê, những thùng giấy chất ở góc tường, quần áo trải dài trên sàn.
Caption bốn chữ:
Thoát khỏi á/c mộng.
Đăng.
Ném điện thoại lên giường, tôi đi dọn đống thùng ở bếp.
Nồi niêu xoong chảo đều bọc báo, từng cái từng cái lấy ra, lau sạch, xếp vào tủ.
Điện thoại reo.
Tôi không quan tâm.
Lại reo.
Nắp chai nước rửa bát không vặn ra được, tôi loay hoay mãi, tay đã đỏ ửng cả lên.
Điện thoại vẫn reo.
Tôi đặt nước rửa bát xuống, đi tới cầm điện thoại lên.
Mười bảy lượt thích, tám bình luận.
Đồng nghiệp A: Chuyển nhà à?
Đồng nghiệp B: Chúc mừng nhé!
Còn vài cái là sticker của bạn học cũ, ngón tay cái giơ lên, pháo hoa n/ổ tung.
Tôi lướt xuống.
Lướt đến bình luận của Thẩm Khước.
Anh ta bình luận gì tôi không nhìn rõ, vì giây tiếp theo cuộc gọi của anh ta đã tới.
Tôi bắt máy.
“Cô đăng cái đó có ý gì?” Giọng anh ta rất gắt.
Tôi cầm điện thoại, đi về phía cửa sổ.
Ngoài cửa sổ là một khu tập thể cũ, dưới lầu có người đang phơi chăn, hai bà lão ngồi dưới gốc cây trò chuyện.
“Ý gì là ý gì?”
“Thoát khỏi á/c mộng,” anh ta nói, “Cô nói ai là á/c mộng?”
Tôi cười khẽ.
“Anh nghĩ sao?”
Anh ta im lặng hai giây.
“Cô bị b/ệnh à,” anh ta nói, “Ly hôn là cô đồng ý, thỏa thuận là cô chuẩn bị, từ đầu đến cuối tôi không hề ép buộc cô, giờ cô đăng cái status này cho ai xem?”
Tôi không nói gì.
“Xóa đi,” anh ta nói, “Xóa ngay lập tức.”
“Tại sao?”
“Tại sao là tại sao?”
“Tại sao bắt tôi xóa?” Tôi nói, “Anh sợ cái gì?”
Anh ta lại không nói gì nữa.
Bên kia điện thoại truyền đến tiếng Lâm Tri Hạ, rất khẽ, không nghe rõ nói gì.
Giọng Thẩm Khước xa ra một chút: “Không sao, em cứ ngồi đi.”
Rồi giọng anh ta lại gần lại.
“Cô hiểu lầm cô ấy ba năm rồi, đủ rồi đấy. Ly hôn rồi thì đừng giở trò này nữa.”
Tôi tựa vào cửa sổ, nhìn hai bà lão dưới lầu. Họ hình như đang cãi nhau, một người chỉ tay vào người kia, người còn lại xua tay, quay mặt đi chỗ khác.
“Tôi hiểu lầm cô ta cái gì?”
“Cô ấy chưa từng làm gì cả,” anh ta nói, “Là do cô tự suy diễn thôi.”
“Cô ấy chưa từng làm gì cả,” tôi lặp lại một lần, “Vậy tại sao vừa nãy anh lại bảo cô ta ngồi yên đừng qua đây?”
Anh ta im bặt.
“Cô ta thấy anh gọi điện cho tôi đúng không?” Tôi nói, “Có phải cô ta lại hỏi anh xảy ra chuyện gì không? Có phải lại nói không sao đâu cô ấy hiểu mà không? Có phải lại bảo anh đừng trách chị ấy cô ấy không sao không?”
“Cô đủ rồi đấy.”
“Tôi nói gì đâu? Tôi chỉ đang đoán xem cô ta sẽ nói gì thôi. Ba năm rồi, từng câu từng chữ cô ta nói tôi đều thuộc lòng rồi.”
Anh ta cúp máy.
Tôi nhìn màn hình, hiển thị cuộc gọi kết thúc, thời lượng một phút bốn mươi bảy giây.
Chấm đỏ trên mạng xã hội lại sáng lên.
Tôi bấm vào, thấy bình luận vừa nãy của anh ta.
“Ai là á/c mộng của ai còn chưa biết được đâu.”
Bên dưới Lâm Tri Hạ trả lời một sticker, một biểu tượng che mặt cười, kèm theo bốn chữ: Đừng như vậy mà.
Tôi nhìn bình luận đó, nhìn rất lâu.
Điện thoại lại reo.
Lần này không phải anh ta.
Là Chu Mục.
Chu Mục là bạn thanh mai trúc mã của tôi, lớn lên cùng nhau, sau này cậu ấy đi học đại học ở nơi khác, về đây mở studio, chúng tôi một năm chẳng gặp nhau được mấy lần.
Lần gặp gần nhất là dịp Tết, cậu ấy mang cho tôi hộp bánh, nói tiện đường m/ua.
“Thoát khỏi á/c mộng gì thế?” Cậu ấy hỏi.
Tôi gõ phím trả lời: Không có gì.
Cậu ấy trả lời ngay lập tức: Tôi thấy Thẩm Khước bình luận, chuyện gì vậy?
Tôi suy nghĩ một chút, gõ: Ly hôn rồi.
Bên cậu ấy hiển thị “Đang nhập”, nhập một hồi lâu, cuối cùng gửi qua một chữ: Ồ.
Rồi lại gửi thêm một tin: Ăn cơm chưa?
Tôi nhìn hai chữ đó, bỗng nhiên nhớ ra, ba năm nay hình như lần nào tôi đăng status, dù đăng gì đi nữa, cậu ấy cũng sẽ hỏi một câu ăn cơm chưa. Có lúc tôi trả lời ăn rồi, có lúc không, lần sau cậu ấy vẫn hỏi.
Tôi không trả lời.
Tôi đặt điện thoại xuống, tiếp tục dọn dẹp nhà bếp.
Chai nước rửa bát vẫn không vặn ra được. Tôi đi tìm kìm trong hộp dụng cụ, tìm mãi không thấy.
Điện thoại lại reo.
Chu Mục: Tôi đang ở dưới cổng chung cư của cậu. Tòa mấy?