Tất cả mọi người xung quanh đều biết tôi có một thần tượng mà tôi đã hâm m/ộ suốt mười năm. Những bài hát của anh ấy đã giúp tôi vượt qua căn b/ệnh trầm cảm, đồng hành cùng tôi suốt khoảng thời gian khó khăn nhất.
Sau khi biết tin anh ấy tổ chức concert, tôi đã chắt chiu từng đồng chỉ để có thể đi xem trực tiếp một lần, thế nhưng cho đến tận ngày diễn ra concert, tôi vẫn không m/ua được vé.
Khi đang tâm trạng buồn bã định tìm bạn trai để tìm ki/ếm sự an ủi, tôi lại lướt thấy bài đăng trên WeChat của một cô nữ sinh khóa dưới của Bùi Yến.
【Cảm ơn vé tặng từ đàn anh Bùi Yến, cuối cùng cũng được gặp thần tượng rồi!】
Hình ảnh là cô gái ấy và bạn thân với lớp trang điểm concert tinh xảo, khu bình luận toàn là những tiếng ngưỡng m/ộ.
【Á á á, ngưỡng m/ộ ch*t mất! Tớ cũng thích anh ấy nhiều năm rồi, tiếc là vé lần này khó săn quá, lần sau tớ nhất định sẽ đi!】
【Cái gì? Đàn anh tặng á? Bảo bối à, cậu hạnh phúc quá rồi đấy! Xin vía có người đàn anh hào phóng tặng vé tiện tay như vậy nha.】
【Hu hu hu, cảm ơn cô bạn thân tốt bụng đã có chuyện tốt như vậy mà vẫn nhớ đến mình, giúp mình cảm ơn đàn anh Bùi Yến với nhé?】
Tôi nhìn khu bình luận mà ngẩn người một lúc.
Hóa ra là có hai tấm vé.
Chỉ là từ đầu đến cuối, Bùi Yến chưa từng nghĩ đến tôi.
Tôi không biết mình đã dán mắt vào bình luận đó bao lâu.
Cho đến khi tiếng chuông tan học của tòa nhà giảng đường vang lên,
Sinh viên ùa ra khỏi lớp như ong vỡ tổ, tôi mới sực tỉnh lại.
「Đàn chị Lục Manh, hôm nay chị cũng đến đợi đàn anh tan học sao?」
Tôi và Bùi Yến khác chuyên ngành, một người học Sinh học, một người học Máy tính, nhưng mọi người đều biết chúng tôi đang yêu nhau.
Mỗi khi gặp tôi, các đàn em khóa dưới của Bùi Yến đều chào hỏi rất nhiệt tình.
Tôi giữ phép lịch sự, khẽ gật đầu.
Thấy vậy, họ càng trêu chọc dữ dội hơn.
「Á á á, tình cảm của đàn chị và đàn anh tốt thật đấy! Lần nào đàn chị cũng đến đợi đàn anh tan học!」
「Hơn nữa đàn anh cũng có sự đối lập cực lớn, bình thường nhìn có vẻ lạnh lùng, nhưng ở riêng lại ôm ấp làm nũng với đàn chị, lần trước em còn lén nghe thấy anh ấy gọi đàn chị là vợ cơ.」
「Đàn chị, sau này chị và đàn anh kết hôn, nhất định phải mời chúng em đến dự đám cưới đấy nhé!」
Nghe những lời họ nói, trong đầu tôi chỉ toàn là nụ cười rạng rỡ của Thang Tinh Tinh khi cầm tấm vé concert trên bài đăng kia.
Trong phút chốc, tôi cảm thấy hơi mông lung.
Liệu thực sự sẽ có ngày đó sao?
Hơn nữa, Bùi Yến có thực sự yêu tôi không?
Tôi và Bùi Yến là thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau từ nhỏ.
Anh ấy thừa biết tôi thích ca sĩ này đến nhường nào.
Khi tôi học trung học, vì lý do gia đình mà mắc b/ệnh trầm cảm,
Ngày nào cũng rơi lệ, tất cả đều nhờ vào những bài hát của thần tượng mới vượt qua được.
Sau này lên đại học, đến một môi trường hoàn toàn mới, lại có một người bạn trai rất yêu thương mình, b/ệnh tình của tôi dần dần thuyên giảm.
Tôi mơ ước một ngày nào đó có thể đi xem concert của thần tượng, để nói với bản thân của quá khứ rằng, hiện tại mình đang sống rất tốt.
Vì vậy, ngày biết tin thần tượng sắp tổ chức concert, tôi đã hào hứng nói với cả thế giới rằng tôi sẽ đi xem trực tiếp.
Sợ không đủ tiền, tôi đã bắt đầu dành dụm từ rất lâu, ngay cả những cuộc hẹn ăn uống của bạn bè, tôi đều cố gắng từ chối nếu có thể.
Ngày săn vé, tôi nhờ tất cả bạn bè giúp đỡ, còn bỏ thêm tiền tìm dân phe vé, nhưng đến tận ngày concert, tôi vẫn không thể săn được.
Bạn bè đều khuyên tôi hãy nghĩ thoáng ra, nói rằng sau này vẫn còn cơ hội.
Tôi lại càng buồn hơn, từ nhỏ đến lớn vận may của tôi luôn không tốt, lần này không săn được, liệu sau này có còn săn được nữa không?
Tôi buồn bã cả một ngày, chỉ muốn tìm Bùi Yến, muốn được anh ôm để tìm chút an ủi.
Thế nhưng bài đăng của Thang Tinh Tinh lại như một cái t/át, đá/nh thức tôi tỉnh dậy.
Hóa ra Bùi Yến có vé, chỉ là anh ấy đã đưa vé cho đàn em của mình.
Thậm chí là có hai tấm, nhưng anh ấy chưa từng nghĩ đến tôi dù chỉ một lần.
Những ngày này, anh ấy cứ thản nhiên nhìn tôi vì muốn m/ua vé mà đi c/ầu x/in tất cả mọi người,
Nhìn dáng vẻ thất vọng của tôi khi không săn được vé.
Một cơn đ/au nhói bỗng truyền đến nơi lồng ngựk.
Tôi đ/au đớn đến mức gần như không thở nổi.
Tại sao?
Tôi không hiểu.
Thế nhưng đối mặt với các đàn em, tôi vẫn phải gượng cười.
Tôi nhếch môi đáp lại họ.
「Được.」
Các đàn em đang vội đi ăn.
Khi nói tạm biệt với tôi, họ không quên nhắc nhở.
「Ồ, đúng rồi đàn chị, đàn anh đang bàn việc với giảng viên, chắc chị còn phải đợi một lát nữa đấy.」
Tôi đã sớm quen rồi, lần nào Bùi Yến cũng là người về cuối cùng, luôn luôn là tôi đợi anh ấy.
Bùi Yến học giỏi, có nhiều thành tựu nghiên c/ứu, tuổi còn trẻ đã nắm trong tay hơn chục bằng sáng chế, là môn sinh được giảng viên coi trọng nhất.
Giảng viên của họ không thường xuyên ở trường, nên đã giao hết mọi việc lớn nhỏ của nhóm nghiên c/ứu sau đại học cho anh ấy, để anh ấy kèm cặp các đàn em.
Lần nào anh ấy cũng ở lại đến cuối cùng để giải đáp thắc mắc cho đàn em, tôi nhớ lần đợi lâu nhất là khi anh ấy hướng dẫn luận văn cho Thang Tinh Tinh, hôm đó tôi đã phải đợi anh ấy suốt hai tiếng đồng hồ ở bên ngoài.
Dạ dày tôi vốn không tốt, hôm đó đói đến mức suýt ngất đi.
Thế nhưng Bùi Yến vừa bước ra liền ôm lấy tôi làm nũng nạp năng lượng, tôi lập tức hết gi/ận, mềm lòng không thôi.
Tôi luôn thương anh ấy vì là đàn anh lớn phải dẫn dắt nhiều đàn em vất vả, nhưng lại chưa bao giờ thương chính bản thân mình.
Sau hôm đó, b/ệnh dạ dày của tôi tái phát, sau đó phải mất gần một tháng mới hồi phục lại.
「Vậy đàn chị, chúng em đi trước đây, hẹn gặp lại chị lần sau.」
Nghe lời các đàn em, tôi từ trong hồi ức sực tỉnh lại, giơ tay vẫy chào họ.
「Được, tạm biệt, các em mau đi ăn đi.」
Sau khi mọi người rời đi, nụ cười trên mặt tôi liền vụt tắt.