"Nhưng mà, học trưởng chắc chắn không cố ý đâu. Anh chắc là quá bận rộn nên quên nộp lại thôi, đúng không?"
Tôi chớp chớp mắt với anh ta.
Anh ta lập tức hiểu ý tôi, như trút được gánh nặng, gật đầu lia lịa.
"Đúng, đúng! Tôi quá bận, tôi đang định đi trả cho hiệu trưởng đây!"
"Thế thì tốt." Tôi gật đầu, "Vậy chuyện cúp học..."
"Ồ, tôi nhớ ra rồi!" Anh ta vỗ trán, biểu cảm lập tức trở nên vô cùng hòa ái, "Bạn học Giang, em bị tôi gọi đi hỏi chuyện mà! Hỗ trợ bộ phận kỷ luật chúng tôi làm việc! Là tôi quên viết giấy chứng nhận cho em!"
Vừa nói, anh ta vừa lấy sổ công tác từ trong túi ra, viết xoèn xoẹt một tờ giấy chứng nhận rồi nhét vào tay tôi.
"Đây là giấy chứng nhận làm việc tốt của em, tôi đã làm đơn lên trường, cộng cho em hai tín chỉ!"
Cú lật kèo này nhanh đến mức khiến Triệu Nguyệt và Lâm An An há hốc mồm.
"Trưởng... trưởng bộ phận! Rõ ràng nó..." Triệu Nguyệt sốt sắng.
"Cô im miệng!" Trưởng bộ phận kỷ luật trừng mắt nhìn cô ta đầy hung dữ, "Bạn học Triệu Nguyệt, cô vu khống bạn học, làm nhiễu lo/ạn công tác kỷ luật, trừ hai tín chỉ! Còn có lần sau nữa, phê bình trước toàn trường!"
Da mặt Triệu Nguyệt trong phút chốc tái nhợt như tờ giấy.
Trưởng bộ phận không thèm nhìn cô ta nữa, mà quay sang tôi, nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc.
"Bạn học Giang Nhiên, vậy... tôi đi trả bút cho hiệu trưởng trước nhé?"
"Học trưởng đi thong thả." Tôi vẫy vẫy tay.
Anh ta như được tái sinh, chạy trối ch*t.
Trong hành lang, chỉ còn lại ba người chúng tôi và bầu không khí im lặng đầy ngượng ngùng.
【666666!】
【Pha xử lý này, tôi xin gọi là tuyệt kỹ!】
【Không chỉ xóa sạch nghi ngờ, còn phản đò/n, lấy được tín chỉ, lại còn khiến kẻ th/ù nếm trái đắng! Sướng!】
Tôi vui vẻ cất tờ giấy chứng nhận tín chỉ đi, chuẩn bị đến căn tin để bắt đầu cuộc sống "buffet" của mình.
"Đợi đã."
Thẩm Dữ lại gọi tôi lại.
Tôi bất lực quay đầu: "Lại làm gì nữa? Thiếu gia Thẩm, tôi bận lắm."
Bận đi ăn.
"Cô..." Cậu ta nhìn tôi, trong ánh mắt mang theo một tia... kính sợ mà ngay cả cậu ta cũng không nhận ra?
"Sao cô biết chuyện cây bút máy?"
Đây là câu hỏi không thể giải thích được.
Tôi không thể nói là mình đang dùng hack được.
Thế là, tôi lại bày ra vẻ mặt cao thâm khó lường đó.
"Tôi đoán thôi."
Thẩm Dữ: "..."
Cậu ta rõ ràng không tin.
"Giang Nhiên," cậu ta hít sâu một hơi, như thể vừa đưa ra một quyết định trọng đại, "Cô rất đặc biệt. Cô không giống bọn họ chút nào."
"Bọn họ" trong lời cậu ta, tất nhiên là chỉ Lâm An An và Triệu Nguyệt.
Sắc mặt Lâm An An càng khó coi hơn.
"Tôi cần một người như cô." Thẩm Dữ nhìn chằm chằm vào tôi, từng chữ một, "Một người có thể nhìn thấu sự thật."
Tim tôi đ/ập thịch một cái.
【Đại ca à, bình tĩnh đi, tôi chỉ là một người phàm muốn ki/ếm cơm ăn thôi mà!】
"Vậy thì sao?" Tôi cảnh giác hỏi.
"Làm... ừm, cố vấn của tôi đi." Cậu ta dường như thấy từ này hợp lý hơn, "Giúp tôi xử lý một vài chuyện. Để đền đáp, tôi có thể cho cô..."
Cậu ta ngập ngừng, dường như đang suy nghĩ xem tôi muốn gì nhất.
Sau đó, cậu ta nhớ lại cảnh tượng trên sân thượng.
"... Tôi có thể cho cô một chiếc thẻ đen vô hạn mức trọn đời của tất cả các doanh nghiệp ăn uống thuộc tập đoàn Thánh Anh."
Hơi thở của tôi ngừng lại.
Trọn đời.
Vô hạn mức.
Thẻ đen.
Ba từ này như ba tiếng sét đá/nh thẳng vào đỉnh đầu tôi.
【Vãi chưởng! Phiếu ăn trọn đời!】
【Đồng ý đi! Mau lên!】
【Gả cho cậu ta! Gả cho cậu ta!】
Bình luận đã phát đi/ên rồi.
Tôi cũng sắp phát đi/ên theo.
Tôi nhìn Thẩm Dữ, nhìn khuôn mặt anh tuấn ấy, lúc này trong mắt tôi, cậu ta không phải nam thần học viện, không phải tổng tài bá đạo.
Cậu ta là một vị thần buffet di động, lấp lánh ánh vàng.
Cổ họng tôi chuyển động, khó khăn thốt ra một chữ:
"... Được."
Chương 5
Khoảnh khắc nhận được chiếc thẻ đen, tay tôi vẫn còn run.
Thân thẻ lạnh buốt, cảm giác vô cùng cao cấp, chữ "Shen" dập nổi ánh vàng trên đó khẳng định thân phận cao quý của nó.
【Từ nay về sau, cơm bưng nước rót.】
Tôi cẩn thận cất chiếc thẻ vào túi trong sát người, cảm thấy cuộc đời mình đã đạt đến đỉnh cao.
Thẩm Dữ dường như rất hài lòng với phản ứng của tôi.
"Câu hỏi đầu tiên của tôi," cậu ta mở lời, "Chiếc vòng tay trên tay Triệu Nguyệt, sao cô biết là giả?"
Quả nhiên cậu ta vẫn còn băn khoăn chuyện này.
【Mau, tiếp tục màn trình diễn của cô đi.】
Tôi trầm ngâm một lát, bắt đầu nói bậy: "Trực giác."
"Khí chất của một người phải tương xứng với những thứ họ đeo. Khí chất của bạn học Triệu Nguyệt không chống đỡ nổi sự thâm sâu của chiếc vòng tay đ/ộc bản đó. Cho nên, nó chắc chắn là giả."
Tôi nói một cách mơ hồ, huyền bí.
Thẩm Dữ nghe xong lông mày nhíu ch/ặt, đầy suy tư.
"Khí chất... thâm sâu..."
Cậu ta lẩm bẩm, nhìn tôi với ánh mắt càng lúc càng thâm sâu khó lường.
"Tôi hiểu rồi."
【Không, cậu lại không hiểu rồi!】
【Cậu ta tự suy diễn rồi, lại bắt đầu tự suy diễn rồi!】
【Thiếu gia Dữ: Hóa ra là vậy, cô ấy không dựa vào mắt nhìn, mà dựa vào huyền học! Cô ấy quả nhiên là cao nhân ẩn thế!】
Tôi nhìn dáng vẻ tự công lược của cậu ta, nội tâm không chút gợn sóng, thậm chí còn muốn cười.
Xong việc.
Thu dọn.
Đi ăn thôi!