Bước chân anh khựng lại, nhưng không quay đầu, chỉ để lại cho tôi một bóng lưng lạnh lùng và một câu nói.
“Trong thế giới của tôi, tôi chính là đạo lý.”
Nhìn bóng dáng biến mất nơi lối vào, tôi tức đến mức toàn thân r/un r/ẩy.
【Ôi vãi! đ/ộc đoán quá! Tôi mê quá đi!】
【‘Trong thế giới của tôi, tôi chính là đạo lý’, đi/ên mất thôi, đi/ên mất thôi!】
【Vợ ơi đừng gi/ận, anh ấy đang níu kéo em đấy! Tuy cách thức rất tổng tài bá đạo, nhưng bản chất là sợ em rời đi!】
【Biện pháp thông thường không có tác dụng rồi, vợ ơi, xem ra em phải dùng chiêu không bình thường thôi!】
Lời của bình luận nhắc nhở tôi.
Đúng vậy, biện pháp thông thường không có tác dụng với anh ấy.
Người đàn ông này, tự đại, chuyên quyền, tính chiếm hữu mạnh đến cực điểm.
Muốn khiến anh ấy buông tay, bắt buộc phải đ/ập tan sự kiêu ngạo của anh ấy, khiến anh ấy cảm thấy tôi là một “món hàng lỗi” không thể kiểm soát, không xứng đáng để anh ấy giữ lại nữa.
Một ý nghĩ dần trở nên rõ ràng trong đầu tôi.
Tôi lấy điện thoại ra, gọi cho Lục Trì – kiểm thử viên trưởng của công ty game chúng tôi.
“Lục Trì,” tôi nói vào điện thoại, giọng bình tĩnh, “Giúp chị một việc, tối nay đến nhà chị một chuyến, diễn một màn kịch.”
Lục Trì, hai mươi hai tuổi, tươi sáng đẹp trai, tràn đầy sức sống thanh xuân, cười lên có hai lúm đồng tiền nhỏ, là “tiểu lang cẩu” được công nhận trong công ty.
Quan trọng nhất là, ánh mắt cậu ấy nhìn tôi luôn mang theo sự ngưỡng m/ộ và yêu mến không hề che giấu.
Dùng cậu ấy làm “đối tượng ngoại tình” thì không còn gì phù hợp hơn.
【Chương 3】
Tám giờ tối, chuông cửa vang lên đúng giờ.
Tôi mở cửa, Lục Trì mặc một chiếc áo phông trắng đơn giản và quần jean, đeo ba lô, đứng ở cửa.
Thấy tôi, cậu ấy lập tức nở một nụ cười rạng rỡ, hai lúm đồng tiền nhỏ ẩn hiện: “Chị An.”
“Vào đi.” Tôi nghiêng người cho cậu ấy vào.
“Oa, chị An, nhà chị rộng quá.” Lục Trì nhìn quanh như một đứa trẻ tò mò, mắt sáng rực.
Tôi rót cho cậu ấy một cốc nước: “Đừng nhìn nữa, chúng ta khớp kịch bản đi.”
Tôi kể sơ lược kế hoạch cho cậu ấy nghe, cốt lõi là bảo cậu ấy đóng vai “bạn trai nhỏ” của tôi, lát nữa Hoắc Cảnh Thâm về, chúng tôi thể hiện tình cảm một chút để anh ấy hiểu lầm.
Nghe xong, nụ cười trên mặt Lục Trì biến mất, có chút do dự: “Chị An, như vậy... thực sự ổn chứ? Tổng giám đốc Hoắc anh ấy...”
“Em không cần sợ, anh ấy không dám làm gì em đâu.” Tôi trấn an, “Xong việc, tiền thưởng quý này chị tăng gấp ba cho em.”
Nghe đến tiền thưởng, mắt Lục Trì sáng lên, nhưng vẫn lo lắng: “Em không sợ anh ấy, em sợ... ảnh hưởng đến chị.”
【Ôi chao, tiểu lang cẩu cũng biết bảo vệ chủ gh/ê nhỉ!】
【Chậc chậc, ánh mắt đơn thuần này trái ngược hoàn toàn với con cáo già ở ngoài kia.】
【Vợ ơi, em chắc là muốn dùng chú cún nhỏ thuần khiết này để kí/ch th/ích con sư tử đang ngủ say đó thật sao? Tôi sợ cậu ấy bị x/é x/ác mất!】
【Cảnh báo cao độ phía trước! Tổng giám đốc Hoắc còn 5 phút nữa là tới chiến trường!】
Tôi nhìn đồng hồ đếm ngược trên bình luận, lòng cũng bắt đầu căng thẳng.
“Đừng nghĩ nhiều nữa,” tôi vỗ vai Lục Trì, “Em cứ coi như đang chơi một trò chơi nhập vai thực tế, hãy dùng tinh thần chuyên nghiệp khi test bug game của em ra đây.”
Lục Trì bị tôi chọc cười, gật đầu: “Được ạ, chị An, em nghe chị.”
Tôi bảo cậu ấy ngồi trên ghế sofa, sau đó cố ý ngồi rất gần, cầm một bản kế hoạch game giả vờ đang bàn công việc.
“Mô hình số liệu ở chỗ này, chị thấy có thể điều chỉnh thêm một chút, cảm giác sướng của người dùng chưa đủ...” Tôi vừa nói vừa cố ý vén một lọn tóc ra sau tai, động tác này nghe nói đàn ông sẽ cảm thấy rất gợi cảm.
Má Lục Trì ửng hồng, ánh mắt hơi né tránh, không dám nhìn tôi.
【Hahaha, tiểu lang cẩu ngại rồi kìa!】
【Vợ ơi đừng thả thính nữa, thả nữa là đứa nhỏ ngất tại chỗ bây giờ!】
【Xong rồi xong rồi, tôi cảm thấy đây không còn là diễn kịch nữa, tiểu lang cẩu là tình cảm thật lòng đấy!】
Đúng lúc này, cửa chính vang lên tiếng mật mã được bấm.
Tới rồi!
Tim tôi lập tức treo lên tận cổ họng.
Lục Trì cũng căng thẳng ngồi thẳng người dậy.
Cửa vào được đẩy ra, bóng dáng cao lớn của Hoắc Cảnh Thâm xuất hiện.
Anh dường như không ngờ trong nhà có người lạ, khi thấy tôi và Lục Trì đang ngồi rất gần nhau trên ghế sofa, bước chân anh khựng lại.
Không khí trong phòng khách như thể bị rút cạn trong khoảnh khắc đó.
Ánh mắt Hoắc Cảnh Thâm như hai lưỡi d/ao sắc lạnh, b/ắn thẳng về phía chúng tôi.
Ánh mắt đó không còn vẻ thanh cao thường ngày, mà đầy sự dò xét, nghi ngờ và một tia... âm u mà tôi chưa từng thấy bao giờ.
Anh không nói gì, chỉ đứng đó, áp suất thấp tỏa ra xung quanh khiến người ta gần như nghẹt thở.
【Vãi vãi vãi! Tu la tràng! Là tu la tràng mà tôi muốn xem đây rồi!】
【Ánh mắt Tổng giám đốc Hoắc đ/áng s/ợ quá! Như muốn ăn tươi nuốt sống người ta vậy!】
【Mau nhìn tay anh ấy kìa! Anh ấy bóp nát chiếc bánh kem vừa m/ua rồi! Kem tươi trào hết ra từ kẽ tay rồi kìa!】
Tôi nhìn theo sự nhắc nhở của bình luận, quả nhiên thấy hộp bánh kem tinh xảo trên tay Hoắc Cảnh Thâm đã bị anh bóp méo, kem tươi màu trắng tràn ra từ khe hở của hộp, dính đầy lên bộ vest thủ công đắt tiền của anh.
Bánh kem?