Cố Ngạn đứng trước màn hình, dáng người vẫn thẳng tắp, nhưng đôi môi mỏng mím ch/ặt cùng vẻ trầm mặc không thể hóa giải nơi đáy mắt đã tố cáo áp lực khủng khiếp mà anh đang gánh chịu lúc này.
Xong đời rồi... nhìn thôi đã thấy đ/áng s/ợ quá!
Những con số nhảy múa kia, đều là tiền thật bạc thật đang ch/áy rụi đấy!
Lâm Tiểu Tiểu thu mình trên chiếc ghế sofa bên cạnh, không dám lên tiếng, nhưng trong lòng thì sốt ruột như kiến bò trên chảo nóng. Cô nhìn gương mặt căng thẳng của Cố Ngạn, nhìn đôi mắt vằn tia m/áu vì thức đêm liên tục của anh, tim cô thắt lại từng hồi.
Đều tại mình... nếu không phải vì muốn đòi lại công bằng cho mình mà dồn ép nhà họ Triệu đến đường cùng, thì họ cũng sẽ không chó cùng rứt giậu, tìm đến những thế lực tư bản nước ngoài lợi hại như thế này...
Mình không thể cứ đứng nhìn như vậy được!
Mình bây giờ đã có năng lực rồi! Bản nâng cấp đấy! Loại không gây tổn hại đến cơ thể ấy!
Cô hít sâu một hơi, đứng dậy khỏi ghế sofa, dưới ánh mắt ngỡ ngàng của mọi người, từng bước đi đến bên cạnh Cố Ngạn.
Cố Ngạn nhận ra cô đến gần, hơi nghiêng đầu, chân mày nhíu lại: "Về chỗ ngồi đi, ở đây không có việc của cô."
Giọng anh mang theo sự mệt mỏi và không cho phép phản bác.
Lâm Tiểu Tiểu lại không nghe lời anh.
Cô vươn bàn tay nhỏ bé, kiên định và nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay to lớn đang nổi rõ gân xanh vì nắm ch/ặt của anh.
Tay anh lạnh ngắt.
Lâm Tiểu Tiểu ngước mặt lên, nhìn vào đôi mắt sâu thẳm đầy vẻ mệt mỏi ấy, ánh mắt cô trong trẻo mà kiên định, giọng nói không lớn nhưng truyền rõ ràng khắp văn phòng đang đột ngột im bặt:
"Lần này, đến lượt em bảo vệ anh."
Đồng tử Cố Ngạn hơi chấn động.
Cô tiếp tục nói, mang theo sự bình tĩnh đầy thuyết phục: "Tin em đi, Cố Ngạn."
"Cổ phiếu của chúng ta, tính từ phiên mở cửa ngày mai, sẽ một đường--"
Cô dừng lại một chút,
từng chữ một, rõ ràng tuyên bố:
"Tăng, trần."
Văn phòng im phăng phắc.
Tất cả các lãnh đạo cao cấp đều nhìn Lâm Tiểu Tiểu như nhìn một kẻ đi/ên.
Cô gái này bị dọa cho ngốc rồi sao?
Tình hình này, giữ được giá không giảm đã là may rồi, còn đòi tăng trần? Lại còn là một đường tăng trần?
Tại sao Cố tổng lại cho phép cô ấy làm lo/ạn ở đây?
Cố Ngạn cụp mắt, nhìn bàn tay hai người đang nắm lấy nhau, rồi lại nhìn đôi mắt Lâm Tiểu Tiểu – nơi viết đầy dòng chữ "Tin em đi, không sai đâu".
Anh nhớ lại chiếc đèn chùm rơi xuống trong nhà kho, nhớ lại tràng hắt hơi chấn động của ông Vương tại buổi tiệc rư/ợu, và nhớ lại cả cái cây khô héo nở hoa trong chớp mắt ngoài cửa sổ...
Lý trí bảo anh rằng đây là chiến tranh tài chính, không phải trò đùa.
Nhưng một niềm tin sâu sắc hơn, vượt qua cả lý trí, đang đi/ên cuồ/ng nảy nở trong lòng anh.
Anh xoay tay, nắm ch/ặt lấy bàn tay nhỏ bé mát lạnh của cô.
Lực mạnh đến mức suýt chút nữa khiến cô cảm thấy đ/au.
Anh không giải thích với các cấp cao, chỉ ngẩng đầu, nhìn lại màn hình xanh lét kia, giọng nói khôi phục lại sự bình tĩnh và quyết đoán thường ngày,
đưa ra một mệnh lệnh mà trong mắt mọi người là đi/ên rồ tột độ:
"Dừng hộ giá."
"Tất cả vốn còn lại, án binh bất động."
"Cái gì?!"
"Cố tổng! Xin hãy suy nghĩ kỹ!"
Văn phòng lập tức bùng n/ổ.
Cố Ngạn quét một ánh mắt lạnh lẽo qua, mọi tiếng chất vấn dừng bặt.
đi/ên rồi! Cố tổng cũng bị cô gái nhỏ này lây b/ệnh rồi sao?!
Đây là muốn từ bỏ điều trị, nằm im mặc cho người ta x/ẻ th!t đấy à?!
...
Ngày hôm sau, thị trường chứng khoán mở cửa.
Tất cả những ai quan tâm đến cuộc đại chiến tài chính này đều tưởng rằng sẽ được chứng kiến cảnh cổ phiếu tập đoàn Cố thị sụp đổ đẫm m/áu.
Thế nhưng--
Ngay khi mở cửa đã tăng trần!
Những con số màu đỏ khổng lồ, vững chãi đóng băng trên mức tăng trần!
"Chuyện gì thế này?!"
"Lượng m/ua khổng lồ này ở đâu ra?!"
"Tra! Mau tra nguồn vốn!"
Phía nhà họ Triệu và quỹ đầu cơ rối lo/ạn cả lên.
Họ đi/ên cuồ/ng b/án tháo, cố gắng phá vỡ mức tăng trần, nhưng lượng vốn m/ua vào kia dường như vô tận,
như con đê vững chãi nhất, nuốt chửng toàn bộ lệnh b/án của họ!
Ngày thứ ba, mở cửa, lại một lần nữa tăng trần không chút hồi hộp!
Ngày thứ tư, tăng trần!
Ngày thứ năm, vẫn là tăng trần!
Giá cổ phiếu tập đoàn Cố thị, với một tư thế đi ngược lại mọi lẽ thường tài chính, vô lý đến mức ngang ngược,
đi ngược lại thị trường, đi ngược lại mọi tin x/ấu, một đường lao lên,
liên tiếp kéo hơn mười phiên tăng trần!
Quỹ đầu cơ nước ngoài và nhà họ Triệu vì b/án khống mà tổn thất nặng nề, kẻ ch/áy tài khoản thì ch/áy, kẻ vỡ n/ợ thì vỡ n/ợ,
trắng tay ra về, hoàn toàn bị đ/á văng ra khỏi cuộc chơi này.
Tập đoàn Cố thị không những chuyển nguy thành an, giá trị vốn hóa còn tăng gấp mấy lần sau đợt biến động kỳ quái này!
Cố Ngạn, đại thắng!
Trong văn phòng chủ tịch, tiếng reo hò vui mừng vang lên.
Chỉ có Cố Ngạn, lặng lẽ đứng trước cửa sổ, nhìn dòng xe cộ tấp nập bên dưới.
Anh nhớ lại ngày đó, khi Lâm Tiểu Tiểu nắm lấy tay anh,
ánh mắt kiên định nói "cổ phiếu của chúng ta sẽ một đường tăng trần".
Đó không phải là lời cầu nguyện, đó không phải là lời chúc phúc.
Đó là một sự tuyên cáo bình tĩnh và chắc chắn.
Anh chậm rãi xòe lòng bàn tay ra, dường như vẫn cảm nhận được nhiệt độ và sức mạnh cô để lại khi đó.
Anh lẩm bẩm tự nói, mang theo một chút khó tin, và một niềm tự hào không thể diễn tả bằng lời:
"Cá chép koi nhỏ của anh..."
"Rốt cuộc em là loại báu vật gì vậy?"
Khói lửa của cơn bão tài chính hoàn toàn tan biến, tập đoàn Cố thị không chỉ vững như bàn thạch, giá trị vốn hóa còn tăng vọt như tên lửa. Để ổn định niềm tin thị trường (tiện thể răn đe những kẻ tiểu nhân vẫn đang lén lút dòm ngó),