Giáo chủ Hắc Liên đứng dậy khỏi ghế, đôi mắt nheo lại đầy nguy hiểm.
“Ngươi chính là Khương Triệt?”
“Huyền Dương đâu? Thi khôi của chúng ta đâu?”
Tôi mỉm cười, chỉ tay ra ngoài.
“Huyền Dương đang ngủ trong xe đằng kia kìa.”
“Còn mấy đống rác của ngươi, xin lỗi nhé, bị ta tháo rời hết rồi.”
Vừa dứt lời, cả nhà xưởng xôn xao.
“Cuồ/ng vọng!”
“Muốn ch*t!”
Một tên giáo đồ gần tôi nhất gầm lên, rút từ trong ngựk ra một con d/ao găm, đ/âm thẳng về phía tôi.
Trên lưỡi d/ao lóe lên ánh xanh, rõ ràng là đã tẩm đ/ộc.
Tôi thậm chí chẳng buồn nhúc nhích.
Chỉ giơ tay lên, búng ngón tay một cái.
Một tia hồ quang điện nhỏ xíu bay ra từ đầu ngón tay tôi.
Trúng ngay ấn đường của gã đó.
Hắn còn chưa kịp hét lên một tiếng đã đổ gục xuống.
Trên ấn đường xuất hiện một lỗ nhỏ ch/áy đen, bốc khói xanh.
Ch*t ngay lập tức.
Cảnh tượng này làm tất cả mọi người sững sờ.
Sắc mặt giáo chủ cũng trở nên nghiêm trọng.
“Không ngờ, là chúng ta đã đá/nh giá thấp ngươi.”
“Các hạ rốt cuộc là ai? Tại sao lại đối đầu với giáo phái Hắc Liên của ta?”
Hắn bắt đầu xuống nước.
Nhưng đã quá muộn.
“Ngươi không cần biết ta là ai.”
Tôi cử động cổ tay, các khớp xươ/ng kêu răng rắc.
“Ngươi chỉ cần biết, hôm nay, giáo phái Hắc Liên của các ngươi sẽ bị xóa sổ khỏi thế giới này.”
“Khẩu khí lớn thật!” Giáo chủ gi/ận quá hóa cười, “Ngươi tưởng một mình ngươi có thể đối kháng với cả giáo phái Hắc Liên chúng ta sao?”
“Tất cả, lập trận!”
Theo lệnh hắn, hơn hai mươi giáo đồ còn lại nhanh chóng tản ra.
Họ đứng thành một trận hình quái dị, miệng lẩm bẩm chú ngữ.
Những luồng khí đen từ trên người họ tỏa ra, hội tụ về phía giáo chủ.
Khí tức của giáo chủ bắt đầu tăng vọt.
Cơ thể hắn cao thêm vài phần, trên da xuất hiện những đường vân đen ngòm.
“Thằng nhóc, được ch*t dưới ‘Hắc Liên M/a Công’ của ta là vinh hạnh của ngươi!”
Hắn cười cuồ/ng dại, vung một chưởng về phía tôi.
Một đóa sen đen khổng lồ hiện ra trong lòng bàn tay hắn, mang theo khí tức hủy diệt.
Chiêu này mạnh gấp trăm lần bốn con thi khôi cộng lại.
Tôi cảm nhận được sự đe dọa ch*t người.
“Tổ tiên!”
“Sợ cái gì? Dùng thức thứ ba ta dạy ngươi đi.”
“Thức thứ ba tên là gì?”
“Tên là... Siêu cấp vô địch ta yêu ngươi.”
Tôi: “???”
Tổ tiên! Người nghiêm túc đấy à?!
Đây là đang đá/nh nhau đấy! Không phải đang tỏ tình!
Nhưng đã quá muộn.
Đóa sen đen đã ở ngay trước mặt tôi.
Tôi đành “còn nước còn t/át”.
Hai tay chắp trước ngựk, tạo thành hình trái tim.
“Siêu cấp vô địch... ta yêu ngươi!”
Tôi dồn hết sức lực hét lên câu thoại x/ấu hổ này.
Sau đó, một trái tim khổng lồ được tạo thành từ sấm sét vàng kim b/ắn ra từ lòng bàn tay tôi.
“Bùm--!!!!”
Trái tim vàng kim và đóa sen đen va chạm giữa không trung.
Không có vụ n/ổ kinh thiên động địa nào cả.
Chỉ có sự thanh tẩy.
Đóa sen đen dưới ánh sáng của trái tim vàng kim như tuyết tan dưới nắng.
Trong chớp mắt tan biến không dấu vết.
Trái tim vàng kim vẫn giữ nguyên đà công phá, giáng thẳng xuống giáo chủ Hắc Liên và đám giáo đồ của hắn.
Cả thế giới, cuối cùng cũng thanh tịnh.
Chín, tôi là c/ứu thế chủ? Không, tôi chỉ là một cổ đông
Khi ánh kim quang tan đi.
Trong nhà xưởng không còn ai đứng được nữa.
Giáo chủ Hắc Liên và đám giáo đồ nằm la liệt trên đất, toàn thân ch/áy đen, bốc khói.
Tuy chưa ch*t nhưng cũng gần như vậy.
Ai nấy đều mất khả năng hành động.
Tôi ngẩn ngơ nhìn hai bàn tay mình.
Cái chiêu “Siêu cấp vô địch ta yêu ngươi” này cũng quá bá đạo rồi!
Uy lực của chiêu này thật vô lý.
Chỉ là cái tên, thật sự là quá x/ấu hổ.
“Tổ tiên, chiêu này của người... có thể đổi tên được không?”
“Không được.” Tổ tiên ch/ém đinh ch/ặt sắt, “Ta thấy nghe hay mà.”
Được thôi.
Người là đại lão, người nói gì cũng đúng.
Tôi bước đến trước mặt giáo chủ Hắc Liên, đ/á hắn một cái.
Hắn rên hừ hừ rồi tỉnh lại.
Nhìn thấy tôi, trong ánh mắt tràn đầy sự sợ hãi.
“N ngươi... rốt cuộc là... quái vật gì...”
“Ta?” Tôi suy nghĩ một chút, quyết định cho hắn một câu trả lời tuyệt vọng.
“Ta là một doanh nhân bí ẩn, người đang nỗ lực duy trì hòa bình thế giới và trật tự thị trường.”
Giáo chủ Hắc Liên: “...”
Có lẽ đến ch*t hắn cũng không hiểu nổi, mình đã đắc tội với một sự tồn tại như thế nào.
Tôi không gi*t họ.
Tôi lấy điện thoại ra gọi một cuộc.
Không phải gọi cảnh sát.
Mà là gọi cho CEO mới của tôi, thư ký Liễu.
“A lô, CEO Liễu à?”
“Chủ tịch! Ngài có gì chỉ thị ạ?” Giọng thư ký Liễu vẫn cung kính như mọi khi.
“Ta gửi cho cô một vị trí.”
“Ở đây có hơn hai mươi “nguyên liệu thô” chất lượng khá tốt, đều là tà tu, âm khí rất dồi dào.”
“Cô phái người đến tiếp nhận đi, chở về công ty, tiến hành “đào tạo trước khi vào nghề” một chút.”
“Để họ cải tà quy chính, làm lại cuộc đời... à không, làm lại kiếp q/uỷ.”
“Rõ! Chủ tịch!” Khả năng thực thi của thư ký Liễu cực kỳ cao.
“Đảm bảo hoàn thành nhiệm vụ! Để họ cống hiến sức lực của mình cho sự phát triển của công ty!”