"Đã thích đến thế," anh cúi người xuống, đôi môi nóng rực áp sát vào tai tôi, giọng khàn đặc đến mức như muốn nhỏ ra nước, "Vậy thì đêm nay, để anh... cho em xem cho đã."
Dứt lời, bộ đồ ngủ của tôi đã bị anh dễ dàng x/é toạc.
【Tôi đã nói mà, sống không quá mười phút.】
【Không, chính x/ác mà nói là chín phút năm mươi tám giây.】
【Các chị em ơi, tắt đèn thôi! Nội dung phía sau, mời tự tưởng tượng!】
Trước mắt tôi tối sầm lại.
Tưởng tượng?
Không, cái này căn bản không cần tưởng tượng.
Đây là trải nghiệm 3D sống động như thật... ngay tại chỗ mà!
Chương 10
Đêm đó, tôi đã hiểu sâu sắc thế nào gọi là "hung thú hình người".
Cũng cuối cùng hiểu được câu nói trong bình luận "anh ta sợ làm ch*t cô trên giường" thực sự không phải là nói đùa.
Ngày hôm sau khi tôi tỉnh dậy, mặt trời đã lên cao quá ngọn tre.
Tần Tắc không có ở đó.
Nhưng cả người tôi, từ sợi tóc đến đầu ngón chân, đều in dấu vết của sự chiếm đoạt đi/ên cuồ/ng từ anh.
Tôi cử động ngón tay thôi cũng thấy rã rời, không chút sức lực.
Trên tủ đầu giường vẫn đặt một bộ quần áo mới và một tuýp th/uốc mỡ.
Bên cạnh còn có thêm một chiếc thẻ đen.
【Ài, bồi thường sau cuộc yêu sao?】
【Tầm thường! Thật tầm thường! Nhưng mà... tôi thích!】
【Chiếc thẻ đen này không giới hạn hạn mức đấy! Cứ quẹt thoải mái đi!】
Tôi cầm chiếc thẻ đó lên, tâm trạng vô cùng phức tạp.
Đây coi là... phí nuôi dưỡng sao?
Đúng lúc này, điện thoại tôi reo.
Là Ôn Thư D/ao.
Tôi nhíu mày, bắt máy.
"Alo?" Giọng tôi khàn đặc không chịu nổi.
Đầu dây bên kia, giọng Ôn Thư D/ao tràn đầy vẻ đắc ý hả hê.
"Chị à, cuối cùng chị cũng tỉnh rồi. Anh A Tắc bảo em chuyển lời với chị, hôm nay Tần thị có cuộc họp hội đồng quản trị quan trọng, anh ấy bảo chị cũng phải có mặt."
Hội đồng quản trị?
Bảo tôi có mặt?
【Đến rồi đến rồi! Chương cuối! Hồng Môn Yến!】
【Tần Nhị gia lòng lang dạ sói, liên kết với một nửa số giám đốc trong công ty, định làm phản trong cuộc họp hôm nay!】
【Ông ta sẽ lấy lý do ‘Tần Tắc sức khỏe không tốt, không thể nối dõi tông đường’ để yêu cầu bãi miễn chức vụ tổng giám đốc của Tần Tắc!】
【Ôn Thư D/ao cố tình đợi đến giờ mới báo cho cô, chính là muốn cô trở tay không kịp, làm trò cười trong cuộc họp!】
Lòng tôi chùng xuống.
Bây giờ chỉ còn một tiếng nữa là đến giờ họp.
Mà tôi, đến cả việc xuống giường còn không nổi.
"Chị à, chị nhất định đừng đến trễ nhé." Ôn Thư D/ao cười khúc khích nói, "Cuộc họp hôm nay sẽ quyết định quyền sở hữu tương lai của Tần thị đấy. Biết đâu... vị trí tổng giám đốc của anh A Tắc cũng chẳng ngồi vững nữa đâu."
Nói xong, cô ta đắc ý cúp máy.
Tôi đặt điện thoại xuống, hít sâu một hơi.
Muốn xem tôi làm trò cười? Muốn Tần Tắc xuống đài?
Nằm mơ đi!
Tôi gắng gượng chống người ngồi dậy, vén chăn xuống giường.
Đôi chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
【Á... thảm quá đi mất.】
【Đại m/a vương đêm qua đã cày xới bao nhiêu ruộng rồi không biết.】
【Không sao! Tôi có một cách!】
【Nói mau!】
【Bảo cô ấy gọi cho Tần Tắc! Bảo anh ta đến bế!】
Đúng rồi!
Mắt tôi sáng lên, lập tức cầm điện thoại gọi cho Tần Tắc.
Điện thoại nhanh chóng được kết nối.
"Alo?" Giọng trầm thấp của anh vang lên, mang theo một chút dò hỏi.
"Em..." Tôi cắn môi, giọng nghẹn ngào, "Em không xuống được giường... chân mềm nhũn rồi."
Đầu dây bên kia im lặng.
Tôi thậm chí có thể tưởng tượng ra biểu cảm của anh lúc này đặc sắc đến mức nào.
【Ha ha ha ha! Làm tốt lắm!】
【Tấn công trực diện! Là chí mạng nhất!】
【Đại m/a vương chắc chắn đỏ mặt rồi! Chắc chắn!】
Phải mất nửa phút sau anh mới lên tiếng, giọng còn khàn hơn lúc nãy.
"Ở trong phòng đợi anh."
Năm phút sau, cửa phòng ngủ được đẩy ra.
Tần Tắc sải bước đi vào.
Thấy tôi quấn chăn ngồi co ro đáng thương trên giường, ánh mắt anh lập tức dịu lại.
Anh đi đến bên giường, cúi người xuống, không nói một lời, trực tiếp bế bổng cả người lẫn chăn của tôi lên.
"Á!" Tôi thốt lên kinh hãi, theo bản năng ôm ch/ặt cổ anh.
Vòng tay anh rộng lớn và ấm áp.
"Giữ ch/ặt đấy."
Anh bế tôi đi vào phòng tắm.
Một tiếng tiếp theo, tôi được hưởng đãi ngộ cấp nữ hoàng.
Anh tự tay giúp tôi vệ sinh cá nhân, thay quần áo, thậm chí... còn tự tay bôi th/uốc cho tôi.
Mặt tôi từ đầu đến cuối đỏ như sắp nhỏ ra m/áu.
【Á á á á á! Tôi chịu không nổi nữa! Ngọt quá đi mất!】
【Đây đâu phải đại m/a vương, đây rõ ràng là chó trung thành mà!】
【Cuồ/ng sủng vợ, đã kiểm định xong!】
Khi tôi được Tần Tắc bế xuất hiện trước cửa phòng họp tầng cao nhất của tập đoàn Tần thị, tất cả những vị giám đốc đang tranh cãi kịch liệt đều im bặt.
Họ nhìn chúng tôi, biểu cảm như thể thấy m/a.
Đặc biệt là Tần Minh Viễn đang ngồi ở vị trí đầu bàn, miệng lưỡi khô khốc, và Ôn Thư D/ao đang đứng cạnh ông ta với vẻ mặt đắc ý.
Biểu cảm của họ, vào giây phút này, hoàn toàn đông cứng lại.
Chương 11
Trong phòng họp, tiếng kim rơi cũng có thể nghe thấy.
Tất cả ánh mắt đều đổ dồn vào tư thế tôi đang được Tần Tắc bế ngang trên tay.
Kinh ngạc, sửng sốt, không thể tin nổi.
Mặt Tần Minh Viễn đỏ bừng như gan lợn, ông ta chỉ vào chúng tôi, ngón tay r/un r/ẩy: "Tần Tắc! Các... các người! Còn ra thể thống gì nữa!"