Cô ta cười nhạt: "Cô là bà chủ, cô nói gì thì là thế đó."
Cô ta cầm túi xách đứng dậy: "Vậy tôi về trước đây, hôm nay thấy không khỏe trong người."
Đi đến cửa, cô ta quay đầu lại, mỉm cười ngọt ngào: "Tối nay để Diễn Chu đón cô tan làm nhé? Hai người trẻ các cô cũng nên dành thời gian cho nhau nhiều hơn."
Tôi không ngẩng đầu lên.
"Không cần đâu, tôi tự về."
Sau khi cô ta đi, tôi khóa cửa văn phòng, mở tủ sắt ra, chụp ảnh lại tất cả các tài liệu quan trọng rồi tải lên một ổ đĩa đám mây mới đăng ký.
Ba tiệm Cẩm Ký mà bà ngoại để lại cho tôi: Vượng Giác Lộ, Liễu Thành Nhai, Văn Xươ/ng Hạng, ba bản hợp đồng thuê nhà, ba giấy phép kinh doanh, một cuốn sổ tiết kiệm, một xấp bản thảo công thức.
Kiếp trước, những thứ này lần lượt bị họ lấy đi.
Đầu tiên là hợp đồng, sau đó là sổ tiết kiệm, cuối cùng đến cả cuốn sổ ghi chép công thức viết tay mà bà ngoại truyền lại cũng không cánh mà bay.
Đến khi tôi nhận ra thì Cẩm Ký đã đổi tên, đổi pháp nhân, trở thành tài sản sau hôn nhân của Thẩm Thanh Nhu và Cố Diễn Chu.
Lúc đó tôi mới biết, họ hoàn toàn không phải là nhất thời bốc đồng.
Ngay từ đầu, họ đã nhắm vào tài sản của tôi rồi.
Tiếng chuông hệ thống vang lên.
"Tiến độ nhiệm vụ chính cập nhật: Đã x/ác nhận thân phận kẻ phản bội 2/2, xin hãy tiếp tục thu thập bằng chứng.
Gợi ý bổ sung: Di sản mà bà ngoại của ký chủ để lại, còn nhiều hơn những gì ký chủ hiện đang biết."
Còn nhiều hơn?
Bà ngoại còn có thứ gì mà tôi không biết sao?
Chương ba
Ba giờ chiều, một người đàn ông lạ mặt bước vào tiệm Cẩm Ký.
Ngoài ba mươi tuổi, khoác áo khoác màu xám tro, nhìn không giống người đến m/ua bánh.
Tôi ngẩng đầu liếc nhìn đỉnh đầu anh ta.
Giá trị chân thành: Không liên quan, không hiển thị.
Giá trị á/c ý: 73.
Giá trị che giấu: 91.
Một người lạ, tại sao lại có giá trị á/c ý 73 đối với tôi?
"Xin hỏi anh cần gì ạ?"
Anh ta cười nhạt, ánh mắt đảo quanh cửa tiệm một vòng: "Tôi tìm bà chủ của các cô."
"Tôi đây."
"Khương Niệm Vãn?"
"Anh là?"
Anh ta lấy từ trong túi ra một tấm danh thiếp đẩy về phía tôi.
"Tôi họ Trịnh, Trịnh Hồng Phi, công ty bất động sản Vạn Thành, phụ trách mảng chiêu thương mặt bằng phố Liễu Thành Nhai."
Liễu Thành Nhai, vị trí chi nhánh thứ hai của Cẩm Ký.
"Hợp đồng thuê mặt bằng đó của các cô sẽ hết hạn vào tháng 9 năm nay đúng không? Tôi đến để bàn trước với cô về chuyện gia hạn hợp đồng."
Tôi nhận lấy danh thiếp, không nói gì.
Kiếp trước, tiệm Cẩm Ký ở Liễu Thành Nhai là nơi bị cư/ớp mất đầu tiên.
Sau khi hợp đồng hết hạn, chủ nhà đột ngột tăng tiền thuê gấp ba lần, tôi không trả nổi nên buộc phải đóng cửa tiệm. Sau này mới biết, đó là do Cố Diễn Chu dùng qu/an h/ệ tại văn phòng kiến trúc của anh ta để đá/nh tiếng trước với chủ nhà.
"Anh Trịnh, chuyện gia hạn tôi sẽ trực tiếp bàn với chủ nhà, không cần trung gian."
Nụ cười trên mặt Trịnh Hồng Phi không thay đổi: "Cô Khương, có lẽ cô chưa biết, khu phố Liễu Thành Nhai sắp được cải tạo, vị trí mặt bằng đó của cô, quy hoạch tương lai là đối diện ngay cửa ra tàu điện ngầm. Tiền thuê chắc chắn phải điều chỉnh rồi."
Đối diện ngay cửa ra tàu điện ngầm?
Tôi nhìn giá trị á/c ý trên đỉnh đầu anh ta, rồi lại nhìn dòng chữ bất động sản Vạn Thành trên danh thiếp.
"Ai đã bảo anh đến nói với tôi tin tức này?"
"Không ai bảo tôi cả, tôi chỉ đến thông báo theo lệ thôi."
Giá trị che giấu nhảy từ 91 lên 95.
"Được, tôi biết rồi."
Sau khi Trịnh Hồng Phi rời đi, tôi lập tức gọi cho chú Triệu, chủ nhà.
"Chú Triệu, hợp đồng thuê mặt bằng ở Liễu Thành Nhai, có thể gia hạn trước được không chú?"
Chú Triệu im lặng ở đầu dây bên kia một lúc: "Niệm Vãn, chuyện này chú cũng đang định gọi cho cháu đây."
"Có người trả giá cao gấp đôi cháu để thuê lại mặt bằng đó."
"Ai vậy chú?"
"Không tiện nói, nhưng đối phương rất thành ý, đã đóng tiền cọc trực tiếp một năm."
Tôi nắm ch/ặt điện thoại, thái dương gi/ật gi/ật từng hồi.
Kiếp trước, tôi đã bị dồn vào đường cùng từng bước như thế. Đầu tiên là mất tiệm ở Liễu Thành Nhai, sau đó là tiệm ở Văn Xươ/ng Hạng, cuối cùng đến cả tiệm chính ở Vượng Giác Lộ cũng không giữ được.
"Chú Triệu, cháu trả gấp ba."
"Hả?"
"Cháu trả tiền thuê gấp ba lần, ký hợp đồng năm năm, tiền cọc ngày mai cháu sẽ chuyển cho chú."
Chú Triệu rõ ràng không ngờ tôi lại dứt khoát như vậy: "Thế... thế được, chú giữ lại cho cháu trước."
Cúp điện thoại, tôi mở sổ tiết kiệm xem số dư.
Số tiền bà ngoại để lại không nhiều, ba tiệm sau khi trừ chi phí nhân công và nguyên liệu, mỗi tháng chỉ dư được hai ba mươi nghìn. Tiền thuê gấp ba, tôi gồng được, nhưng sẽ rất chật vật.
Hệ thống hiện lên một tin nhắn mới.
"Nhiệm vụ phụ được ban bố: Giữ lại toàn bộ ba cửa hàng Cẩm Ký. Phần thưởng nhiệm vụ: Mở khóa thông tin tài khoản bí mật của bà ngoại."
Tài khoản bí mật?
"Bà ngoại còn có khoản tiền gửi khác sao?" Tôi hỏi hệ thống trong lòng.
"Điểm tích lũy hiện tại không đủ, không thể tra c/ứu. Xin hãy hoàn thành nhiệm vụ để nhận điểm."
Tôi đóng sổ tiết kiệm lại, nhét vào túi xách.
Bất kể bà ngoại còn bí mật gì, điều quan trọng nhất hiện giờ là không được để họ đạt được mục đích.
Chín giờ tối đóng cửa tiệm, tôi vừa kéo cửa cuốn xuống thì điện thoại reo.
Cố Diễn Chu.
"Niệm Vãn, sao em không đợi anh đến đón? Trời tối bên ngoài không an toàn đâu."
"Không cần đón, em bắt xe về."
"Dạo này em làm sao vậy? Lúc nào cũng không cho anh đến."
"Bận."
Anh ta im lặng hai giây: "Niệm Vãn, có phải em đang gi/ận anh không? Chuyện đã hứa cùng em về nhà cũ của bà ngoại, tuần sau anh nhất định sẽ đi."
Tôi dựa lưng vào cửa cuốn, nhìn ánh đèn bảng hiệu của cửa hàng tiện lợi đối diện mà thẫn thờ một lúc.
"Diễn Chu, tiệm ở phố Liễu Thành Nhai, anh biết đúng không?"