Giống rùa, nhưng mai lưng trong suốt, có thể nhìn thấy những dải tinh vân đang chuyển động bên trong--giống hệt con cô thấy trong bức bích họa. Đầu giống rồng, bốn con mắt nhắm nghiền, tám cái chân co lại dưới thân, mỗi đầu chân không phải móng vuốt mà là những quả cầu phát sáng.

Nó đang ngủ.

Hơi thở rất chậm, rất trầm.

Mỗi lần thở, những quả cầu sáng đó lại lóe lên rồi mờ đi.

Thình.

Thình.

Thình.

Hóa ra tiếng nhịp tim chính là hơi thở của nó.

Yến Chiêu bước tới.

Đứng trước mặt nó.

Cúi đầu nhìn nó.

Ba ngàn năm rồi.

Lúc rời đi, nó chỉ to bằng bàn tay, nằm phục bên cạnh chiếc đỉnh đồng gặm nhấm đồ ăn vặt. Cô vuốt đầu nó và nói: “Tiểu Hắc, giúp tao canh cửa nhé, vài năm nữa tao quay lại đón mày.”

Sau đó cô đi thực hiện những nhiệm vụ khác.

Nhiệm vụ này nối tiếp nhiệm vụ kia.

Thế giới này nối tiếp thế giới khác.

Ba ngàn năm, cứ thế trôi qua.

Cô ngồi xổm xuống.

Đưa tay ra, vuốt ve đầu nó.

“Tiểu Hắc,” cô khẽ nói, “dậy đi.”

Bốn con mắt của sinh vật kia từ từ mở ra.

Con mắt thứ nhất. Con mắt thứ hai. Con mắt thứ ba. Con mắt thứ tư.

Bốn con mắt cùng nhìn chằm chằm vào Yến Chiêu.

Ngẩn người ba giây.

Sau đó--

Tám cái chân cùng chuyển động, cả sinh vật to lớn như một ngọn núi nhỏ lao về phía Yến Chiêu. Cái đầu khổng lồ dụi vào lòng cô, đôi móng vuốt như những quả cầu sáng đặt lên vai cô, trong miệng phát ra tiếng “gừ gừ”.

Tiếng đó quá lớn, cả đại điện đều rung chuyển.

Yến Chiêu bị nó đ/âm cho loạng choạng lùi lại hai bước, nhưng vẫn đứng vững, đưa tay ôm lấy cái đầu to lớn đó.

“Được rồi, được rồi,” cô vỗ vỗ đầu nó, “biết mày nhớ tao rồi.”

“Gừ gừ gừ--”

“Tao cũng nhớ mày.”

“Gừ gừ--”

“Thật mà, lừa mày làm gì.”

“Gừ--”

“Được rồi được rồi, đừng làm nũng nữa, lớn thế này rồi mà còn làm nũng.”

Tiểu Hắc không nghe, tiếp tục dụi vào lòng cô.

Dụi mãi, trong hốc mắt nó bỗng chảy ra chất lỏng--không phải nước mắt, mà là loại chất lỏng lấp lánh có chứa ánh sao, nhỏ xuống đất, kết thành những hạt châu nhỏ.

Yến Chiêu nhìn những hạt châu đó, sững sờ.

“Nước mắt nhớ nhung của Thú Thời Khích,” cô lẩm bẩm, “Truyền thuyết nói mấy ngàn năm mới rơi một giọt, mày làm một phát cho tao bảy tám giọt thế này.”

Tiểu Hắc dụi dụi vào cô, ý nói: Vì nhớ cô quá thôi.

Yến Chiêu thở dài, ôm lấy cái đầu to lớn, vỗ nhẹ.

“Xin lỗi, về muộn quá.”

“Gừ...”

“Nhưng tao cũng chịu thôi, công việc bận rộn mà. Mày biết đấy, đám người ở Cục Xuyên Không, nhiệm vụ này nối tiếp nhiệm vụ kia, không dừng lại được.”

“Gừ.”

“Bây giờ nghỉ hưu rồi, sau này không đi nữa.”

Tiểu Hắc ngẩng đầu, bốn con mắt long lanh nhìn cô.

“Thật sao?”

“Thật.”

Nó lại vùi đầu vào lòng cô.

Yến Chiêu ôm nó, nhìn tòa cung điện đã ngủ yên suốt ba ngàn năm.

Ba ngàn năm.

Đối với thế giới này, đó là sự hưng vo/ng của các triều đại, là Tần Hán Đường Tống, là Nguyên Minh Thanh Dân Quốc, là hiện tại.

Đối với cô, chỉ là vài chuyến công tác.

Nhưng đối với Tiểu Hắc, đó là quãng thời gian canh giữ cánh cửa này, đợi chờ suốt ba ngàn năm.

Cô khẽ thở dài.

“Được rồi, để tao xem những thứ cất giữ năm đó đã.”

Tiểu Hắc lưu luyến buông cô ra, nằm phục sang một bên, nhưng bốn con mắt vẫn không rời khỏi cô, sợ cô lại đột nhiên biến mất.

Yến Chiêu đi về phía sâu trong đại điện.

Ở đó có một cái bệ đồng.

Trên bệ đặt một chiếc hòm.

Không phải chiếc hòm bình thường.

Toàn thân đen nhánh, không nhìn ra chất liệu, nhưng trên bề mặt lưu động những đường vân sáng mờ ảo--đó là hòm chứa đồ không gian chuyên dụng của Cục Xuyên Không, có thể vượt thời gian và không gian để giữ nguyên vẹn nội dung bên trong.

Trên hòm khắc một dòng chữ:

【Mã số hòm chứa đồ: 007】 【Người lưu trữ: Yến Chiêu (0001)】 【Thời gian lưu trữ: Năm 1027 trước Công nguyên (thời gian của thế giới này)】 【Danh mục vật phẩm: 1. Bản sao hạt giống văn minh x47 món 2. Trấn Hải Đỉnh (bản sao) x9 3. Thức ăn cho Thú Thời Khích x100 4. Vật phẩm cá nhân x3】 【Ghi chú: Hòm chứa đồ này đã liên kết với thông tin sinh học của Yến Chiêu, người khác mở ra sẽ kích hoạt chương trình tự hủy, đồng thời gây ra biến động địa chất trong vòng mười dặm.】

Yến Chiêu đưa tay ra.

Ấn lên chiếc hòm.

Những đường vân sáng trên bề mặt hòm lóe lên, quét vân tay, mống mắt và d/ao động năng lượng của cô.

Ba giây sau.

“Cạch” một tiếng.

Chiếc hòm mở ra.

Bên trong mọi thứ được xếp đặt ngăn nắp.

Lớp trên cùng: Ba món đồ cá nhân.

Một chiếc điện thoại thông minh.

Một khung ảnh.

Một lá thư.

Yến Chiêu cầm chiếc điện thoại lên trước.

Màu đen, màn hình tràn viền, trông rất bình thường. Nhưng cô biết nó không bình thường--đây là thiết bị đầu cuối công việc do Cục Xuyên Không cấp, có thể kết nối mạng xuyên thời không, pin dùng được một ngàn năm, chống nước, chống ch/áy, chống xung năng lượng.

Cô nhấn nút nguồn.

Màn hình sáng lên.

Hình nền là bức ảnh tự sướng của cô từ ba ngàn năm trước--mặc đồ da thú, đứng bên bờ Hoàng Hà, giơ tay làm biểu tượng chữ V. Phía sau là đội ngũ của Đại Vũ đang trị thủy, một đám người cởi trần đào bùn, cảnh tượng vô cùng hài hước.

Cô không nhịn được cười.

“Bức hình nền này... năm đó ai chụp cho mình nhỉ? Đúng rồi, là Bá Ấp Khảo. Thằng nhóc đó sau này ch*t thảm, bị Trụ Vương băm thành th!t vụn. Tiếc thật, nó khá là có tài.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
7 Độ Vong Xuyên Chương 8
11 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Tôi, Đại lão Cục Xuyên nhanh về hưu, nằm ườn trong show giải trí

Chương 33
Giới thiệu: Yến Chiêu, nhân viên đã nghỉ hưu của Cục Xuyên Nhanh, tham gia chương trình thực tế sinh tồn nơi hoang dã mang tên "Sinh tồn cực hạn". Ngay từ khi bắt đầu, cô đã gây bão mạng xã hội khi mang theo một thùng băng vệ sinh. Bằng vốn kiến thức tích lũy suốt ba ngàn năm, cô dự đoán được bão lớn, né tránh sạt lở, dựng nên nơi trú ẩn hoàn hảo, thậm chí còn khám phá ra di tích cổ đại nằm sâu dưới hòn đảo suốt ba thiên niên kỷ. Khi những người tu chân ngự kiếm ghé thăm, cô vẫn bình tĩnh viết phiếu phạt, bắt họ điền đơn. Một tác phẩm đầy trí tưởng tượng kết hợp giữa sinh tồn, hệ thống, tiên hiệp và khoa học, cùng xem đại lão đã nghỉ hưu quản lý thế giới siêu phàm bằng các quy tắc hiện đại như thế nào.
Hệ Thống
32