“Mình biết, cậu vốn dĩ luôn gh/en tị với mình, cảm thấy bản thân không bằng mình, cảm thấy rõ ràng mình là thiên kim tiểu thư nhưng lại chẳng thể so sánh với đứa con nhà quê như mình, nên lúc nào cũng cậy thế là người hỗ trợ mà tỏ vẻ bề trên, sai khiến mình!”

“Đơn cử như việc cậu tự đi m/ua quần áo, chẳng bao giờ hỏi mình có thích hay không mà cứ m/ua đồ đôi cho mình, chẳng phải cậu muốn mọi người thấy mình là kẻ theo đuôi cậu sao?”

“Mình nói cho cậu biết, hôm nay mình nói những lời này không phải để cậu ngừng hỗ trợ mình, mà là để cậu chỉnh đốn lại thái độ, để cậu biết sau này nên đối xử với mình thế nào!”

Tôi càng thấy nực cười hơn.

“Không cần nói nhiều nữa.”

“Những điều kiện hỗ trợ của cậu mình không muốn nghe, cậu xem ai muốn hỗ trợ thì cứ tìm người đó mà nói.”

“Dù sao thì người hỗ trợ và người được hỗ trợ cũng là mối qu/an h/ệ cùng nhau thành tựu, mình nghĩ chắc chắn có rất nhiều người sẵn lòng thành tựu cho cậu.”

Bàng Vũ Hân dù nói năng hùng h/ồn, nhưng cô ta cũng chẳng ngốc, đương nhiên biết trên đời này không thể có người thứ hai ng/u ngốc như tôi mà hỗ trợ cô ta như vậy.

Thế là cô ta vội đến mức lười cả gõ chữ, trực tiếp gửi mấy đoạn tin nhắn thoại dài tận sáu mươi giây.

Tôi đương nhiên chẳng buồn nghe.

Trực tiếp chặn tài khoản của Bàng Vũ Hân, rồi nhấn nút tắt tiếng, đi ngủ luôn.

Tuy nhiên, giấc ngủ này của tôi cũng chẳng yên ổn là bao.

Sáng sớm hôm sau, người giúp việc đã gõ cửa phòng tôi.

“Tiểu thư, Bàng tiểu thư đến rồi ạ!”

Tôi nhíu mày.

“Chẳng phải tôi đã nhắn tin là hôm nay không gặp cô ta sao?”

Người giúp việc có chút khó xử.

“Không chỉ có cô ấy, mà còn rất nhiều bạn học khác, và cả... anh Tưởng Tuấn Hâm cũng đến nữa ạ.”

Bốn:

Thảo nào người giúp việc lại đến gọi tôi.

Tôi vốn luôn hòa nhã với bạn bè, huống hồ Tưởng Tuấn Hâm còn được coi là bạn trai tương lai của tôi, cô ấy đâu dám không thông báo.

Tôi rửa mặt sơ qua rồi cùng người giúp việc đi ra khu vườn nhỏ.

Khung cảnh trước mắt đúng như tôi dự đoán.

Bàng Vũ Hân đang khóc, các bạn học khác và Tưởng Tuấn Hâm đều lộ vẻ xót xa, không ngừng an ủi cô ta.

Vừa thấy tôi.

Không ít kẻ vốn thân thiết với Bàng Vũ Hân đều chỉ tay vào tôi.

Phẫn nộ hét lớn:

“Cô còn dám vác mặt đến đây sao? Cô có biết vì những lời của cô mà Vũ Hân tức đến mức không ngủ cả đêm, ngồi bên bờ suối ở trường suốt ba tiếng đồng hồ không!”

“Nếu tối qua không có chúng tôi ở bên, Vũ Hân không biết sẽ xảy ra chuyện gì nữa, cô suýt chút nữa đã trở thành kẻ gi*t người rồi đấy.”

“Vũ Hân đối xử với cô tốt như vậy, sao cô lại có quyền coi thường cô ấy, sao lại thiếu tôn trọng cô ấy đến thế? Cô ấy là con người, không phải đồ chơi thú cưng của cô mà muốn chỉ trích thế nào thì chỉ trích!”

Tôi đảo mắt.

Ngồi suốt ba tiếng đồng hồ, họ cũng dám nói ra được, thời tiết này mà ngồi ngoài trời mấy tiếng, chắc bị muỗi khiêng đi mất rồi.

Chưa đợi tôi kịp mở miệng.

Bàng Vũ Hân đã ấm ức nói:

“Mọi người đừng trách Thanh Hòa, cậu ấy là tiểu thư, không giống với người như mình.”

“Hôm nay mình mời mọi người đến đây không phải để công kích Thanh Hòa, mà là hy vọng mọi người giúp mình gỡ bỏ hiểu lầm với cậu ấy, mình thật sự không muốn mất đi cô bạn thân tốt như Thanh Hòa!”

Nói đến đây.

Bàng Vũ Hân tiến đến trước mặt tôi, quỳ sụp xuống nắm lấy gấu quần tôi, khóc càng dữ dội hơn.

“Thanh Hòa, cậu đừng gi/ận nữa.”

“Mình hứa với cậu, mình nhất định sẽ không thi điểm cao hơn cậu đâu, trong lòng mình cậu quan trọng hơn cả điểm số, quan trọng hơn tất cả.”

“Mình cũng không cần tiền của cậu nữa, mình chỉ muốn mãi mãi làm bạn với cậu thôi.”

Tôi đảo mắt.

“Bàng Vũ Hân, cậu bớt đảo đi/ên trắng đen ở đây đi, rõ ràng là cậu...”

Lời chưa nói hết.

Bàng Vũ Hân đột nhiên bật người lên, ngã nhào vào bồn hoa.

“Thanh Hòa, dù cậu có tức gi/ận đến đâu cũng không nên đ/á mình như vậy chứ!”

Năm:

Lần này tôi thực sự tức đến bật cười.

Nãy giờ tôi thậm chí còn chẳng động đậy lấy một cái, sao mà đ/á cô ta được?

Nhưng tôi chẳng có cơ hội để giải thích.

Tưởng Tuấn Hâm đỡ Bàng Vũ Hâm dậy rồi ôm vào lòng, ánh mắt nhìn tôi như muốn phun lửa.

“Giang Thanh Hòa, tôi không muốn nghe lời ngụy biện của cô.”

“Cô đã làm gì chúng tôi đều rõ cả rồi, bây giờ cô lập tức xin lỗi Vũ Hân đi.”

Đây là lần đầu tiên tôi thấy Tưởng Tuấn Hâm tức gi/ận đến thế.

Trước đây anh ấy luôn rất dịu dàng trước mặt tôi, không ngờ cũng có lúc nổi gi/ận vì mỹ nhân thế này.

Chỉ tiếc là, mỹ nhân này không phải là tôi, mà là Bàng Vũ Hân.

Tôi thấy thật nực cười.

Hiểu rằng bản thân trước đây luôn là tự mình đa tình.

Tôi muốn đuổi tất cả ra ngoài, dù sao tôi cũng chẳng cần giải thích gì cả, nhưng nhìn vẻ mặt đắc ý và chắc chắn của Bàng Vũ Hân.

Tôi lại đổi ý, không muốn mang tiếng x/ấu này một cách vô lý, nên dù đang gi/ận, tôi vẫn bảo người giúp việc lấy điện thoại của mình ra.

“Bàng Vũ Hân, tôi đã chặn cậu, nhưng vẫn có thể bỏ chặn cậu ra.”

Chưa đợi Bàng Vũ Hân kịp phản ứng.

Tôi trực tiếp công khai toàn bộ lịch sử trò chuyện tối qua, không chỉ bao gồm tin nhắn chữ, mà còn phát cả những đoạn tin nhắn thoại mà tôi chưa từng nghe.

Thế là.

Tất cả mọi người nhanh chóng nghe thấy giọng điệu hung hăng, mất kiểm soát của Bàng Vũ Hân:

“Giang Thanh Hòa, tôi nói cho cô biết, điều kiện của tôi cô bắt buộc phải đồng ý, phần thưởng phải tính theo kiểu một điểm một nghìn tệ.”

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 Độ Vong Xuyên Chương 8
10 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Nhường em gái hai mươi năm, cuối cùng tôi cũng chuộc lại ánh bình minh của mình

Chương 8
Em gái song sinh của tôi bẩm sinh yếu ớt. Mỗi khi có sự kiện quan trọng trong đời, mẹ tôi nhất định bắt tôi phải tráo đổi thành quả với nó. Em gái làm vỡ kính nhà hàng xóm, mẹ đẩy tôi lên phía trước: "Con nhường nó đi, em nó không chịu nổi mắng mỏ đâu." Đạt giải Olympic Toán cấp hai, mẹ kéo tôi lại: "Con nhường nó đi, em nó đi nhận giải cho lấy hên." Đêm trước kỳ thi đại học, mẹ khóc lóc cầu xin tôi: "Con nhường nó đi, sức học của em con sợ là đến cao đẳng cũng chẳng đỗ nổi. Làm chị, giúp em nó một tay." Tôi đỏ hoe mắt đồng ý. Sau đó, nó thuận lợi vào được Học viện Mỹ thuật Trung ương, còn tôi phải học lại một năm, thi cử thất thường nên chỉ vào được một trường đại học bình thường. Suốn bốn năm đại học, tôi chạy đôn chạy đáo, thức trắng bao đêm mới hoàn thành được bộ tác phẩm xuất sắc. Thế nhưng đến mùa tốt nghiệp, khi dì hỏi chuyện tìm việc làm của hai chị em, mẹ tôi – vốn là nhân sự của một tập đoàn lớn – lại bắt đầu chắn trước mặt em gái, giọng điệu thản nhiên như đang nói chuyện thường ngày: "Mẹ đã tráo hồ sơ của Phong Noãn và Vũ Nhu rồi. Vũ Nhu đã được nhận." Bà quay sang tôi, giọng nhẹ tênh: "Con nhường nó đi." Tôi cúi đầu. Nhưng mẹ ơi, con không muốn nhường nữa.
2