“Hơn nữa, căn nhà ba trăm mét vuông mà nhà chúng tôi đang ở quá nhỏ, cậu phải đổi cho cả nhà tôi một căn nhà lớn hơn để ở.”
“Còn nữa...”
Bàng Vũ Hân cứ lải nhải không ngừng, những yêu cầu ngày càng quá đáng, sắc mặt mọi người xung quanh cũng ngày một tối sầm lại, không ai có thể thốt nên lời.
Bàng Vũ Hân tái mét mặt mày, cô ta đi/ên cuồ/ng lắc đầu phủ nhận:
“Giả đấy, tất cả đều là do Giang Thanh Hòa ép mình nói ra.”
Nói xong câu này, Bàng Vũ Hân đảo mắt một cái rồi ngất xỉu.
Mọi người dù đang tức gi/ận nhưng vẫn xúm vào kẻ đỡ người dìu, khiêng Bàng Vũ Hân rời đi.
Sáu:
Tôi cũng chẳng buồn vạch trần Bàng Vũ Hân, càng không đến b/ệnh viện thăm cô ta đang giả vờ ốm, mà chỉ sắp xếp người thu hồi lại toàn bộ nhà cửa, xe cộ và số tiền tôi đã cấp cho nhà họ Bàng.
Cứ ngỡ làm vậy thì cả nhà họ Bàng sẽ đến tận nơi khóc lóc ăn vạ, nhưng không.
Nhà họ Bàng bỗng trở nên vô cùng thấu tình đạt lý, không những không làm lo/ạn mà đến một tin nhắn cũng chẳng gửi cho tôi. Điều kỳ lạ hơn là, dù không còn sự hỗ trợ từ cái túi tiền di động là tôi, mức sống của họ lại chẳng hề giảm sút chút nào.
Họ tuy đã chuyển khỏi nhà tôi, nhưng rất nhanh sau đó đã thuê một căn nhà to hơn ở khu khác để ở.
Chi tiêu hàng ngày cũng không hề ít đi, Bàng Vũ Hân thậm chí còn vung tay quá trán hơn trước, hết mời mọi người đi ăn lại đến mời uống trà sữa.
Tất nhiên là không có phần của tôi.
Bàng Vũ Hân và tôi chạm mặt nhau ở trường vài lần, lần nào cô ta cũng mỉa mai châm chọc:
“Cậu tưởng tạo ra đoạn ghi âm giả là khiến mọi người tin cậu nói đúng sao?”
“Tôi nói cho cậu biết, công đạo tại lòng người, mọi người chỉ biết cậu là nữ phụ đ/ộc á/c, chỉ có tôi mới là nữ chính lương thiện!”
“Còn nữa, đừng tưởng trên đời này chỉ có mình cậu là có tiền!”
Không chỉ vậy, Bàng Vũ Hân và Tưởng Tuấn Hâm còn công khai hẹn hò. Các giáo viên tức gi/ận không thôi, dù sao thành tích học tập của cả hai đều khá, sắp đến kỳ thi đại học mà lại bỏ bê ôn tập chỉ lo yêu đương, ai mà chịu nổi.
Thế nhưng Bàng Vũ Hân và Tưởng Tuấn Hâm đều đã trưởng thành, hơn nữa phụ huynh hai bên cũng rất ủng hộ, các thầy cô ngoài việc tức gi/ận ra thì cũng chẳng còn cách nào khác.
Dần dần, dưới sự dẫn dắt của Bàng Vũ Hân và Tưởng Tuấn Hâm, các bạn học trong trường bắt đầu tẩy chay tôi, những lời đồn thổi về tôi trong dư luận cũng ngày càng nhiều...
Đúng lúc tôi đang nghĩ có nên làm rõ mọi chuyện hay không, tôi nhận được điện thoại từ quản gia ở nhà:
“Tiểu thư, cô về nhà mau đi, nhà mình có chuyện lớn rồi.”
“Bàng... Bàng Vũ Hân đến nhận người thân rồi ạ.”
Bảy:
Tôi vội vã trở về nhà.
Dù quản gia đã nói sơ qua trong điện thoại, nhưng vừa vào nhà thấy cả đám người, đặc biệt là nhìn thấy Bàng Vũ Hân đang ôm chân bố mẹ tôi mà gào khóc gọi bố mẹ, tôi vẫn không khỏi sững sờ.
Thấy tôi về, Bàng Vũ Hân càng khóc lóc thảm thiết hơn:
“Bố mẹ ơi, thực ra con mới chính là con gái ruột của hai người!”
“Còn con nhỏ Giang Thanh Hòa kia, nó chỉ là đứa con giả mạo chiếm đoạt tổ chim thôi.”
“Thực ra con đã sớm nên biết rồi, lần đầu tiên nhìn thấy hai người, con đã thấy rất gần gũi, cảm thấy mình và hai người rất giống nhau. Lúc đó con chỉ nghĩ là do con cảm kích hai người, không ngờ giữa chúng ta lại có qu/an h/ệ huyết thống!”
Các bạn học có mặt tại đó lần lượt hùa theo, nói ra tất cả những lời đồn đại gần đây, trực tiếp biến tôi thành một đứa con giả hống hách, thiếu giáo dục, còn Bàng Vũ Hân thì được ca tụng là cô con gái ruột ngoan ngoãn, lương thiện và hoàn hảo.
[Mọi người không biết đâu, Giang Thanh Hòa này vì muốn h/ủy ho/ại Bàng Vũ Hân mà ép cậu ấy không được thi điểm cao hơn mình.]
[Lúc đó nó còn đá/nh Bàng Vũ Hân, khiến cậu ấy phải nhập viện đấy.]
[Vũ Hân mới là thiên kim thật sự.]
Bố mẹ tôi đ/au đầu không thôi.
Họ vẫy tay gọi tôi lại, ôm tôi vào lòng:
“Các cháu có phải hiểu lầm gì rồi không? Thanh Hòa chính là con gái ruột của ta, không có thiên kim thật hay giả gì cả!”
“Hơn nữa, những lời đồn mà các cháu nói, chúng ta sẽ không tin. Không những không tin, chúng ta còn giữ quyền khởi kiện.”
Thấy bố mẹ không tin, Bàng Vũ Hân tỏ vẻ ngạc nhiên:
“Bố mẹ, hai người không tin con, nhưng nhất định phải tin bức ảnh này.”
Nói xong, Bàng Vũ Hân lấy từ trong túi ra một bức ảnh cũ.
Khoảnh khắc nhìn thấy bức ảnh đó, tôi và bố mẹ lập tức trợn tròn mắt.
“Chuyện... chuyện này làm sao có thể?”
Tám:
Thực ra cũng không trách được tại sao tôi và bố mẹ lại chấn động đến thế.
Bởi vì trong bức ảnh Bàng Vũ Hân đưa ra, người cha của Bàng Vũ Hân lúc trẻ hơn chục tuổi đang bế hai đứa trẻ sơ sinh, nói chính x/ác hơn là ông ta đang tráo đổi hai đứa trẻ.
Trên bức ảnh cũng ghi rất rõ ràng.
Hai đứa trẻ này, một đứa được viết tên là Giang Thanh Hòa, đứa còn lại viết tên là Bàng Vũ Hân.
Cha Bàng thở dài, bắt đầu xin lỗi bố mẹ tôi:
“Hai đứa trẻ sinh cùng năm, cùng tháng, cùng ngày tại cùng một b/ệnh viện. Lúc đó tôi đã có một đứa con trai rồi, nên hoàn toàn không muốn đứa con gái này.”
“Nhưng sau đó tôi phát hiện ra hai người cũng ở b/ệnh viện này, hai người lại giàu có như vậy...”
“Thế là chúng tôi đã tráo đổi hai đứa trẻ. Tôi nghĩ để con gái mình được hưởng phúc, đợi đến khi thời cơ chín muồi, chúng tôi sẽ nhận lại nó. Như vậy, chúng tôi cũng có thể có được cuộc sống tốt đẹp!”