Nhưng đối phương là Thẩm Nguy cơ mà! Tôi mà do dự dù chỉ một giây thôi thì chắc chắn là n/ão tôi có vấn đề rồi!
"Chỉ có thế thôi sao?"
Thẩm Nguy nhìn túi hành lý tôi bỏ vào cốp xe, trầm tư suy nghĩ.
Tôi gật đầu chắc nịch: "Chỉ có thế thôi."
"Giang Miên."
Đột nhiên anh gọi cả tên lẫn họ khiến tôi hơi căng thẳng: "Dạ?"
Anh nhìn chằm chằm vào tôi: "Chúng ta là về chung một nhà để sống cuộc sống vợ chồng, không phải đi nghỉ dưỡng ở khách sạn."
Tôi nói dối mà mặt không đỏ, tim không đ/ập: "Đồ đạc của em ít mà."
Thấy tôi lý lẽ hùng h/ồn, anh cũng không truy hỏi thêm nữa.
Sau khi ăn tối và đi m/ua sắm vật dụng sinh hoạt, anh đưa tôi về nhà.
Tuy rằng đã có giấy đăng ký kết hôn, nhưng đây là lần đầu tiên hai đứa ngủ chung.
Vừa vào cửa, Thẩm Nguy đã không kìm lòng được mà bế thốc tôi lên tủ đồ để hôn cuồ/ng nhiệt.
Tim tôi đ/ập lo/ạn nhịp, "đóa hoa cao quý" cấm dục nam thần đâu rồi? Sao lại vội vàng thế này?
Một nụ hôn kết thúc, ánh mắt anh tràn ngập hình bóng tôi khiến lòng tôi rung động dữ dội.
Đại n/ão thiếu oxy, ngón tay tôi không nghe lời mà chọc chọc vào yết hầu gợi cảm của anh.
Thấy anh không phản ứng nhiều, tôi không cam tâm rướn người lên li/ếm một cái.
Anh hưởng thụ mà hừ nhẹ một tiếng: "Bảo bối."
Tôi phản ứng chậm chạp, ánh mắt mơ màng: "Hửm?"
Anh ghé sát vào tai tôi: "Thè lưỡi ra một chút."
…
Đang lúc quấn quýt không rời, tiếng chuông điện thoại vang lên không đúng lúc.
Anh vỗ nhẹ vào lưng tôi để tôi bình tĩnh lại, liếc nhìn màn hình điện thoại: "Xin lỗi, anh có cuộc họp ngắn đột xuất."
Tôi nhân cơ hội thoát khỏi vòng tay anh, ánh mắt chứa đầy ý cười của anh thật sự rất quyến rũ: "Lát nữa rồi tiếp tục."
"Em sắp xếp quần áo rồi đi tắm trước đi."
Anh dẫn tôi vào phòng ngủ chính rồi đi làm việc.
Tim tôi đ/ập thình thịch, đã đến bước này rồi, tối nay chắc chắn sẽ xảy ra chuyện gì đó.
Hôm qua sau khi đăng ký kết hôn, Thẩm Nguy đã đăng lên trang cá nhân, tôi cũng nên thể hiện một chút.
Chỉnh sửa mãi mấy dòng chú thích đều không ưng ý, cuối cùng tôi mặc kệ, chỉ đăng một biểu tượng chiếc nhẫn, đính kèm ảnh hai cuốn sổ đỏ rồi gửi đi.
Sau khi tắm xong bước ra, WeChat có 99+ tin nhắn.
Cuộc gọi thoại của Viên Nhất nổi bật hẳn giữa hàng loạt lời chúc mừng, tôi đang lau tóc nên đã bật loa ngoài.
"Giang Miên, cậu làm người tốt chút được không? Tự mình dọn đến ở với chồng thì thôi, hành lý còn để nhà tớ làm bà bầu này vấp chân!"
Tôi nhỏ giọng đáp: "Tớ đang thử hôn nhân mà, nhỡ không hợp thì còn phải dọn về."
Viên Nhất tặc lưỡi: "Thế cậu còn giữ kẽ cái gì? Đều đã ngoài ba mươi tuổi, như hổ đói như sói rồi, cậu mà vồ lấy anh ta, anh ta tuyệt đối sẽ không phản kháng đâu."
Tôi không tán thành phái cấp tiến này của cô ấy: "Cái này gọi là tình thú, cậu hiểu không?"
Đùa à? Tôi rất muốn sở hữu anh, nhưng cũng không thể là người chủ động trước được chứ?
Nhận ra ánh mắt nóng bỏng sau lưng, tôi quay đầu lại nhìn.
Thẩm Nguy dựa vào cạnh cửa, không biết đã nghe từ bao giờ.
Anh tức đến bật cười: "Ăn xong rồi định chạy à?"
Tôi x/ấu hổ đến mức nói năng lộn xộn: "Em… không… ý em không phải là…"
Anh bước về phía tôi, dồn tôi vào cạnh bàn.
Nhìn cánh tay rắn chắc của anh, tôi hơi sợ, không phải anh định bạo hành gia đình đấy chứ?
Giọng nói trầm khàn của anh mang theo ý trách móc: "Miên Miên, nhìn anh này."
Tôi nào dám nhìn anh, lúc này nói thêm câu nào cũng chỉ là ngụy biện!
Bàn tay r/un r/ẩy nắm ch/ặt cổ áo ngủ đang hé mở của anh, r/un r/ẩy c/ầu x/in: "Chồng… chồng ơi, tha cho em đi."
Anh khẽ cắn vào dái tai tôi, hơi thở ấm nóng vây quanh tai tôi.
"Còn sớm mà."
"Lát nữa c/ầu x/in cũng chưa muộn."
Cả người tôi nóng bừng, ngã vào lòng anh mặc cho anh hôn.
Khoảnh khắc dừng lại để thở dốc, anh khàn giọng hỏi: "Chuẩn bị xong chưa?"
Tôi hôn đáp lại nhẹ nhàng như một lời khẳng định.
Anh giành thế chủ động, môi lưỡi quấn quýt, vừa dịu dàng vừa mạnh mẽ.
Toàn thân tôi mềm nhũn, chỉ có thể theo bản năng mà đáp lại anh.
Ánh đèn hiu hắt chiếu qua rèm cửa vào phòng, bên tai là tiếng thở dốc trầm thấp của anh, thật đẹp, cũng thật say lòng...
Đợi mọi thứ trở lại bình tĩnh, tôi rúc vào lòng anh thở khẽ, bàn tay anh có quy luật xoa nhẹ trên eo tôi.
"Bà Thẩm, còn hài lòng không?"
Tôi nín thở không muốn để ý đến anh, đưa tay sờ mặt, sờ yết hầu và xươ/ng quai xanh của anh, lại ấn ấn vào cơ bụng rắn chắc của anh.
Anh vốn vẫn chưa thỏa mãn, bị tôi động tay động chân trêu chọc đến khô nóng: "Nói gì đi chứ."
Tôi cọ cọ vào cơ bụng anh đầy thích thú: "Hài lòng, hài lòng lắm, ai còn nói chạy là chó."
"Có mệt không?"
Tôi phản ứng lại sau: "Cũng bình thường, sao thế?"
Anh nhanh như chớp lại đ/è tôi xuống...
Chậc! Bình thường cấm dục bao nhiêu, giờ anh dồn hết lên người tôi cả phải không?
Sáng sớm hôm sau, tôi bị cuộc gọi liên hồi của Viên Nhất làm cho tỉnh giấc, bảo là cô ấy đã ở dưới lầu rồi.
Cả người tôi đ/au nhức không muốn động đậy, đành để Thẩm Nguy ra mở cửa.
Không ngờ cô bạn cấp tiến này lại bắt bố của đứa bé làm cu li, khuân hết hành lý của tôi qua đây.
Cô ấy trêu chọc thì trêu chọc, nhưng thực ra vẫn hơi sợ Thẩm Nguy, đặt đồ xuống là chạy mất.
"Người ta dù sao cũng là phó giáo sư, thế mà cô ấy lại sai khiến như đàn em."
Thẩm Nguy nghe ra ý tiếc nuối trong lời nói của tôi, vòng tay qua eo tôi truy vấn: "Là kiểu người em thích à?"
Tôi ngáp một cái, quay người vào phòng ngủ ngủ bù: "Kiểu như anh mới là... ôi, anh làm gì đấy!"
Anh đuổi theo bế thốc tôi lên: "Để anh cho em thưởng thức kỹ hơn."
Trải qua một cuối tuần không biết x/ấu hổ là gì, đến thứ Hai đi làm, đồng nghiệp đều khen tôi trông rạng rỡ hẳn lên.