“Cái gì?”
Tôi đọc bài đăng cô ấy gửi.
Lòng trầm xuống.
Cười khổ một tiếng, “Những video cô ta đăng đều là thật, là những chuyện cô ta và Giang Tùy đã thực sự trải qua.”
Từ đầu năm đến nay.
Những lúc Giang Tùy không đón tôi.
Anh ta đều dành ra một tiếng đồng hồ để vòng qua khu chung cư phía Nam thành phố đón cô ta.
Những lúc tôi tăng ca hay đi công tác.
Họ đã cùng nhau đi đến khắp các nhà hàng, biển hoa, núi tuyết mà giới trẻ hay check-in.
Thậm chí.
Giang Tùy còn làm những việc nhà mà anh ta chưa từng làm cho tôi tại nhà cô ta.
Anh ta giặt quần áo, nấu cơm rửa bát, dọn dẹp phòng ốc cho cô ta.
Hứa Hoan nghe xong những lời tôi nói, càng tức gi/ận hơn, trực tiếp để lại bình luận dưới bài đăng của cô ta.
“Tiểu tam chen chân, mặt dày không biết x/ấu hổ.”
Tin nhắn của cô ấy gửi đi không lâu.
Một số điện thoại lạ gọi cho tôi.
“Nhu Nhu, anh và Uyên Uyên đã vì những bình luận trên mạng mà xoay xở không kịp rồi, coi như anh c/ầu x/in em, đừng để Hứa Hoan đổ thêm dầu vào lửa nữa, danh tiếng của bọn anh mà hỏng thì chẳng có lợi lộc gì cho các em đâu.”
Lời này nghe như đang c/ầu x/in.
Nhưng giọng điệu lại mang theo sự ra lệnh không cho phép từ chối.
Tôi không nói gì.
Thái độ của Giang Tùy dịu đi vài phần, “Nhu Nhu, chuyện này là anh làm không đúng, đợi anh xử lý xong chuyện trên mạng, anh sẽ đến gặp trực tiếp để xin lỗi em.”
“Anh cũng đã m/ua cho em một chiếc xe, cùng loại với của Uyên Uyên, em gửi địa chỉ cho anh, ngày mai anh cho người mang qua.”
“Không cần đâu.” Tôi chậm rãi lên tiếng, “Thứ tôi muốn, tôi sẽ tự m/ua.”
“Nhu Nhu, đừng bướng bỉnh, chút tiền lương của em căn bản không m/ua nổi xe Mercedes…”
“Giang Tùy, chỗ dựa phải do chính mình ki/ếm ra, không phải do người khác ban phát. Xe của tôi dù có rẻ đến đâu, thì đó cũng là chỗ dựa tôi tự tạo cho mình, nó quý giá hơn bất cứ thứ gì người khác cho.”
Giống như hồi chúng tôi mới yêu nhau.
Món quà đầu tiên anh ta tặng tôi.
Là chiếc vòng cổ anh ta tự tay làm.
Không đáng tiền.
Nhưng đối với tôi, lại là sự tồn tại vô cùng quý giá.
Đến tận bây giờ, chiếc vòng đó tôi vẫn cất giữ cẩn thận trong hộp trang sức.
“Anh không có ý đó, xin lỗi Nhu Nhu, anh nói sai rồi.”
Giọng điệu anh ta đầy vẻ hối lỗi, “Sau này những việc em không thích, anh sẽ không làm nữa, lời em không thích nghe, anh cũng sẽ không nói, em đừng gi/ận nữa.”
Tôi không nói thêm gì nữa.
Trực tiếp ngắt máy.
Đêm đó.
Dư luận lên men, đã đến mức không thể c/ứu vãn.
Không ít người tìm đến tận nhà Tiền Uyên Uyên.
Bắt cô ta phải ra mặt nói rõ.
Rốt cuộc là dàn dựng hay là sự thật.
Còn tôi, chẳng mảy may hứng thú với những chuyện này.
Đến ngày hôm sau đi làm, tôi mới nghe đồng nghiệp nhắc đến.
Đồng nghiệp ngồi bàn bên vừa nói xong.
Người khác lại ghé sát vào, đưa cho tôi xem thông báo Giang Tùy đăng sáng nay.
“Cái người gọi là Giang tổng kia lên tiếng rồi, anh ta đính chính, chuyện này là thật, không phải dàn dựng, anh ta thừa nhận mối qu/an h/ệ với thư ký Tiền rồi.”
“Oa, mình thật sự ngưỡng m/ộ thư ký Tiền quá, có thể gặp được bạn trai tổng tài vừa giàu vừa đẹp trai như vậy, Mercedes thích là m/ua, nghỉ phép đi chơi là nghỉ. Kiếp này nếu mình gặp được người đàn ông tốt với mình như vậy, ch*t cũng không hối tiếc.”
Tôi nhìn dòng thông báo được phóng to trên điện thoại cô ấy.
Trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả.
Năm năm bên nhau với Giang Tùy.
Lần nào anh ta đến đón tôi cũng chỉ ngồi đợi trong xe.
Đồng nghiệp biết tôi có bạn trai.
Nhưng không biết mặt mũi anh ta ra sao.
Nhưng bạn đại học của chúng tôi thì ai cũng biết.
Thông báo của Giang Tùy vừa đăng.
Không ít bạn chung của chúng tôi lần lượt nhắn tin cho tôi.
Hỏi tôi và Giang Tùy đã xảy ra chuyện gì.
Tôi không muốn trả lời từng người, trực tiếp đăng một dòng trạng thái lên Facebook.
“Chúng tôi đã chia tay rồi, cảm ơn mọi người đã quan tâm.”
Vừa đăng xong, một người đàn ông giao hàng đi vào.
“Ai là Trần Tri Nhu, có hoa của cô, phiền cô ký nhận.”
Tôi khựng lại, đứng dậy ký nhận, “Ai gửi hoa vậy?”
Người giao hàng vừa đưa hoa cho tôi.
Vừa đưa thêm một tấm thiệp.
Trên đó viết: “Nhu Nhu, anh và Tiền Uyên Uyên không có bất kỳ qu/an h/ệ nào, trước kia quay video với cô ta, chỉ là muốn nhân cơ hội kéo lưu lượng cho công ty.”
“Công khai tình cảm với cô ta, cũng chỉ vì không thể h/ủy ho/ại danh tiếng của cô ta, qua một thời gian nữa anh sẽ đăng thông báo chia tay.”
Đọc xong tấm thiệp anh ta tự tay viết.
Tôi mím môi.
Sau đó mở nắp thùng rác.
Trực tiếp ném cả hoa lẫn thiệp vào trong.
Đồng nghiệp thấy vậy, không khỏi cảm thán: “Ai gửi vậy? Hoa nhìn đẹp thế mà ném đi, phí quá.”
“Người quấy rối tôi gửi.”
“À?” Vẻ tiếc nuối trên mặt đồng nghiệp tan biến, thay vào đó là sự gh/ê t/ởm, “Vậy thì ném là đúng, đồ của loại người này mà nhận, không biết hắn sẽ làm ra trò gì. Để mình tìm người đổ đống rác này đi ngay, kẻo để ở đây lại xui xẻo.”
Tôi gật đầu, nói lời cảm ơn.
Hứa Hoan không biết những chuyện này.
Cô ấy sợ tôi vì chuyện này mà không còn tin vào tình yêu nữa.
Nên nói với tôi: “Tao sắp xếp một buổi giao lưu, cuối tuần chúng mình cùng đi.”
Tôi vừa định từ chối, cô ấy lại nói: “Đến lúc đó nếu mày thật sự không ưng ai, thì coi như đi xem mắt hộ tao thôi. Tao là đứa ế từ trong trứng, mày để tao đi xem mắt một mình tao sợ lắm.”
Lời đã nói đến mức này, từ chối nữa thì thật là m/áu lạnh vô tình.
Cuối tuần.
Tôi đúng hẹn đến nhà hàng theo địa chỉ cô ấy gửi.