Bước ra khỏi cửa, ta vươn vai một cái, trong lòng không khỏi cảm khái.
Làm thiên kim thật được ba tháng rồi.
Ngày tháng thoắt cái từ đầu xuân đã sang giữa hạ.
Ta nhìn bầu trời mây đen kéo đến, đoán chừng sắp có một trận mưa lớn.
Không xong, phải tìm ngay một quán trọ nghỉ chân, nếu không sẽ thành gà mắc mưa mất.
Người đời vẫn nói sống ở kinh thành chẳng dễ dàng gì. May mà mấy tháng nay ta cũng dành dụm được chút bạc.
Ta vẫn còn luyến tiếc tòa đô thành phồn hoa này.
Cứ đi rồi tính tiếp, nếu ở lại được thì tốt nhất.
Nếu không ở lại được, trời đất bao la, ta Lý Đường cứ tiếp tục phiêu bạt là được.
Thế nhưng đi được nửa đường.
Xe ngựa của mẫu thân đuổi theo kịp.
Bà chặn ta lại, lo lắng nói: "Sắp đổ mưa lớn rồi. Con thân gái dặm trường thì đi đâu được? Có chuyện gì, về nhà rồi nói cho tử tế."
Ta lườm bà một cái rồi đáp: "Đó là nhà của Lý Dung, không phải nhà của ta. Tình nghĩa giữa chúng ta, đều bị một cái t/át của người đá/nh tan rồi."
Nha hoàn Bích Tỉ của ta, rưng rưng nước mắt khuyên nhủ: "Tiểu thư, rư/ợu ngon người giấu dưới gốc hải đường còn chưa đưa cho phu nhân mà. Chẳng phải người nói đó là quà mừng sinh thần cho phu nhân sao?"
Ồ, nó không nói ta cũng quên mất.
Phải quay về uống cho sạch mới được! Không thể để rẻ cho kẻ khác!
Đúng lúc ta định lên xe ngựa.
Phía sau truyền đến một tiếng kêu thảng thốt: "Phu nhân! Phu nhân! Tam tiểu thư ngất xỉu rồi! Người mau lại xem đi."
Mẫu thân do dự một chút, xoay người quay trở lại.
Bà vội vàng nói một câu: "A Đường, con về trước đi."
Xe ngựa quay đầu, rời khỏi tầm mắt của ta.
Ngay khoảnh khắc đó, sấm sét trên trời vang lên.
Mưa xối xả trút xuống.
Ta cúi đầu vắt vắt vạt áo sũng nước, lầm bầm: "Lãng phí thời gian của ta, nếu không thì vừa nãy đã đi đến cái quán trà phía trước trú mưa rồi."
Ta quẹt quẹt mặt lung tung.
Trận mưa ch*t ti/ệt này, làm ta đ/au cả mắt.
Xe ngựa của thiên kim tướng phủ đi ngang qua.
Phó cô nương vội nói: "Lý nhị cô nương, mau lên xe tránh mưa đi."
Ta lên xe, nàng đưa khăn tay cho ta lau mặt.
Phó cô nương nói: "Nguyên tưởng rằng ngươi đi xa rồi, không đuổi kịp nữa chứ."
Ta tùy ý đáp: "Trời nóng, đi chậm hơn chút."
Phó cô nương cười cười, không tiếp tục chủ đề này nữa.
Nàng dịu dàng nói: "Nếu Lý nhị cô nương không chê, tối nay hãy đến nhà ta làm khách nhé."
Ta nhìn nàng hai cái, nhướng mày hỏi: "Có việc gì à?"
Nàng thản nhiên nói: "Ngươi mới đến kinh thành, có lẽ không biết, tình cảnh nhà ta rất phức tạp. Mẫu thân ta mất sớm, cha ta cưới kế thất. Kế mẫu trông thì khoan nhân đại lượng, thực chất lại có vô vàn th/ủ đo/ạn nhỏ nhen. Ta mệt mỏi đối phó. Bên ngoài ta trông thì phong quang, nhưng trong nhà lại có những việc không tiện ra mặt. Không sợ cô nương chê cười, nói đi nói lại cũng chỉ vì danh tiếng. Tương lai ta còn phải ứng tuyển Thái tử phi, không thể dính líu vào thị phi."
Ta vỗ vai nàng nói: "Ta hiểu rồi! Cứ giao cho ta! Đây là đơn hàng đầu tiên ta nhận ở kinh thành, giảm giá cho ngươi đấy. Sau này cứ gọi ta là A Đường là được."
Nàng cười ôn hòa: "Khuê danh của ta là Phó Vân Ý."
Ta hào sảng nói: "Vậy ta gọi ngươi là A Ý, ừm, A Vân? A Phó?"
Phó Vân Ý cười: "Gọi ta là Vân Ý là được rồi."
Đợi đến khi Lý phu nhân nhớ tới Lý Đường, trời đã tối muộn.
Bà dỗ dành Lý Dung đang khóc lóc ngủ thiếp đi, tâm lực tiều tụy.
Đến viện của Lý Đường tìm nó, dọc đường đều đang nghĩ xem nên mở lời thế nào.
Là bà đã oan uổng con gái, nên xin lỗi.
Nhưng vào đến viện, mới biết Lý Đường vậy mà vẫn chưa về nhà.
Bích Tỉ khóc lóc nói: "Nhị cô nương đi theo Phó đại tiểu thư rồi. Phu nhân, những ngày này Nhị cô nương khổ công luyện chữ, chính là muốn người được mát mặt. Ngày nào người cũng luyện chữ đến tận đêm khuya, còn mô phỏng theo tập viết của người nữa."
Lý phu nhân nhìn những tờ giấy nháp dày cộp trên bàn, lòng đ/au nhói.
Bà nhìn thấy trên kệ đa bảo đặt một chiếc hộp nhỏ, mở ra xem, hóa ra là chiếc vòng cổ anh lạc cũ kỹ.
Nhìn thấy chiếc vòng đó, Lý phu nhân nước mắt tuôn rơi như mưa.
Lý đại nhân bước vào cửa, liền chứng kiến cảnh này.
Ông đã nghe chuyện xảy ra ở tiệc thưởng hoa hôm nay rồi.
Đồng liêu nhắc tới.
Đều trêu chọc ông: "Ông xuất thân là võ tướng, sinh ra cô con gái cũng có tính cách sảng khoái."
Lý đại nhân rất đắc ý, trước kia ông đã thấy Dung Dung hơi yếu đuối, nghĩ rằng nếu con gái ruột trở về, nhất định sẽ giống ông.
Nhưng giờ con trẻ trở về, mọi thứ lại không tốt đẹp như ông tưởng tượng.
Lý phu nhân vuốt ve những vết tích trên vòng, thần trí hoảng hốt khóc lóc: "A Đường sinh non nửa tháng, g/ầy yếu như con mèo nhỏ. Hai chúng ta chỉ sợ không nuôi nổi con bé, nên đã đến Vạn Phật Tự ngày đêm cầu phúc, thắp đèn trường minh cho con, thỉnh vị chủ trì có Phật pháp cao thâm nhất khắc minh văn cho con."
Đôi mắt Lý đại nhân cũng hơi đỏ, nghẹn ngào nói: "Sao ta có thể quên được, viên ngọc trên chiếc vòng này, chính là do một tay ta khảm từng viên một. Để tranh giành những viên ngọc này, ta còn đá/nh nhau một trận tơi bời với Trụ Quốc Công."
A Đường được nuôi đến tám tuổi, thực sự là viên minh châu được họ nâng niu trong lòng bàn tay.
Viện con bé ở, từng cái cây ngọn cỏ đều là Lý phu nhân đích thân chọn lựa.
Con bé hiện giờ có thể cầm bút nhanh như vậy, cũng là vì Lý phu nhân cầm tay chỉ dạy cho con bé từ đầu."}