Nếu không có tôi, liệu em ấy có thể kiên trì học xong hay không còn chưa chắc.
Mỗi tối trở về nhà, thực ra tôi đã rất mệt mỏi, nhưng Hải Yến vẫn đầy hứng khởi đ/è tôi xuống giường. Tại sao?
Vì áp lực học tập quá lớn, em ấy cần tôi giúp giải tỏa áp lực chứ sao.
Dư Duyệt đúng là đồ ngốc, chẳng hiểu gì cả.
--
Ngày nhập học đại học, tôi và Hải Yến đứng sát vai nhau ở cổng trường, xung quanh là sinh viên và phụ huynh đi lại tấp nập.
Hải Yến mặc bộ đồ tôi chọn cho em, mái tóc c/ắt tỉa gọn gàng hợp thời trang, đứng đó trông chẳng khác nào một vị công tử quý tộc phong cách Anh Quốc.
Vẻ ngoài xuất sắc khiến em thu hút không ít ánh nhìn ngưỡng m/ộ.
Tôi nhìn những sinh viên đại học đầy sức sống ấy, lòng dần tràn ngập nỗi buồn thương.
Tôi chỉ có thể đồng hành cùng em đến đây thôi.
Nơi này, chính là điểm dừng chân của tôi và em.
Tôi đẩy nhẹ em một cái.
“Đi đi, tận hưởng cuộc sống đại học của em cho tốt nhé.”
Em cười, ôm ch/ặt lấy tôi một cái rồi kéo vali bước vào dòng người.
Tôi vẫn đứng tại chỗ, dõi theo bóng lưng cao g/ầy của em cho đến khi bóng dáng ấy hoàn toàn biến mất.
Nước mắt cuối cùng không thể kìm nén được nữa mà trào ra.
Tôi ôm mặt, khẽ nức nở.
“Tạm biệt nhé… Hải Yến.”
Chị thực sự rất thích em.
Nhưng, thật đáng tiếc…
Em sẽ không mãi mãi thích chị đâu.
Em sẽ gặp gỡ rất nhiều người trẻ tuổi tuyệt vời ở đại học.
Em sẽ bị họ thu hút.
Cuộc đời em sẽ trở nên phong phú đa dạng, rồi em sẽ dần quên đi chị, xa cách chị…
Chị không muốn đợi đến ngày đó, phải tận tai nghe em nói lời chia tay.
Như vậy chị sẽ không sống nổi mất.
Cho nên hãy tha lỗi cho chị vì đã rời đi trước.
Chị thực sự quá sợ hãi.
Dư Duyệt nói đúng, chị đúng là một kẻ hèn nhát.
Bốn năm trôi qua trong chớp mắt.
Năm Hải Yến học đại học năm nhất, tôi bắt đầu dùng cách kéo dài thời gian trả lời tin nhắn để dần dần xa lánh em.
Đến giữa học kỳ, tần suất trả lời của tôi đã xuống đến mức hai ba ngày mới đáp lại một câu, thậm chí nhiều lúc là lờ đi luôn.
Thế nhưng Hải Yến vẫn kiên trì gửi tin nhắn cho tôi mỗi ngày, kể cho tôi nghe về những người và việc em gặp.
Tôi thấy mình đúng là đồ cặn bã.
Một ngày nọ, thấy thời cơ đã đến, tôi gửi một tin nhắn:
“Chia tay đi, chị chán rồi. Chị sẽ chu cấp cho em học hết đại học, sau này chúng ta đừng liên lạc nữa.”
Gửi xong, tôi lập tức chặn em.
Chỉ sợ chậm một giây thôi, nếu em nhắn lại, tôi sẽ không nỡ lòng nào buông tay.
Tôi ôm điện thoại gào khóc thảm thiết.
Hải Yến của chị, tạm biệt.
Lần này là tạm biệt thật rồi.
--
Hải Yến không còn liên lạc với tôi nữa.
Tôi hụt hẫng một thời gian dài, rồi dần dần cũng quen.
Nhưng tôi vẫn không nhịn được mà lén lút vào xem tài khoản mạng xã hội của Hải Yến, dùng nick phụ theo dõi từng bài đăng của em.
Trước đây em chẳng bao giờ đăng bài, nhưng cuối học kỳ này bỗng nhiên lại bắt đầu đăng, tôi đoán có phải vì chia tay xong em cũng đ/au lòng lắm nên cần xả bớt cảm xúc không.
Đó cũng là lẽ thường tình mà, đúng không?
Tôi xem từng bài đăng rồi thả tim cho tất cả.
Thỉnh thoảng sẽ để lại bình luận dưới bài viết.
Ví dụ như dưới bài đăng em chạy việt dã 2000 mét, tôi bình luận:
“Vóc dáng chủ thớt đẹp thật.”
Hải Yến là nhân vật có tiếng trong trường, rất nhiều sinh viên thích em, chỉ cần nhìn số lượt like và bình luận là tôi biết.
Phải rồi, ai mà không thích em chứ, em rực rỡ đến thế.
Tôi cứ nghĩ bình luận của mình sẽ chẳng gây chú ý cho ai, dù sao người khác cũng đang “ăn ảnh” đấy thôi.
Nhưng Hải Yến đã để ý thấy.
Em đặc biệt trả lời tôi: Chị thấy đẹp thật sao?
Tôi hơi ngạc nhiên, không hiểu câu này của em có ý gì.
Nhưng tôi vẫn trả lời em: Tất nhiên là đẹp, nếu chủ thớt ở trước mặt chị chắc chị li/ếm sạch luôn! prprprprpr
Em không trả lời tôi nữa.
Thế là tôi cứ thế bắt đầu chế độ theo dõi ngầm suốt ba năm trời.
Tôi còn trà trộn vào diễn đàn nội bộ của trường đại học, thấy rất nhiều người đăng bài về em.
Trong đó không thiếu những cô gái tỏ tình với em.
Tôi thầm tặc lưỡi.
Thời đại đúng là đã thay đổi rồi.
Con gái tỏ tình với con gái, ai nấy đều đã coi là chuyện bình thường.
Tôi như bị m/a xui q/uỷ khiến, đi lục lọi từng bài đăng liên quan đến em.
Dường như làm vậy, tôi có thể hiểu thêm về em một chút.
Càng hiểu nhiều, tôi càng có một ảo giác: dường như em vẫn còn ở lại bên cạnh tôi.
Dư Duyệt nói, sức hút thuần túy về thể x/ác chỉ kéo dài ba tháng.
Nhưng sao đã bốn năm rồi.
Tôi vẫn nhớ em nhiều đến thế.
Mỗi ngày, mỗi giây, nỗi nhớ em trong tôi đều tăng lên.
Tương tư như nước, len lỏi vào mọi ngóc ngách.
Tôi thấy mình sắp phát đi/ên rồi.
Em tốt nghiệp rồi.
Tôi nhìn ảnh tốt nghiệp của em đầy an ủi,
nhưng chẳng bao lâu sau tôi nhận ra có chuyện lớn rồi.
Em tốt nghiệp rồi, vậy tài khoản nội bộ trường này có lẽ em sẽ không cập nhật nữa.
Tôi sẽ mất hoàn toàn tin tức về em.
Tôi hoảng lo/ạn đi lục lọi tài khoản của em, rà soát từng bài đăng và bình luận, mới suy luận ra từ một bình luận nào đó rằng em sẽ về thành phố A làm việc, hơn nữa em đã vào làm tại Sinh học Hải Lam.
Sinh học Hải Lam, tôi lạ gì nữa!
Đó là khách hàng quen của tôi!
Tôi gửi một tin nhắn WeChat cho HR của Sinh học Hải Lam, hỏi thăm xem nhân viên mới vào gần đây là những ai.