Tôi hoàn toàn không còn tâm trí đâu mà xem bình luận. Ngọn lửa vẫn ch/áy bỏng. Th/iêu rụi mọi lý trí và sự e dè của tôi. Lại có mưa xuân lất phất như tơ, thấm đẫm vào tận xươ/ng tủy. Thôi thúc tôi lao vào một cuộc mây mưa nồng ch/áy.
Khi tôi tỉnh lại, đã là trưa ngày hôm sau. Nhan Đình không biết đã dậy từ bao giờ, đang mặc áo choàng tắm ngồi trên cửa sổ lồi, vẻ mặt nghiêm túc nhìn chằm chằm vào máy tính. Cô ấy chẳng còn chút vẻ phóng túng của đêm hôm qua nữa. Tôi thích thú ngắm nhìn cô ấy.
"Tỉnh rồi à?"
Nhan Đình nhận ra, liếc nhìn tôi một cái: "Tôi xong ngay đây, em đói chưa? Có cần bảo người đưa chút gì lên không? Hay lát nữa chúng ta ra ngoài ăn?"
Tôi giơ cánh tay lên, lắc lắc cổ tay đ/au nhức: "Không nhấc nổi nữa rồi."
Tai Nhan Đình lập tức ửng đỏ. Tôi được đà lấn tới: "Chị mặc quần áo giúp em đi."
Nhan Đình tắt máy tính đi tới, cười đầy nuông chiều: "Được."
Tôi ngập ngừng hỏi: "Tối hôm qua... em làm chị đ/au không?"
Nhan Đình khựng lại, quay đầu đi lấy quần áo, mặt cũng đỏ bừng: "Không có."
"Sao cơ?"
Tôi nghe không rõ, cảm thấy Nhan Đình lúc ngại ngùng thế này đáng yêu vô cùng.
"Tôi nói là không."
Nhan Đình nhìn tôi đầy nghiêm túc: "Rất thoải mái."
Đến lượt tôi đỏ mặt. Tôi lầm bầm rồi gi/ật lấy quần áo: "Em cũng vậy."
Nhắc đến hôm qua, tôi lại nghiêm túc hỏi: "Là Giang Mục sao?"
Nhan Đình cũng trầm mặt: "Phải."
Giang Mục không thể chấp nhận việc Nhan Đình thích phụ nữ. Dù Nhan Đình đã từ chối mối nhân duyên mà nhị thúc cô ấy tác hợp. Dù Giang Mục cũng chẳng hề thích kiểu phụ nữ mạnh mẽ như Nhan Đình. Nhưng hắn ta cứ có linh cảm rằng Nhan Đình thuộc về hắn. Cô ấy lẽ ra phải chờ đợi hắn lãng tử quay đầu mới đúng.
Nhưng Nhan Đình lại không như vậy. Cô ấy có người yêu và kh/inh bỉ Giang Mục ra mặt. Giang Mục cho rằng Nhan Đình chắc chắn chưa từng nếm trải sự ngọt ngào từ đàn ông nên mới hiểu lầm mình thích phụ nữ. Đợi đến khi kế hoạch thành công, Nhan Đình chắc chắn sẽ thay đổi ý định và yêu hắn ta đến ch*t đi sống lại. Dù sao thì phụ nữ chẳng phải luôn có tâm lý đặc biệt với lần đầu tiên của mình sao?
【Thằng đàn ông thối nát.】
【Tác giả viết ra nam chính thế này là cố tình để làm gh/ê t/ởm đ/ộc giả chúng tôi à?】
【Giang Mục đâu phải thích Nhan Đình, hắn chỉ coi cô ấy là vật sở hữu của mình, cả nữ phụ Tống Hi Hòa nữa, hắn đều muốn cả.】
【Bro tưởng mình có cái đó là làm chủ thế giới à, tưởng thiên hạ phụ nữ đều phải xoay quanh mình chắc.】
【Giờ không còn nữa rồi! Giờ là văn bách hợp song nữ chính, chúc mừng Giang Mục bị giáng cấp xuống làm nam phụ!】
【Tổng giám đốc Nhan mau đá/nh ch*t con gián này đi!】
Sự trả th/ù của Nhan Đình đối với Giang Mục nhanh chóng được triển khai. Nhưng việc dàn dựng không phải chuyện một sớm một chiều. Cũng giống như việc sau khi Giang Mục xuất viện, hắn ta hoàn toàn không nhận ra những con sóng ngầm dưới vẻ bình lặng, mà chỉ tức gi/ận vì việc Nhan Đình dám đ/ập vỡ đầu hắn.
"Anh nên cảm thấy may mắn vì tôi không báo cảnh sát, nếu không tội hạ th/uốc và cưỡ/ng b/ức không thành cũng đủ để anh ngồi tù vài năm rồi."
Nhan Đình lạnh lùng nhìn người đàn ông trước mặt. Giang Mục sờ vào lớp băng trên đầu chưa kịp tháo, cười khẩy: "Được, tôi hạ th/uốc cô, cô đ/ập đầu tôi, huề nhau. Nhưng mà--"
Trong mắt hắn lóe lên tia sáng đ/ộc á/c: "Th/uốc của tôi mạnh lắm, Nhan Đình, cô không phải đã tiện tay vơ đại một gã đàn ông nào đó để ngủ đấy chứ?"
Tôi cầm chiếc ly thủy tinh, nhắm thẳng vào hạ bộ của gã đàn ông đó mà ném mạnh tới. Giang Mục không hề đề phòng, bị trúng đò/n trực diện, gần như bật nhảy lên.
"Đệt!"
Chiếc ly vỡ tan tành, Giang Mục đ/au đến mức gi/ận đi/ên người: "Mày đi/ên à!"
"Nếu miệng mày còn không sạch sẽ, lần sau cái bay tới không phải là ly thủy tinh đâu."
Tôi lắc lắc con d/ao gọt trái cây trong tay, trừng mắt nhìn hắn đầy hung á/c: "Thằng tội phạm cưỡ/ng b/ức thối nát, sao mày còn mặt mũi đứng đây? Loại người không coi luật pháp, không coi con người ra gì, chỉ biết dùng nửa thân dưới để suy nghĩ như mày, đáng lẽ phải bị thiến rồi băm vằm cho chó ăn, mà không, chó ăn xong còn chê mày gh/ê t/ởm nữa kìa. Nếu là tao, tao đã tìm cái hố phân mà tự dìm ch*t mình từ lâu rồi, chứ không có cái mặt dày đứng đây buông lời cay đ/ộc."
Giang Mục trợn mắt: "Mày--"
"Mày cái gì mà mày? Tao nói không đúng à?"
Tôi nhìn hắn từ trên xuống dưới, giọng điệu cực kỳ cay nghiệt: "Không phải chứ, không phải chứ, mày không thực sự nghĩ mình là vạn người mê đấy chứ? Với cái vẻ ngoài dầu mỡ, gh/ê t/ởm này của mày, đặt vào thời cổ đại làm kỹ nam thì cũng chỉ là hạng li/ếm chân thối cho đàn ông thôi, mà còn tưởng mình là cái gì cao sang lắm à?"
Giang Mục trừng mắt nhìn tôi, rồi nhìn sang Nhan Đình bên cạnh. Bỗng nhận ra điều gì đó, hắn cười.
"Đêm đó, hai người ở bên nhau?"
Hắn nhíu mày, trên mặt lộ ra vẻ gh/ê t/ởm: "Hai đứa con gái? Đồ t/ởm lợm!"
Hắn ch/ửi. Tôi chẳng hề bị ảnh hưởng, cười khẩy: "Lúc mày li/ếm chân thối cho đàn ông thì không t/ởm à? Lúc mày li/ếm đít bố mày thì không t/ởm à? Thằng tội phạm cưỡ/ng b/ức!"
Càng nói càng gi/ận, tôi cư/ớp lấy tách cà phê trước mặt Nhan Đình, đ/ập mạnh lên trán Giang Mục. Một tiếng "bộp" vang lên, lớp băng trắng sạch trên trán Giang Mục lại thấm đẫm màu m/áu tươi.
"Mày!"