Mẹ không thể ngăn cản, chỉ biết trơ mắt nhìn bố không chút do dự đ/ập cửa rời đi.
Bà liên tiếp mất đi hai người quan trọng nhất, khóc đến kiệt sức rồi ngất lịm đi.
Khi mẹ tỉnh lại, trời đã chập choạng tối. Đột nhiên, bà nhìn thấy viên gạch lát nền hơi nhô lên dưới ghế sofa.
Tôi suýt chút nữa đã quên.
Tôi còn một bí mật nhỏ mà ngay cả “Ánh Sáng” cũng không biết.
Cuốn nhật ký của tôi được giấu dưới viên gạch đó.
Mẹ lấy cuốn nhật ký ra, từng trang từng trang đọc ngấu nghiến.
【Vì mười phút không trả lời tin nhắn, mẹ đã chạy đến trường, trước mặt cả lớp hỏi con có phải đang làm chuyện bậy bạ với ai nên không rảnh để ý đến mẹ không. Con thực sự rất tủi thân, rất khó chịu. Nhưng nực cười là, chỉ vì trên đường về nhà mẹ nhớ món ăn vặt con thích nhất và m/ua cho con, con lại mềm lòng. Thực ra, rất nhiều lúc con có thể cảm nhận được mẹ vẫn quan tâm đến mình.】
【Mẹ hôm nay không m/ắng con, còn chuẩn bị bánh sinh nhật cho con nữa, khoảnh khắc này con yêu mẹ biết bao.】
【Hôm nay lại nói về mẹ với “Ánh Sáng”, con cũng rất muốn được trò chuyện thân mật như thế với mẹ, nhưng con biết mẹ sẽ không nghe, mẹ sẽ lại m/ắng con, rồi đem chuyện tâm sự của con đi rêu rao cho cả thế giới biết.】
【…】
Nhật ký lật đến trang cuối cùng.
Là một ngày trước khi tôi xảy ra chuyện.
【Trước hết chúc mừng bản thân đã đỗ Thanh Hoa, sau đó con quyết định ngày mai sẽ trò chuyện thật tâm với mẹ, rồi nói với mẹ rằng con cũng rất yêu mẹ, chỉ là hy vọng mẹ có thể cho con thêm chút không gian riêng tư, hy vọng chúng ta có thể đối xử với nhau như những cặp mẹ con bình thường.】
Tôi luôn tìm thấy chút ngọt ngào trong những mảnh thủy tinh vỡ. Mỗi khi như thế, tôi đều ghi chép lại. Tôi luôn nghĩ rằng, đợi đến khi tâm sự với mẹ, tôi sẽ đưa cuốn sổ này cho bà xem.
Đáng tiếc là chẳng còn cơ hội nào nữa.
Mẹ đọc đến trang cuối cùng, ôm ch/ặt cuốn nhật ký vào lòng, miệng há hốc nhưng không thể thốt ra một tiếng khóc nào.
Một lúc lâu sau, bà khản đặc giọng nói:
“Con gái mình yêu mình.”
“Mình đối xử với nó như thế, mà nó vẫn yêu mình.”
Bà giơ tay bắt đầu tự t/át mình. Từng cái, từng cái một. Cho đến khi m/áu chảy dọc theo khóe miệng, bà vẫn không dừng lại.
“Mình đúng là s/úc si/nh.”
“Mình chỉ vì muốn chứng minh bản thân, chỉ vì muốn thắng thua một chút mà hại ch*t con gái mình!”
“Mình đáng ch*t!”
“Bản thân mình đ/au khổ, công việc không thuận lợi, chồng không ở bên, nên mình không muốn thấy nó vui vẻ.”
“Mình thực sự không phải là người!”
Nói đến cuối cùng, những lời mẹ thốt ra trở nên lảm nhảm, không rõ nghĩa. Bà lại ngất đi lần nữa.
Ngày hôm sau, mẹ tôi đến điểm hẹn trước cục dân chính. Bà cố gắng níu kéo bố lần cuối.
Bố cầm bức ảnh của tôi, lạnh lùng nói:
“Tôi sẽ không ở bên kẻ đã hại ch*t con gái mình.”
Bố xách hành lý chuẩn bị rời khỏi thành phố này. Tôi hướng về phía bóng lưng của bố mà hét lớn:
“Bố ơi, nhất định phải sống thật tốt nhé.”
“Kiếp sau con vẫn muốn làm con gái của bố!”
Cuối cùng, bố mẹ cũng đã ly hôn.
Mẹ thất thần đi về nhà. Trên đường, bà gặp một người mẹ đang dắt con, bà cứ nằng nặc chạy lại bắt chuyện:
“Đối với trẻ con, chị không được kiểm soát quá đà đâu.”
“Chị phải cho phép nó có nhân cách đ/ộc lập.”
“Chị phải để nó được lớn lên một cách tự do và hạnh phúc.”
Người mẹ kia ôm ch/ặt lấy con mình, thấp giọng m/ắng mẹ tôi là đồ đi/ên, rồi vội vã rời đi.
Còn mẹ tôi nhìn theo bóng lưng hai mẹ con họ, vẫn lớn tiếng nói:
“Lời tôi nói chị nhất định phải nhớ kỹ, nhất định phải nhớ kỹ! Nếu không chị sẽ hối h/ận đấy.”
“Tôi là blogger nuôi dạy con nổi tiếng đấy, nghe tôi không sai đâu.”
Nói xong, bà lảo đảo bước về nhà, vừa khóc vừa cười:
“Nếu không chị sẽ hối h/ận giống như tôi, hối h/ận đến mức muốn ch*t đi ngay lập tức!”
Bà đột nhiên ngước mắt nhìn lên bầu trời:
“Ông trời ơi, cho con gặp lại con gái con một lần nữa đi.”
“Chỉ cần cho con gặp nó, có thể phù hộ cho nó kiếp sau đầu th/ai vào nhà tử tế.”
“Bây giờ ông lấy mạng con đi cũng được!”
Ông trời đã nghe thấy lời cầu nguyện của mẹ. Một chiếc xe lao vút qua. Mẹ bay lên không trung rồi rơi xuống đất nặng nề. M/áu nhuộm đỏ cả mặt đất.
Tôi nhìn thấy bà biến thành một linh h/ồn b/án trong suốt giống như tôi. Bà bay về phía tôi, đầy mừng rỡ:
“Vãn Vãn, con quả nhiên vẫn ở bên cạnh mẹ!”
“Con cũng không nỡ rời xa mẹ đúng không?”
Tôi lùi lại phía sau:
“Con không đi, chỉ vì con không thể đi được.”
“Vì sự chấp niệm của mẹ đang cố gắng kiểm soát linh h/ồn con.”
Mẹ đột nhiên lúng túng:
“Mẹ... mẹ xin lỗi con.”
“Con bảo mẹ phải làm gì đi! Mẹ sẽ nghe con hết.”
Tôi lại lùi về phía sau, tránh xa người mẹ đang cố tiến lại gần:
“Điều duy nhất mẹ có thể làm cho con, là hãy tránh xa con ra càng xa càng tốt.”
Mẹ sững người tại chỗ, không biết phải phản ứng thế nào. Nhưng lần này, bà thực sự ngoan ngoãn không tiến lại gần tôi nữa.
Đột nhiên một tia sáng trắng lóe lên. Bà biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Thế giới này phủ một màu trắng xóa. Tôi trôi dạt trong ánh sáng ấm áp ấy thật lâu, thật lâu.
Sau đó, tôi nhận ra mình đã đầu th/ai. Tôi đầu th/ai vào bụng của một người mẹ rất dịu dàng.
Bà nói: “Bé cưng à, mẹ mong được gặp con sớm quá đi!”