Bà ấy nói: “Bé cưng à, con chính là tất cả của mẹ, nhưng mẹ hy vọng con có thể làm một chú đại bàng tung cánh bay cao. Nếu con muốn ở bên cạnh mẹ, mẹ cũng sẵn lòng chăm sóc con cả đời.”
Tôi lại nghe thấy một giọng nam khá quen thuộc.
Là bố.
“Con còn chưa chào đời mà em đã nghĩ nhiều thế rồi, đến ngày nó lập gia đình, chắc em khóc ch*t mất.”
“Em mau lại xem, chiếc váy này đẹp hơn hay chiếc quần này đẹp hơn.”
“Thôi bỏ đi, không lăn tăn nữa, m/ua cả hai đi.”
Mẹ thở dài: “Không hiểu sao, em luôn cảm nhận được kiếp trước của đứa trẻ này không được vui vẻ.”
“Em cũng luôn cảm thấy mình có một sứ mệnh, phải bảo vệ thật tốt đứa trẻ trong bụng mình.”
Bố đáp lại với giọng điệu trịnh trọng.
“Được, vậy chúng ta cùng nhau bảo vệ thật tốt đứa trẻ này.”
Ngày tôi chào đời, họ đều bật khóc, vô cùng xúc động.
Bố bế tôi mà đôi tay r/un r/ẩy.
Ông nói với tôi.
“Tô Tảo Tảo, sau này con tên là Tô Tảo Tảo.”
“Con còn có một người chị gái tên là Tô Vãn Vãn.”
“Nhưng con không còn gặp được chị ấy nữa, vì bố đã không chăm sóc tốt cho chị ấy.”
“Nhưng bố nhất định sẽ chăm sóc con thật tốt.”
Thế là, vừa mới chào đời, tôi đã có căn phòng riêng của mình.
Trong tủ quần áo có những chiếc váy công chúa từ một tuổi đến mười tám tuổi.
Họ chưa bao giờ hạn chế sự tự do của tôi.
Kiếp này.
Tôi đã gặp được người mẹ tuyệt vời nhất, và tìm lại được người bố yêu thương tôi nhất.
Tôi sống một cuộc đời phóng khoáng, tự tại.
Kiếp này không còn gì hối tiếc!