"Chuyện này phải mục nát trong bụng, hiểu chưa? Không được phép nhắc tới với bất kỳ ai, nếu để anh trai biết, tôi..."
Lời còn chưa dứt.
Cánh cửa phòng bị đạp mạnh, đ/ập vào tường tạo nên một tiếng vang chát chúa.
Hai người sợ hãi gi/ật b/ắn mình.
Khi nhìn thấy người đàn ông sắc mặt âm trầm đứng ở cửa, đồng tử họ lập tức r/un r/ẩy.
"Đại, đại thiếu gia..."
"Anh..."
Tim Lục Y Y như nhảy lên tận cổ họng, mặt c/ắt không còn giọt m/áu.
Tiêu rồi.
Vừa nãy liệu anh có nghe thấy không.
Chưa đợi cô ta kịp nghĩ ra câu trả lời, dì Lưu bên cạnh đã bị người đàn ông tung một cước văng ra xa.
đ/ập mạnh xuống đất.
"Á!"
Tiếng hét thất thanh của dì Lưu càng làm Lục Y Y run lên bần bật.
Cô ta chưa bao giờ thấy một Lục Trạch Ngôn như thế này.
Bạo ngược và đ/áng s/ợ.
"Cô đã làm những gì? Vậy ra suốt bao năm qua, tôi giao Đào Đào cho cô chăm sóc, cô đều ng/ược đ/ãi con bé sao?"
Dì Lưu nào còn dám che giấu.
Bỏ qua ánh mắt cảnh cáo của Lục Y Y, bà ta khai ra hết mọi chuyện.
Chương 7
"Không liên quan đến tôi đâu đại thiếu gia, là cô Y Y, chính cô ấy bảo tôi phải chèn ép, hạ thấp Lục Chi Đào."
"Là cô ấy bảo tôi không được cho nó ăn cơm những lúc cậu không có nhà."
"Cũng là Lục Y Y bảo tôi đưa Lục Chi Đào ra bờ hồ rồi h/ãm h/ại nó, tôi chỉ là phụng mệnh làm theo thôi!"
Lục Y Y gần như phát đi/ên.
"C/âm miệng! Đồ ng/u xuẩn!"
Dì Lưu bị vệ sĩ lôi đi, trong phòng chỉ còn lại hai người.
Lục Trạch Ngôn thở dốc.
"Anh trai," cô ta bước tới, nịnh nọt kéo tay người đàn ông, "Anh đừng nghe con tiện nhân đó nói bậy, sao em có thể..."
Chát.
Một cái t/át giáng mạnh xuống mặt Lục Y Y, khiến má cô ta sưng vù lên ngay lập tức.
Cô ta bị đá/nh đến mức khóe miệng rướm m/áu, nước mắt tuôn rơi.
"Anh đá/nh em?"
Lục Y Y gần như mất trí vì tức gi/ận, gào thét đi/ên cuồ/ng.
"Anh vì con tiện nhân đó mà đá/nh em! Anh! Em mới là em gái ruột của anh, em gái ruột có chung huyết thống!"
"Nó chỉ là một kẻ ngoài cuộc!"
Lục Trạch Ngôn nhắm mắt lại.
Hôm nay, lần đầu tiên anh ý thức được hoàn cảnh của tôi ở nhà họ Lục những năm qua đã gian nan đến mức nào.
"Người đâu."
Vệ sĩ bước vào, nhìn cảnh tượng trước mắt mà không hiểu đầu đuôi ra sao.
"Đưa đại tiểu thư sang Anh, không có lệnh của tôi, không được phép về nước."
Vệ sĩ sững sờ.
Lục Y Y càng trố mắt kinh ngạc.
"Anh?"
"Anh nói cái gì vậy!" Cô ta gào khóc trong tuyệt vọng, "Anh không thể đối xử với em như vậy!"
Lục Trạch Ngôn không thèm nhìn cô ta, trầm giọng ra lệnh cho vệ sĩ.
"Còn không mau ra tay!"
Vệ sĩ chấn động, vội vàng lôi Lục Y Y đi, đưa thẳng lên chuyên cơ sang Anh.
Căn phòng trở nên tĩnh lặng.
Lục Trạch Ngôn vô thức đi đến phòng tôi, anh ngồi trên giường ngẩn ngơ.
Đến tận lúc này anh mới nhận ra.
Căn phòng này tôi đã ở gần tám năm, nhưng những vật dụng thuộc về tôi lại ít đến đáng thương.
Thậm chí ngay cả một tấm ảnh cũng không có.
Anh cúi đầu, sống lưng căng cứng buông lỏng xuống, cong lại, rồi r/un r/ẩy.
Vô vàn sự áy náy và hối h/ận trào dâng.
đ/ốt ch/áy tâm can anh.
Không một phút giây nào ngừng nghỉ.
Xuân qua thu tới, lại một vòng bốn mùa.
Thời gian đối với tôi, chẳng qua chỉ là ngày lên ngày xuống, thủy triều dâng rồi lại rút.
Chớp mắt năm năm trôi qua.
Đến ngày c/ắt chỉ sau ca phẫu thuật cuối cùng.
Tôi ngồi trên giường b/ệnh siết ch/ặt tay, lòng bàn tay đẫm mồ hôi.
Cửa phòng b/ệnh mở ra.
Một giọng nói ấm áp như ngọc vang lên bên tai: "Đừng sợ, sẽ thành công thôi."
Tôi gật đầu.
"Anh, em sẽ khỏi chứ?"
Phó Trầm gật đầu: "Tin anh đi, anh vất vả lắm mới tìm thấy em, chắc chắn sẽ chữa khỏi cho em."
Người già thường nói.
Ông trời lấy đi của bạn thứ gì, nhất định sẽ bù đắp cho bạn thứ khác.
Tôi rất tin điều đó.
Nó khiến tôi mất đi người anh trai cùng mình nương tựa vào nhau lớn lên vào năm năm trước.
Nhưng cũng nhờ cơ duyên xảo hợp, khiến tôi tìm thấy người anh trai thực sự, người anh trai cùng huyết thống.
Bốn năm trước.
Sau khi trải qua hai ca phẫu thuật, tôi được một người đàn ông tìm thấy, anh ấy nói anh ấy là anh trai ruột của tôi.
Tôi là đứa trẻ thất lạc nhiều năm của nhà họ Phó.
Nếu không phải vì dữ liệu phẫu thuật của tôi được tải lên, anh ấy đã không tìm thấy tôi.
Chúng tôi không làm xét nghiệm ADN.
Vì Phó Trầm nói: "Đợi khi em nhìn thấy được, em sẽ hiểu tại sao."
Mà hôm nay.
Chính là ngày tôi sắp được nhìn thấy thế giới.
Bác sĩ đến: "Đừng căng thẳng, chúng ta tháo băng đây, ánh sáng có thể hơi chói, em đừng vội, từ từ mở mắt ra nhé."
Tôi căng thẳng gật đầu.
Một phút sau, bác sĩ nói: "Từ từ mở mắt ra."
Tim tôi đ/ập nhanh, từ từ mở mắt, ánh sáng bị giam cầm hơn mười năm nay ùa vào.
Những bóng người mờ ảo lay động trước mắt.
Có cửa sổ.
Có hoa.
Ngoài cửa sổ có ánh nắng, cây cối và cả những chú chim nhỏ.
Tôi đều có thể nhìn thấy.
"Em nhìn thấy rồi, bác sĩ Lý, anh ơi, em nhìn thấy rồi."
Khoảnh khắc này, tôi đã chờ đợi hơn mười năm.
Bác sĩ Lý vội nói: "Không được khóc, lúc này mắt không được chịu kí/ch th/ích."
Tôi cố nhịn.
"Em không khóc."
Tôi ngẩng đầu lên, nhìn thấy khuôn mặt của anh trai, lòng bỗng chấn động.
Sao lại giống mình...
Anh mỉm cười: "Anh đâu có lừa em, chúng ta căn bản không cần làm xét nghiệm ADN."
Tôi đưa tay chạm vào mặt anh.
"Chúng ta là song sinh sao?"
Anh gật đầu: "Đúng vậy."