Bên cạnh bức ảnh đen trắng là dòng chữ lớn:
Kẻ cư/ớp đoạt tương lai của người khác, sớm muộn gì cũng gặp báo ứng.
Bên dưới là màn ăn mừng của fan Lê Sơ Lam. Có người m/ắng tôi lòng dạ đ/ộc á/c. Có người nói tôi phá hoại Hoắc Cẩn Hành và Lê Sơ Lam. Lại có người đào bới chuyện cũ về suất đi công tác, nói tôi dựa vào gia thế nhà họ Thẩm để chèn ép người thực sự có tài năng.
Hoắc thị không hề lên tiếng. Nhưng các bài viết từ tài khoản marketing, bài nào cũng né tránh Hoắc thị, nhắm thẳng mũi dùi bẩn thỉu vào tôi.
Trợ lý tức đến đỏ cả mắt.
“Thẩm tổng, có cần dập tin không ạ?”
Tôi nhìn những lời ch/ửi bới trên màn hình, lắc đầu.
“Không cần, cứ để cô ta nói.”
Tám giờ sáng, Lê Sơ Lam đích thân mở livestream. Trong ống kính, cô ta mặt mày tái nhợt, giọng nghẹn ngào.
“Tôi chưa từng nghĩ sẽ làm tổn thương Nam Chi. Chuyện suất đi công tác năm đó, tôi đã buông bỏ rồi, chỉ không ngờ đến bây giờ cô ấy vẫn còn h/ận tôi đến thế.”
Khán giả xem livestream đ/au lòng đến phát đi/ên.
Đúng lúc cô ta khóc thảm thiết nhất, Hoắc Cẩn Hành gọi điện cho tôi. Tôi nhấn nút loa ngoài.
Giọng anh khàn đặc:
“Thẩm Nam Chi, gỡ hot search xuống đi, tôi sẽ bảo Sơ Lam không nói gì nữa.”
Tôi bật cười.
“Cô ta đang nói dối, mà anh bảo tôi gỡ?”
Đầu dây bên kia im lặng một hồi.
“Chuyện năm đó, cô thực sự n/ợ cô ấy một lời giải thích.”
Cả phòng qu/an h/ệ công chúng lặng ngắt như tờ. Tôi nhìn bầu trời đang sáng dần ngoài cửa sổ.
“Hoắc Cẩn Hành, chuyện đi công tác đó, tôi đã giải thích rồi.”
Anh nói:
“Lúc đó cảm xúc của cô quá kích động.”
Tôi cuối cùng cũng hiểu ra. Anh không hề quên. Anh chỉ là quy chụp mọi lời giải thích của tôi thành sự chột dạ.
Tôi cúp máy.
Mười phút sau, tôi tung ra bằng chứng đầu tiên. Không phải tài liệu, mà là một đoạn ghi âm.
Ngày phỏng vấn đi công tác, tại phòng chờ VIP sân bay, Lê Sơ Lam cụng ly với bạn bè.
“Dự án đó quản lý gắt gao quá, đi rồi còn phải nghe lời giảng viên. Tớ mới không đi. Cẩn Hành sẽ trải cho tớ con đường tốt hơn.”
Cả mạng internet tức khắc lặng đi. Livestream của Lê Sơ Lam khựng lại ba giây. Nước mắt trên mặt cô ta còn chưa khô, khóe miệng đã cứng đờ. Cô ta vội vàng tắt livestream. Nhưng đoạn ghi hình đã lan truyền khắp cõi mạng.
Hoắc Cẩn Hành nhắn tin:
【Đoạn ghi âm đó lấy ở đâu ra?】
Tôi trả lời:
【Nơi mà anh từng không muốn điều tra đến.】
Màn hình yên lặng rất lâu. Sau đó, anh gửi lại một câu:
【Nam Chi, tôi không biết.】
Tôi nhìn chằm chằm vào bốn chữ đó, bỗng nhiên nhớ lại kiếp trước. Tôi quỳ trước cửa thư phòng, cầm email đưa anh xem, anh thậm chí còn không thèm mở ra. Anh nói:
“Đừng dùng mấy thứ này để bôi nhọ Sơ Lam nữa.”
Anh có quá nhiều cơ hội để biết sự thật. Chỉ là lần nào, anh cũng chọn cách nhắm mắt làm ngơ.
Buổi trưa, đội ngũ của Lê Sơ Lam ra tuyên bố, nói ghi âm bị làm giả. Buổi chiều, người phụ trách dự án công tác đích thân chia sẻ lại bằng chứng, x/ác nhận Lê Sơ Lam năm đó chủ động từ bỏ phỏng vấn. Buổi tối, cổ phiếu Hoắc thị giảm bốn điểm.
Hoắc Cẩn Hành xuất hiện dưới tòa nhà Thẩm thị. Anh không lên, chỉ đứng trong tuyết, hút th/uốc hết điếu này đến điếu khác.
Trợ lý hỏi tôi:
“Thẩm tổng, có cần bảo bảo vệ đuổi anh ta đi không?”
Tôi nhìn thoáng qua. Tuyết rơi phủ kín vai anh, tay anh vẫn cầm chiếc vòng bạc cũ. Kiếp trước, tôi cũng từng đợi anh như thế. Đợi anh về nhà ăn cơm, đợi anh tham gia ngày kỷ niệm, đợi anh dừng chân một chút trước cửa phòng b/ệnh của tôi. Nhưng anh chưa bao giờ quay đầu.
Tôi kéo rèm cửa xuống.
“Ngoài trời lạnh, bảo bảo vệ rót cho anh ta cốc nước nóng.”
Trợ lý sững sờ. Tôi bồi thêm một câu:
“Cốc giấy dùng một lần là được.”
Buổi họp báo ra mắt sản phẩm mới của Thẩm thị vừa bắt đầu, màn hình lớn bỗng dưng tối sầm. Giây tiếp theo, video Lê Sơ Lam khóc lóc xuất hiện trước mặt tất cả mọi người. Cô ta ngồi trên giường b/ệnh, cổ tay quấn băng gạc, giọng nói yếu ớt như sắp vỡ tan:
“Tôi không trách Nam Chi, cô ấy chỉ là quá muốn thắng. Nhưng tôi thực sự không còn sức để bị cô ấy ép buộc nữa.”
Dưới sân khấu, các phóng viên lập tức xôn xao.
“Cô Thẩm, có phải cô Lê c/ắt cổ tay là vì cô vạch trần cô ấy không?”
“Cô có thừa nhận mình b/ạo l/ực mạng không?”
“Hoắc tổng có phải đã hủy hôn với cô rồi không?”
Tại lối vào hậu trường, Hoắc Cẩn Hành đang đứng đó. Anh rõ ràng cũng không ngờ tới chuyện này, sắc mặt âm trầm, nhưng phản ứng đầu tiên vẫn là lấy điện thoại ra gọi cho Lê Sơ Lam. Tôi nhìn anh. Sau khi bắt máy, anh hạ giọng nói:
“Đừng làm ầm ĩ nữa, tắt đi trước đã.”
Đừng làm ầm ĩ nữa.
Không phải chất vấn cô ta tại sao nói dối. Cũng không phải hỏi tại sao cô ta lại phá nát buổi họp báo của tôi. Chỉ là bảo cô ta đừng làm ầm ĩ nữa.
Lê Sơ Lam khóc trong điện thoại:
“Cẩn Hành, em thực sự không chịu nổi nữa rồi, em chỉ muốn mọi người biết, em không x/ấu xa đến thế.”
Anh nhắm mắt lại, giọng dịu xuống:
“Tôi qua đó.”
Một câu nói, giống như sự lặp lại của vô số lần kiếp trước. Chỉ cần cô ta khóc, anh sẽ đi. Tôi cầm micro lên:
“Mọi người, nếu cô Lê muốn bàn chuyện cũ trong buổi họp báo của tôi, vậy thì chúng ta cùng bàn.”
Màn hình lớn chuyển cảnh. Hình ảnh biến thành video chuẩn bị ở hậu trường ngày cầu hôn. Lê Sơ Lam đứng bên hồ, thống nhất quy trình với người dẫn chương trình:
“Chìa khóa nhất định phải để chìm ở vị trí cô ta không với tới được, thợ lặn đừng lại gần quá.”
Người dẫn chương trình do dự:
“Nếu cô Thẩm xảy ra chuyện thật thì sao?”
Lê Sơ Lam cười:
“Không đâu, cô ta muốn gả cho Cẩn Hành đến thế, ch*t cũng sẽ vớt chìa khóa lên thôi.”
Cô ta dừng lại một chút, rồi nói:
“Thẩm Nam Chi quá coi trọng thể diện, cô ta sẽ không làm ầm ĩ trước mặt công chúng đâu. Cô ta càng giữ thể diện, càng dễ bị b/ắt n/ạt. Chỉ cần cô ta xuống nước, Cẩn Hành sẽ nghĩ rằng cô ta vẫn không thể rời xa anh ấy.”
Cả khán phòng ồ lên kinh ngạc. M/áu trên mặt Hoắc Cẩn Hành rút sạch. Anh trừng mắt nhìn tôi:
“Cô biết từ trước rồi sao?”}