Tôi sinh ra đã có bộ n/ão của một kẻ mê cái đẹp. Ngay từ khoảnh khắc rời khỏi phòng sinh, tôi chỉ chịu để những cô dì xinh đẹp bế. Dù được tám người cậu cưng chiều không thiếu thứ gì, nhưng cứ thấy người đẹp là tôi lại không bước đi nổi.
Sau này, nhà họ Thẩm nói tôi là thiên kim thật sự bị thất lạc bên ngoài.
Nghe tin thiên kim giả là một mỹ nhân tuyệt sắc, tôi không chút do dự leo lên chiếc Rolls-Royce để về nhà.
Anh cả nghiêm giọng cảnh cáo: "Không được b/ắt n/ạt Minh Châu."
Anh hai lộ vẻ kh/inh bỉ: "An phận chút đi, đừng hòng mơ tưởng thay thế vị trí của Minh Châu."
Tôi lại cứ trân trối nhìn mỹ nhân giả là thiên kim đang rơi lệ.
Cô ấy nắm ch/ặt vạt váy, nói:
"Nếu cậu thấy phiền, tớ có thể chuyển ra ngoài."
Tóc đen dài thẳng, làn da trắng lạnh, đúng là khiến người ta thấy thương cảm.
Tôi bị vẻ đẹp ấy làm cho suýt nữa chảy cả nước miếng.
"Đừng chuyển đi mà chị ơi!"
"Chị mà đi, tim em tan nát mất!"
……
01.
Tôi vừa dứt lời, phòng khách bỗng im bặt.
Anh hai Thẩm Triệt là người đen mặt đầu tiên.
"Hứa Lộc, bớt cái giọng mỉa mai đó đi!"
"Minh Châu, em lại đây, tránh xa con đi/ên này ra!"
Tôi chẳng buồn liếc anh ta lấy một cái.
Vì tôi đang phấn khích nhắn tin cho cậu út.
【Cậu út ơi, chị gái con đúng là đại mỹ nhân! Tuyệt sắc đại mỹ nhân luôn!!】
Điện thoại rung lên ngay lập tức.
【Cậu biết ngay mà, chắc chắn cháu sẽ thích.】
Tôi hít sâu một hơi, ngẩng đầu lên lần nữa.
Váy trắng, tóc đen, làn da trắng lạnh, ánh mắt thanh đạm.
Cô ấy khẽ nhíu mày.
Cái nhìn đó suýt nữa lại khiến tôi ngất ngây.
Trong đầu chỉ còn sót lại một câu.
Nhan sắc chính là năng suất lao động số một.
"Tớ không nói đùa đâu."
Giọng Thẩm Minh Châu rất hay.
"Nếu cậu không muốn nhìn thấy tớ, tớ có thể chuyển ra ngoài."
Thẩm Đình lập tức nhíu mày, chắn trước mặt cô ấy.
"Minh Châu, đừng nói bậy. Nơi này mãi mãi là nhà của em."
Thẩm Triệt chằm chằm nhìn tôi.
"Tốt nhất là vài người nên tự biết thân biết phận, cái trò lạt mềm buộc ch/ặt này không có tác dụng với chúng tôi đâu."
Tôi quay sang nhìn anh ta.
Nhìn ba giây.
Rồi lại quay đi.
"Chủ yếu là gu thẩm mỹ của nhà các người có sự chênh lệch hơi lớn, tôi cần bình tĩnh lại chút."
Mặt Thẩm Triệt càng đen hơn.
Trên cầu thang truyền đến tiếng bước chân, một người phụ nữ chậm rãi đi xuống.
Chiếc váy dài màu xanh lục đậm, mái tóc búi cao, trông như minh tinh trong những bộ phim cũ.
Ra-đa người đẹp của tôi lập tức lên tiếng.
Đây chắc chắn là mẹ xinh đẹp rồi!
Diêu Lệnh Chi nhìn tôi, vành mắt đỏ hoe.
Miệng mấp máy hồi lâu, không biết nói gì.
Tôi không kìm được,
Hai mắt sáng rực:
"Thảo nào con lại xinh đẹp thế này, hóa ra mẹ cũng đẹp sẵn!"
Thẩm Triệt lên tiếng mỉa mai, "Vừa đến đã nịnh nọt lấy lòng, chẳng giống người nhà họ Thẩm chút nào."
Tôi lướt ánh nhìn qua anh ta, cười khẩy một tiếng.
"Thảo nào anh vừa x/ấu vừa vô duyên, đâu phải ai cũng thừa hưởng được gen tốt đâu."
Thẩm Triệt ngẩn người.
Thẩm Đình nhíu mày.
"Hứa Lộc, mới vào cửa đã không biết quy củ thế sao?"
Tôi nhìn anh ta.
"Anh trông cũng được, chỉ là vẻ mặt quá làm màu, cứ như cả thế giới n/ợ anh ba mươi triệu vậy."
Diêu Lệnh Chi nhẹ nhàng ngăn lại: "Được rồi, Tiểu Lộc mới về, mọi người bớt nói vài câu đi."
Bà nhìn tôi, giọng dịu lại:
"Tiểu Lộc, con lên xem phòng trước nhé?"
Tôi lập tức gật đầu, một tay nắm lấy mẹ, một tay nắm lấy chị.
Thẩm Triệt cười nhạt: "Cô đúng là biết diễn thật."
Người x/ấu thì hay làm trò.
Tôi không thèm để ý đến anh ta.
Thẩm Minh Châu bị tôi nhìn đến mức vành tai đỏ ửng lên, cuối cùng khẽ ừ một tiếng.
Trong lòng tôi như có pháo hoa n/ổ tung.
Vừa về nhà đã có chị gái xinh đẹp và mẹ xinh đẹp.
Lời quá rồi!
02.
Căn phòng nhà họ Thẩm sắp xếp cho tôi nằm ở cuối tầng ba.
Cửa sổ hướng về phía bắc,
Ánh sáng bình thường.
Thẩm Đình chắc sợ tôi làm lo/ạn nên lên tiếng trước:
"Minh Châu đã quen ở phòng tầng hai rồi, không được đổi."
"Đừng có bày ra vẻ mặt ấm ức, dù là căn phòng này cũng tốt hơn gấp trăm lần nơi cô từng ở rồi, đúng không?"
Tôi đẩy cửa sổ nhìn ra ngoài.
Góc nhìn rất đẹp.
Vừa vặn có thể nhìn thấy một góc ban công tầng hai.
Nếu tối nay Thẩm Minh Châu ra ngoài hít thở không khí, tôi chắc có thể nhìn thấy góc nghiêng của cô ấy.
Thẩm Minh Châu mím môi.
"Nếu cậu muốn ở phòng tớ, tớ có thể nhường."
"Không cần."
Tôi từ chối nhanh quá khiến sắc mặt cô ấy tái đi một chút.
Tôi vội vàng giải thích: "Thực ra tớ rất thích ở đây!"
Tôi che nửa mặt, ngượng ngùng chỉ ra ngoài cửa sổ.
"Ở đây có thể nhìn thấy ban công của chị."
Họ im lặng hồi lâu.
Thẩm Triệt nhấn vào thái dương đang nổi gân xanh.
"Hứa Lộc, cô bị b/ệnh à?"
Tôi rất thản nhiên: "Chỉ là hệ thống thẩm mỹ của tôi phát triển hơn người thường thôi!"
Thẩm Minh Châu quay mặt đi.
Nhưng tôi đã thấy, khóe miệng cô ấy động đậy.
Giống như muốn cười nhưng lại nhịn xuống.
Đến bữa tối, cả nhà đã đông đủ.
Thẩm Tranh Viễn ngồi vị trí chủ tọa, Diêu Lệnh Chi ngồi cạnh ông.
Hai người anh trai kẹp Thẩm Minh Châu ở giữa,
Ánh mắt chằm chằm nhìn tôi.
"Đồ con gái ở quê lên, đừng để Minh Châu dính phải cái mùi nghèo hèn trên người cô."
"Đừng tưởng tôi không biết trong lòng cô đang tính toán cái gì!"
Tôi coi như đi/ếc.
Bên cạnh chị gái không còn chỗ, tôi tự giác ngồi xuống cạnh mẹ.
Trên bàn ăn, hai người anh một người gắp thức ăn, một người múc canh cho Thẩm Minh Châu.
Sau đó đồng loạt quay đầu nhìn tôi, như thể đang đợi tôi làm lo/ạn.
Tôi đúng là có chút không hài lòng.
Vì họ cử động quá nhiều, giờ tôi chỉ có thể nhìn thấy một nửa khuôn mặt của chị gái.
Tôi nhìn chằm chằm Thẩm Triệt, nói một cách cứng nhắc: "Phiền anh có thể xê sang trái một chút được không?"
Thẩm Triệt khó hiểu nhìn tôi.
"Để làm gì?"
"Anh chắn mất chị gái của tôi rồi."
Tôi nói rất chân thành.