“Ai cho phép ngươi đến đây?” Gậy chống của Thẩm tổ mẫu đ/ập mạnh xuống đất, “Món n/ợ lần trước còn chưa tính với ngươi...”
Ta không đợi bà ta nói hết câu, đ/ập mạnh xấp bằng chứng trong tay lên bàn thờ.
Xấp giấy dày cộp khiến bàn thờ tổ tiên cũng phải rung lên. Một ít tro hương trên bàn thờ rơi vãi, phủ lên những tờ giấy tuyên đã ngả vàng.
“Hôm nay tính sổ cả thể.”
Ta nói.
“Việc thứ nhất, mười bảy năm trước, nhị phòng phu nhân tung tin đồn nhảm, vu khống mẫu thân ta không giữ đạo phụ. Việc thứ hai, cũng trong năm đó, nhị lão gia Thẩm Hoài An m/ua chuộc tộc lão, ép mẫu thân ta uống th/uốc đ/ộc rồi dìm xuống ao, bên ngoài lại nói dối là sau khi từ đường quyết định thì bà tự trầm mình. Việc thứ ba, lý do mẫu thân ta bị diệt khẩu là vì bà đã nhìn thấu sự cấu kết giữa nhị phòng và gián điệp địch quốc.”
Ta lấy tấm lệnh bài đồng và tờ giấy viết thư ngả vàng ra, giơ cao lên không trung để tất cả mọi người đều nhìn thấy.
“Đây là thư tố cáo do chính tay mẫu thân ta viết, ghi chép chi tiết thời gian và địa điểm Thẩm Hoài An qua lại với gián điệp địch quốc. Tấm lệnh bài này là tín vật mà kẻ địch dùng để truy sát vị võ tướng phản bội, nhị phòng đã nhận lấy. Còn đây nữa.”
Ta ném xấp mật thư lên bàn thờ.
“Thư tay Thẩm Hoài An viết cho gián điệp địch quốc, ấn tín riêng đầy đủ, nội dung giao dịch viết rõ mồn một. Hỗ trợ địch quốc truy sát võ tướng, đổi lại quyền thông thương biên giới, ba phần lợi nhuận thuộc về nhị phòng nhà họ Thẩm.”
Trong từ đường im lặng trong giây lát, rồi bùng n/ổ như nồi nước sôi.
Các tộc lão đứng cả dậy, người thì vươn cổ muốn nhìn bằng chứng trên bàn thờ, người thì bắt đầu xì xào bàn tán. Chén trà trong tay Thẩm Hoài An rơi xuống đất, nước trà làm ướt sũng vạt áo, khuôn mặt vốn đang thong dong lúc nãy bỗng chốc biến thành màu xanh xám.
Thẩm tổ mẫu nắm ch/ặt gậy chống định đứng dậy nhưng đôi chân bủn rủn, được Thẩm Vẫn phía sau đỡ lấy.
“Nó nói bậy!” Thẩm Hoài An đ/ập mạnh tay vịn đứng dậy, chỉ vào mũi ta, “Những bằng chứng này đều là do nó ngụy tạo, nó chỉ muốn lật lại bản án cho người mẹ không giữ đạo phụ kia thôi...”
Lời chưa dứt, cửa từ đường đã bị đẩy ra.
Bùi Thầm từ ngoài cửa bước vào, theo sau là một đội cấm quân trang bị đầy đủ. Hắn không còn mặc bộ bạch y đơn bạc như lúc bị phế, mà khoác trên mình triều phục đỏ rực của Thái tử, thắt lưng da nạm vàng ngọc.
Trên tay hắn cầm một cuộn thánh chỉ màu vàng rực.
“Truyền khẩu dụ của Bệ hạ.”
Cấm quân chỉnh tề đứng thành hai hàng, các tộc lão quỳ rạp xuống, đôi chân Thẩm Hoài An mềm nhũn, quỳ thẳng xuống nền đất vương vãi nước trà.
“Tra ra Thẩm Hoài An cấu kết địch quốc, tội chứng x/ác thực, áp giải vào thiên lao chờ xét xử. Tra ra nhị phòng nhà họ Thẩm tung tin đồn nhảm, ép người ch*t, cùng tộc lão bao che gián điệp, tất cả áp giải vào đại lao, chờ định đoạt.”
Cấm quân tiến lên, lôi Thẩm Hoài An từ dưới đất lên. Sắc mặt hắn từ xanh xám biến thành trắng bệch, đôi môi r/un r/ẩy muốn nói gì đó nhưng bị cấm quân kẹp cổ lôi ra khỏi từ đường.
Thẩm tổ mẫu cuối cùng cũng đứng dậy được, gậy chống chỉ về phía Bùi Thầm.
“Ngươi dựa vào cái gì...”
“Dựa vào việc cô là Thái tử,” Bùi Thầm liếc nhìn bà ta, “Dựa vào việc Thẩm Triệt là người của cô.”
Trong từ đường lại im lặng lần nữa.
Cấm quân bắt đầu bắt người. Đàn ông phụ nữ nhị phòng lần lượt bị dẫn đi, Thẩm Vẫn bị người ta nắm cánh tay lôi đi. Khi đi ngang qua ta, nàng bỗng vùng vẫy, rút chiếc trâm vàng trên tóc đ/âm thẳng về phía cổ ta. Đầu trâm được mài sắc bén, lóe lên tia sáng lạnh lẽo dưới ánh nến.
Bùi Thầm giơ tay chắn trước mặt ta, phản tay nắm ch/ặt cổ tay Thẩm Vẫn, ấn cả người nàng xuống đất.
Chiếc trâm rơi khỏi kẽ tay hắn, xoay trên mặt đất hai vòng rồi dừng lại.
“Mang nàng ta đi luôn.”
Thẩm Vẫn bị cấm quân kéo dậy, nàng ngoảnh lại nhìn ta, sự oán đ/ộc và không cam tâm trong mắt như một biển lửa, cho đến tận khi bị lôi ra khỏi ngưỡng cửa từ đường vẫn chưa tắt hẳn.
Các tộc lão tại chỗ quyết định minh oan, khôi phục danh dự cho mẫu thân ta, nhị phòng bị xóa tên khỏi gia phả, toàn bộ tài sản dưới tên Thẩm Hoài An bị tịch thu, Thẩm tổ mẫu vì tuổi cao nên miễn án tù nhưng chịu lệnh cấm túc suốt đời trong từ đường, không được phép bước ra ngoài nửa bước.
Ta đặt bức thư và bài vị của mẫu thân lên trước m/ộ bà.
Cỏ dại trước m/ộ đã được ta nhổ sạch, bụi bặm trên bia cũng được lau chùi tinh tươm. Ánh hoàng hôn ngày thu chiếu nghiêng lên bia m/ộ, khiến bốn chữ “Thẩm Môn Lý Thị” trông thật ấm áp.
“Nương, con đã b/áo th/ù xong rồi.”
Ta quỳ trước m/ộ, kể lại toàn bộ những lời muốn nói suốt mười bảy năm qua từ đầu đến cuối. Kể về việc năm sáu tuổi nhìn thấy con thuyền của bà chìm xuống, kể về việc sau đó ta chưa từng khóc lấy một lần, kể về việc mỗi khi gõ mõ trong am ni cô ta luôn nhớ đến món bánh quế hoa bà làm, kể về việc lần này con cuối cùng đã đưa những kẻ hại bà đến nơi chúng đáng phải đến.
Gió thổi qua, tro tàn của tiền vàng trước m/ộ bị cuốn lên, xoay tròn rồi bay đi xa.
Ta dập đầu lần cuối rồi đứng dậy.
Từ nay về sau, ta không còn là Thẩm Thập Thất chỉ biết hành động theo cảm tính, cũng không còn là Thẩm Triệt chỉ vì nhìn mặt mũi mà làm mọi thứ nữa.
Ta là niềm tự hào của nương ta.
Sau khi mọi chuyện kết thúc, Bùi Thầm chặn ta lại ở cổng cung.