Nhà họ Đường có hai người con trai cực kỳ xuất chúng. Đại lang ở chốn triều đình, nhị lang ra nơi chiến trường. Ta là vợ của nhị lang, ngày ngày trèo tường mong chồng trở lại, thế nhưng chỉ chờ được tin chàng tử trận, th* th/ể cũng chẳng còn.
Đại lang thương ta cô khổ, đề nghị cưới ta làm vợ.
“Nếu nàng thủ tiết, những thứ nó để lại, nàng cũng chẳng giữ nổi đâu.”
Thế nhưng, thành thân chưa đầy nửa năm, nhị lang từ chiến trường sống sót trở về.
Chàng sợ ta khó xử, lại quay về Bắc Cương.
Chuyến đi này, lại thực sự bỏ mạng nơi đất khách.
Đại lang vì thế mà sinh lòng ngăn cách với ta.
“Nếu không phải nàng đồng ý gả cho ta, đệ đệ ta sao có thể thực sự mất mạng?”
Hắn h/ận ta, mẹ chồng cũng h/ận ta.
Đến ngày ta bị hànhz hạz đến mức b/ệnh ch*t, đại lang lại ngồi bên giường ta, rơi hai hàng lệ.
“Ta chưa từng hối h/ận khi cưới nàng làm vợ.”
“Nếu có kiếp sau, có thể để ta gặp nàng trước được không…”
Ta thực sự đã đến kiếp sau.
Trở lại đúng ngày hắn đề nghị cưới ta làm vợ.
Ta quỳ xuống, khẽ đáp:
“Lời này hoang đường, xin đại huynh chớ nhắc lại nữa.”
Đường Chiêu Hiển cau mày.
Hắn đặt chén trà nạm vàng xuống, từ từ phân tích lợi hại với ta.
“Nếu nàng không gả, phủ họ Đường sẽ không giữ nàng lại, những người trong viện phụ sẽ bị mẹ đuổi đi hết.”
“Nếu nàng gả cho ta, ta sẽ c/ầu x/in bà, để họ được tính là người nhà ngoại của nàng mà ở lại đây.”
“Ta cũng sẽ vì nể mặt đệ đệ mà đối đãi với nàng như khách.”
“Đây là cách tốt nhất.”
Đường Chiêu Hiển nói, hờ hững ngước mắt nhìn cả viện người già yếu b/ệnh tật.
Ta nhìn theo hướng mắt hắn.
Khác với viện của đại lang Đường Chiêu Hiển trang nhã quý phái, viện của nhị lang Đường Vô Ưu mộc mạc giản đơn, hơn nữa còn đông đúc chật ních người.
Mỗi lần chàng xuất chinh trở về, luôn mang theo một hai người.
“Sáu người con trai của Trương lão bá đều đã tử trận vì Đại Thịnh, ta phải thay họ lo hậu sự cho cụ như cha mẹ mình.”
“Tần đại nương đã nấu cơm, vá áo cho binh sĩ cả đời, thương bà như mẹ, đương nhiên phải phụng dưỡng như mẹ.”
Còn có binh sĩ m/ù lòa, tạp dịch què chân, trẻ mồ côi mất cả cha lẫn mẹ…
Lộn xộn ồn ào, khiến mẹ ruột của chàng là Lý phu nhân cứ lầm bầm:
“Thà rằng con mang vài mỹ nhân về còn hơn.”
Bà tính toán chi li lắm, “Từng cái miệng ăn đều cần cơm gạo, ngày nào con gửi thiếu bạc, ta sẽ đuổi hết bọn họ đi.”
Kiếp trước, ta không đành lòng nhìn họ lưu lạc đầu đường xó chợ, nên đã đồng ý gả cho Đường Chiêu Hiển.
Chẳng ngờ rằng, phu quân ta chưa ch*t, chỉ là chưa về.
“Đa tạ ý tốt của đại huynh, ta phải đợi phu quân ta trở về.”
Ánh mắt Đường Chiêu Hiển khó đoán.
“Đệ muội hồ đồ, Vô Ưu nó đã ch*t rồi.”
“Tang sự đã cử hành, m/ộ gió đã lập, nước mắt cũng đã cạn, nàng còn cố chấp làm gì?”
Ta mím đôi môi tái nhợt.
“Nếu chàng thực sự đã ch*t, vậy ta mãi mãi là góa phụ của chàng.”
Nghe vậy, Đường Chiêu Hiển không vui đứng dậy, chắp tay đi lại.
“Trước khi xuất chinh, Vô Ưu đã dặn đi dặn lại ta phải chăm sóc tốt cho nàng.”
“Nếu không phải vì nể mặt nó, nàng tưởng ta thực sự muốn cưới nàng sao?”
Hắn dừng lại một chút, rồi nhìn ta với ánh mắt khó hiểu.
“Thôi được, đầu óc nàng ng/u muội hồ đồ, không tính toán được lợi hại, ta cho nàng thời gian suy nghĩ.”
Sau khi Đường Chiêu Hiển rời đi, tỳ nữ Tiểu Đào tò mò tiến lại gần.
“Thiếu phu nhân sao không đồng ý với đại lang quân?”
“Phải biết nữ quân vốn chẳng ưa gì nhị lang, nay nhị lang tử trận, người trong viện chúng ta không có bạc, sợ là đều phải lưu lạc đầu đường…”
Ta lắc đầu, “Chàng không ch*t.”
Tiểu Đào tưởng ta đ/au lòng đến hồ đồ, liền ấp úng nhắc nhở:
“Cuốn sổ ghi danh tử trận này là do đích thân đại lang quân soạn thảo trình lên binh bộ, sao có thể sai được chứ?”
Ta bóp miệng nó, cười rạng rỡ.
“Thôi được rồi, vậy thì cứ coi như nhị lang mạng cứng, không ch*t được đi.”
“Hơn nữa, chàng từng hứa với ta, nhất định, nhất định sẽ trở về!”
Kiếp trước, ngày Đường Vô Ưu trở về, ta đang cầu phúc trong chùa.
Khi đó ta đã gả cho Đường Chiêu Hiển được nửa năm.
Đường Vô Ưu nghe xong lời huynh trưởng, khó khăn đưa tay lau khóe mắt.
“Nếu Phù Doanh đã ưng đại huynh, vậy ta không còn gì để nói.”
Chàng không ngừng lẩm bẩm, tự thuyết phục bản thân: “Cũng tốt, cũng tốt, đại huynh vững vàng chu đáo, mọi bề đều hơn ta.”
Đợi khi ta từ chùa trở về, trong viện chỉ còn Đường Chiêu Hiển ngồi đó, chậm rãi uống trà.
Đường Vô Ưu sợ ta khó xử, đã vội vã quay về Bắc Cương.
Ta vội vàng sai người gửi thư, muốn giải thích cho rõ.
Thế nhưng khi thư nhà gửi về, lại do binh sĩ viết hộ.
Ngày đó, mưa lớn kinh người, làm nhòe cả mắt mày.
Trong thư viết, Đường Vô Ưu mạo hiểm thân mình xông vào doanh địch, đã ch*t trong tay quân Hồ.
Chàng bị ch/ặt đ/ứt tứ chi, gọt thành người gỗ, cắm trên mũi thương của tướng địch để thị uy.
Khi ta nhìn thấy thi cốt của Đường Vô Ưu, liền ngất lịm tại chỗ, sốt cao ba ngày ba đêm không dứt.
Sau khi tỉnh lại, liền thấy Đường Chiêu Hiển ngồi bên giường, dưới mắt thâm quầng, lẩm bẩm:
“Ta chưa từng nghĩ sẽ để nó đi ch*t…”
Đối diện với ánh mắt ta, hắn thu lại vẻ mặt ôn hòa thường ngày, buộc tội ta:
“Nếu không phải nàng đồng ý gả cho ta, đệ đệ ta sao có thể thực sự mất mạng?”
“Đều tại người đàn bà trăng hoa như nàng, hại ch*t đệ đệ ta.”
Ta há đôi môi khô khốc, không thốt nên lời.
Hắn không hưu ta, mặc kệ ta bị giam trong từ đường, tụng kinh cầu phúc cho Đường Vô Ưu.
Sau này, Đường Chiêu Hiển làm quan đến nhất phẩm.