Chiếu Quân

Chương 3

01/08/2026 18:30

“Ân nghĩa sinh thành như thế, cả đời này ngươi cũng không trả hết được.”

Ngay cả khi tin dữ của Đường Vô Ưu truyền về, bà ta cũng không chịu rơi cho chàng một giọt nước mắt.

Cho nên ta không dám nghĩ tới.

Kiếp trước, khi Đường Vô Ưu một thân một mình quay lại Bắc Cương, chàng đã mang tâm trạng thế nào?

Không gả cho Đường Chiêu Hiển thì sẽ bị đuổi ra ngoài.

Những ngày này, ta mặt dày mày dạn dẫn theo một đám già trẻ gái trai bám trụ lại đây.

Lý phu nhân gi/ận quá mất khôn, c/ắt đ/ứt lương thực và than sưởi của thiên viện.

Trẻ con đói quá khóc thét, người già lạnh đến mức mặt mày tái mét.

Ta gắng sức đào rễ cây, vỏ cây.

Tuyết đông phủ một lớp dày đặc, một đôi ủng da hươu màu đen dừng lại trước mặt ta.

“Khổ cũng đã nếm đủ, nàng đã suy nghĩ thông suốt chưa?”

Đường Chiêu Hiển khoác trên mình lớp áo lông cáo ngàn vàng khó m/ua, giọng nói lạnh lùng.

Ta hừ một tiếng, cầm cuốc nện thẳng vào ngón chân hắn.

Nam nhân nghiến răng, suýt chút nữa không giữ nổi vẻ điềm tĩnh.

“Nàng! Tống Phù Doanh, nàng giỏi lắm, ta xem nàng dẫn theo đám già yếu b/ệnh tật này cầm cự được đến bao giờ!”

Hắn nói đúng.

Chẳng mấy ngày sau, tiểu viện này thực sự không còn gì để ăn.

Ta lau mắt, bưng đĩa hạt sen khô cuối cùng đi tìm lão thái quân Đường gia.

Bà là cọng rơm c/ứu mạng cuối cùng của ta.

Kiếp trước, khi ta quỳ gối trong từ đường suốt mấy tháng không nghỉ, vị lão thái thái này từng hỏi ta:

“Đứa nhỏ, sao phải tự hànhz hạz mình như vậy?”

Ta rũ mắt đáp:

“Phù Doanh làm sai chuyện, hại ch*t nhị lang.”

Đôi mắt khô héo của lão thái quân khẽ động, bà nói:

“Nàng không làm sai điều gì cả, chỉ là thế gian đối với nữ tử vốn dĩ hà khắc.”

“Cái ch*t của nhị lang, nên trách những kẻ người Hồ hung tàn kia, trách vị quân chủ hiếu chiến kia, chứ không phải trách một nữ nhi chỉ biết quanh quẩn chốn hậu trạch.”

Ta ngước đôi mắt đẫm lệ.

Thế nhưng, kẻ thông tuệ sắc sảo như Lý phu nhân, học rộng tài cao như Đường Chiêu Hiển đều không hiểu đạo lý này.

Lão thái quân nguyện ý che chở ta, giống như bà từng che chở Đường Vô Ưu thuở nhỏ.

Đáng tiếc, đôi cánh của bà đã quá già nua.

Kiếp trước, ta và Đường Vô Ưu đều không sống quá hai mươi.

5.

Ta quỳ dưới đường của lão thái quân, c/ầu x/in bà rủ lòng thương.

“Lão thái thái, ta sẽ trả lại, tất cả những gì v/ay mượn hôm nay, ngày sau Phù Doanh nhất định sẽ trả!”

“Cầu lão thái thái giúp ta, giúp những người già cô đ/ộc đã cống hiến cho Đại Thịnh, trời đông giá rét, họ không trụ nổi đâu!”

Ta dập đầu từng cái một.

Lâu thật lâu.

Trên đỉnh đầu truyền đến một tiếng thở dài già nua.

Bà ban cho ta hai mươi lượng bạc.

Mùa đông này có thể bình an vượt qua.

Đợi đến mùa xuân, Đường Vô Ưu có thể trở về rồi.

Đợi chàng thấy ta chăm sóc Tần đại nương và mọi người chu đáo, chắc chắn sẽ vui mừng khôn xiết!

Ta vui đến mức mỗi ngày đều phải dọn dẹp sân viện một lần.

Tần đại nương giúp ta quét dọn, nhìn ta bằng ánh mắt luôn đong đầy bi thương.

Bà lặng lẽ dặn dò những người khác:

“Đừng làm phiền con bé, haizz, nó rồi sẽ bước ra được thôi.”

Có đứa trẻ được Đường Chiêu Hiển m/ua chuộc bằng kẹo, buột miệng hỏi:

“Nhưng anh Vô Ưu ch*t rồi mà, giống như cha mẹ con vậy, vĩnh viễn không quay về được nữa.”

“Chị Phù Doanh gả cho anh Chiêu Hiển cũng đâu phải chuyện x/ấu, ít nhất mỗi ngày đều có kẹo…”

Chưa đợi nó nói xong.

Trương đại bá vội bịt miệng nó lại, bảo nó tránh ra chỗ khác, rồi quay sang cười làm hòa với ta.

Thấy ta im lặng, mọi người đều không dám nói gì nữa.

“Chàng không ch*t, các người tin ta đi.”

Ta chuyển hướng, nở một nụ cười.

“Hơn nữa, nếu ngay cả ta cũng không đứng về phía chàng, thì trên thế gian này sẽ chẳng còn người thân nào mong ngóng chàng trở về nữa.”

Tỳ nữ Tiểu Đào là người của Đường phủ, không có quá nhiều đ/au buồn, chỉ một mực thắc mắc:

“Chậc, nói thật nhé, thiếu phu nhân người chẳng có mắt nhìn gì cả, gả cho đại lang tốt biết bao, huynh ấy là người tình trong mộng của biết bao tiểu thư khuê các.”

“Đáng tiếc huynh ấy không gần nữ sắc, nữ quân đã mai mối cho bao nhiêu mối mà đều không thành.”

“Tháng trước khi bà mối tới, chà, người đoán xem huynh ấy nói gì, nhất quyết phải tìm người có dáng vẻ giống thiếu phu nhân, người nói xem có buồn cười không.”

Nó ôm bụng cười khúc khích, trong sân chẳng một ai phụ họa.

Ta lầm bầm một câu:

“Biết đâu huynh ấy có b/ệnh khó nói.”

Tiểu Đào ăn kẹo, đùa cợt hỏi:

“Vậy nếu nhị lang vẫn luôn không trở về, thiếu phu nhân sẽ cân nhắc đại lang chứ?”

Ánh mắt ta tối lại, kiên định nói:

“Tống Phù Doanh ta dù có thủ tiết cả đời, cũng tuyệt đối không gả cho hắn.”

Lời vừa dứt.

Ngoài cửa viện, có người đứng đó không chút biểu cảm, cành hoa lê trong tay bị bẻ g/ãy.

Tiểu Đào quay đầu lại trước ta, nó đỏ mặt hành lễ:

“Là đại lang quân tới.”

Đường Chiêu Hiển không chút cảm xúc lướt qua nó, đi tới trước mặt ta.

“Không đến lượt nàng tự quyết định.”

“Cái gì?” Ta không nghe rõ.

Chưa đợi ta hỏi lại, Đường Chiêu Hiển lấy ra một cuốn sổ cũ kỹ, giọng lạnh lùng:

“Mẹ có lời, kẻ bất hiếu Đường Vô Ưu n/ợ tiền chưa trả hết đã vội rời đi, thật phụ ơn mẹ.”

“Theo lệ v/ay trả, quá hạn chưa trả tăng thêm hai phần.”

“Nàng là vợ nó, đương nhiên phải thay nó hoàn trả.”

Ta trợn mắt, tức gi/ận đứng dậy: “Các người đi/ên rồi sao!”

Đường Chiêu Hiển gấp sổ lại, nhìn ta từ trên xuống dưới.

Cười lạnh lẽo.

“Trong viện ta còn thiếu một nha hoàn thông phòng, đệ muội hầu hạ một tháng là có thể trả hết n/ợ.”

Khi hắn rời đi, khẩu hình miệng không tiếng động nói:

“Ta đợi nàng.”

Nói rồi lại liếc nhìn đám già yếu b/ệnh tật đông đúc trong viện, khẳng định ta sẽ tới.

“Thật quá đáng! Đúng là ứ/c hi*p người quá đáng!”

Tần đại nương tức đến mức muốn hộc m/áu.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
8 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
11 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Sau khi tìm được công việc lương nửa triệu, tôi tự sát

Chương 10
Giới thiệu: Tại buổi tiệc mừng tốt nghiệp đại học, Lâm Hạ bất ngờ dùng dao gọt trái cây đâm vào cổ tự sát. Câu nói "đi mua thêm chai rượu trắng" của người mẹ vô tình trở thành lời nguyền đoạt mạng. Cảnh sát hình sự điều tra phát hiện cô giấu một túi "thạch tín", một chiếc điện thoại bí ẩn và cuốn nhật ký đã bị xé nát. Với sự can thiệp của cư dân mạng Từ Vân Đình, vụ án đã phơi bày hành vi xâm hại và kiểm soát kéo dài nhiều năm của những người hàng xóm là Triệu Khải và Lý Quyên, cùng sự thờ ơ lâu ngày của cha mẹ đối với cô. Đây là một cuốn tiểu thuyết đầy ám ảnh, kết hợp giữa yếu tố hồi hộp, sang chấn tâm lý và bi kịch gia đình, khai thác sâu sắc cách những đứa trẻ bị bỏ rơi đã bước đến con đường hủy diệt trong tuyệt vọng như thế nào.
Kinh dị
Tình cảm
5
Chiếu Quân Chương 8