“Phù Doanh ngoan, suốt chặng đường dài đi tới đây, vất vả cho nàng quá rồi.”
Ta lắc đầu.
Đường Vô Ưu không tin.
“Hừ hừ, lừa người, lừa người, tiểu Phù Doanh cũng học được cách nói dối rồi! Đường mùa đông ngay cả ngựa đi còn khó vô cùng cơ mà!”
Ta không nói gì, chỉ ngẩn ngơ nhìn chàng.
Đường Vô Ưu, kiếp trước khi chàng quay trở lại Bắc Cương, con đường này liệu có khó đi đến thế không?
8.
Quân phí của quân Quảng Ninh vô cùng eo hẹp.
Khi biết trong quân có một nữ nhi, mọi người đều góp than sưởi của mình lại.
Trong lều một thoáng chốc đã được sưởi ấm áp.
Ta khoác áo ngoài của Đường Vô Ưu, chìm vào giấc ngủ yên bình trong mùi hương của chàng.
Trong cơn mơ màng, có người chạm vào trán ta, dường như có vụn băng rơi trên mặt ta.
Ta nghĩ họ nói đúng rồi.
Đường Vô Ưu quả nhiên đến khóc cũng rất nhỏ tiếng.
Rõ ràng tiếng hét xung phong khi đá/nh trận còn dũng mãnh vang dội hơn bất cứ ai.
Rõ ràng hồi nhỏ hái đào ngã từ trên cây xuống, chàng khóc to hơn bất cứ ai.
Rốt cuộc là từ ngày nào, chàng bắt đầu trở nên như thế này nhỉ?
Có lẽ là từ ngày biết mình sinh ra là để trả n/ợ, cũng có lẽ là từ ngày quyết định cưới ta làm vợ.
Đợi khi ta tỉnh dậy, xung quanh đã không còn ai.
Đường Vô Ưu nhận lệnh chủ soái đi luyện binh rồi.
Chàng là con trai của cố Đường tướng quân, nhưng Lý phu nhân không để chàng kế thừa vinh quang của cha, mà đem vinh dự của họ Đường đổi lấy đường làm quan cho Đường Chiêu Hiển.
Còn những gì Đường Vô Ưu nhận được chỉ là tôn xưng thiếu tướng quân.
Những thứ khác, đều phải dựa vào chính mình dùng ki/ếm để giành lấy.
Ta lật giở cuốn sổ thưởng ph/ạt của Đường Vô Ưu.
Từng dòng, từng dòng một, ghi chép rất rõ ràng.
【Tháng này phải trả mẹ mười gánh vàng.】
【Tiền lãi cần hai mươi hòm bạc.】
【Tiền ăn của những người già cô đ/ộc…】
Phần lớn đều là tiền thưởng và tiền trả n/ợ luân chuyển lẫn nhau.
Ồ, chàng còn từng bị chủ soái ph/ạt nữa.
Vì nửa đêm nhớ vợ quá mà gào khóc, làm phiền đồng liêu, bị ph/ạt mười đồng tiền.
Ta mím môi cười.
Băng tuyết ở Bắc Cương dần tan.
Thời tiết sắp ấm lên rồi.
Ta đang giúp binh sĩ vá áo, Đường Vô Ưu bưng củ khoai lang nóng hổi, hớn hở chạy vào.
“Phù Doanh Phù Doanh, xem ta cư/ớp được gì này! Là khoai lang đấy!”
Ta bẻ một nửa nhét vào miệng chàng.
Chàng ngọt đến mức đôi mắt híp lại thành hai đường chỉ.
“Phù Doanh, ta cảm thấy ta hạnh phúc quá.”
Đường Vô Ưu chống cằm nhai nhai.
Sau đó ngượng ngùng tựa vào vai ta, chụm bàn tay thành một vòng tròn, đón lấy ánh mặt trời.
“Bắc vực vốn dĩ là màu xám trắng, nhưng Phù Doanh tới rồi, nơi này liền trở nên rực rỡ sắc màu.”
“Giống như là… ta thực sự có nhà rồi.”
Ta xoay người ôm lấy chàng, giọng nói nghẹn lại:
“Đường Vô Ưu, vậy chàng không được ch*t nữa đấy.”
Chàng kêu oai oái:
“Ta ch*t bao giờ chứ!”
“Đừng để ta tìm ra kẻ nào tung tin đồn nhảm, ta nhất định c/ắt lưỡi kẻ đó!”
Đường Vô Ưu nhìn đỉnh đầu ta, khựng lại một chút, quyết định ôm ch/ặt lấy ta.
Đột nhiên, ta nghe thấy lồng ngựk chàng rung lên như tiếng trống trận.
“Hỏng rồi, tim đ/ập nhanh quá, chắc là ta sắp b/ệnh rồi.”
Ta cũng nói: “Trán ta cũng nóng quá.”
Cuối cùng, chúng ta quyết định đổ lỗi cho củ khoai lang quá nóng.
Khi Đường Vô Ưu quay lại lều, chàng chú ý đến cuốn sổ thưởng ph/ạt đầu giường.
Chàng biết ta đã xem qua, liền nhiệt tình giới thiệu với ta:
“Phù Doanh nàng xem, hai vạn vàng mẹ muốn, ta sắp trả xong rồi.”
“Đến lúc đó ta sẽ m/ua san hô Nam Dương, trân châu Đông Hải cho Phù Doanh, chúng ta bày đầy cả căn phòng, giống như chỗ của Chiêu Hiển ca ca vậy!”
Nghe thấy tên Đường Chiêu Hiển, ta sinh lòng chán gh/ét.
Đường Vô Ưu chớp chớp mắt, nhạy bén nhận ra điều gì đó.
Đúng lúc này, ngoài lều có người vào báo.
“Thiếu tướng quân, đô thống mới của quân Quảng Ninh hôm nay đã tới, chỉ đích danh muốn gặp ngài!”
“Ồ, triều đình phái ai tới vậy?”
“Là huynh trưởng của ngài, Đường, Đường đại nhân Đường Chiêu Hiển!”
Đường Chiêu Hiển được bổ nhiệm làm đô thống, tới đây kiểm tra sổ sách quân đội.
Hắn chọn đúng quân Quảng Ninh do Đường Vô Ưu quản lý.
“Quân phí một vạn bạc, lương thực ba ngàn bạc, khí giới năm ngàn bạc, hai ngàn bạc còn lại đã đi đâu?”
Sắc mặt Đường Vô Ưu căng cứng, còn chưa kịp lên tiếng, phía sau truyền đến một giọng nữ trầm đục.
Lý phu nhân nắm ch/ặt cuốn sổ thưởng ph/ạt của chàng, lạnh lùng nói:
“Tất cả phần thưởng của Đường Vô Ưu cộng lại, so với số tiền nó gửi về, chênh lệch đúng ba ngàn bạc.”
Khi còn trẻ, bà từng là nương tử tính toán giỏi nhất kinh thành, phụng mệnh cùng Đường Chiêu Hiển tới đây.
Ta nắm ch/ặt lòng bàn tay, “Bà ta lấy cuốn sổ này ở đâu ra!”
Tên lính sợ đến mức r/un r/ẩy:
“Đó là mẫu thân của thiếu tướng quân, bà nói đường xa mệt mỏi, muốn nghỉ ngơi một chút, nên con đã đưa bà tới lều của thiếu tướng quân…”
Lý phu nhân ném cuốn sổ, gầm lên với Đường Vô Ưu:
“Nghịch tử, ta bảo ngươi trả ơn mẹ, không bảo ngươi biển thủ quân phí!”
Thế nhưng ba ngàn bạc gửi về dư ra kia, là chiến lợi phẩm Đường Vô Ưu giành được khi đá/nh trận.
Những vàng bạc khí cụ đó, chủ soái sẽ trực tiếp ban thưởng cho binh sĩ có công.
Lý phu nhân rõ ràng là biết điều đó.
Đường Vô Ưu đỏ mắt, nhìn mẹ và huynh trưởng mình.
“Hai người ở kinh thành lâu ngày, đương nhiên không biết quân phí khi xuống tới nơi phải qua bao nhiêu tay.”
“Nếu đã muốn kiểm tra, sao không kiểm tra cho kỹ?”
Trên mặt Đường Chiêu Hiển là vẻ lạnh lùng giống hệt Lý phu nhân.
“Những thứ khác ta tự sẽ kiểm tra.”
Hắn buông cuốn sổ xuống, “Bắc vực gió lớn, mời tướng quân tự mình nhặt lên.”
Đường Vô Ưu cúi người xuống.