“Ngày đó có bao nhiêu bậc quyền quý ở đó, chỉ có chàng là chịu nhảy xuống nước c/ứu ta.”
Đường Vô Ưu sờ sờ mũi.
“Theo ta sẽ không có ngày lành đâu, ta nghèo lắm, n/ợ nần chồng chất đấy!”
Cô gái cũng chẳng bận tâm.
“Vậy, vậy ta ăn ít đi một chút, mỗi ngày ăn chút khoai lang là nuôi được ta rồi.”
“Nếu chàng không nhận tú cầu, đích mẫu sẽ để đứa cháu ngốc của bà ta nhận lấy mất…”
Đêm đó trăng sáng, nước suối cũng sáng, đôi mắt nàng cũng được nước mắt thấm đẫm đến trong veo.
Đường Vô Ưu cúi đầu.
Lần đầu gặp gỡ đã thấy vui mừng, lần thứ hai gặp lại đã đem lòng thương mến.
Chính ánh nhìn đó đã khiến chàng quay về, vứt bỏ lọ th/uốc đ/ộc vốn chuẩn bị sẵn dưới đáy hòm.
Suy cho cùng, sống tiếp dường như cũng có chút hy vọng mà.
…
“Nàng ấy là trân bảo mà ta đã định sẵn từ thuở thiếu thời.”
Cấp dưới không thể hiểu nổi, vẫn đang say sưa quảng cáo.
Đường Vô Ưu bịt tai lại.
“Được rồi! Nói chuyện với loại đàn ông phát đạt là vứt bỏ vợ tào khang như các ngươi thật chẳng hiểu gì cả!”
Chàng sải bước, đầy ngượng ngùng mà cũng đầy xao xuyến tiến về phía phòng tân hôn.
Ta xoắn xuýt các ngón tay, đợi chàng vén khăn trùm đầu.
“Phù Doanh, tim ta lại đ/ập nhanh quá.”
Ta kéo dài giọng “ồ” một tiếng.
“Chàng lén ăn khoai lang sau lưng ta đấy à?”
Đường Vô Ưu cong môi, không còn vẻ ngây ngô thiếu hiểu biết như trước nữa.
Tuyết đông tan hết, ngày xuân trở về.
Nến đỏ ấm áp, rư/ợu giao bôi cạn chén.
Muôn cây hoa lê dưới trăng tròn, may mắn thay phu thê vẫn còn là những thiếu niên.