Em không muốn đi, họ lại dùng ánh mắt trách móc nhìn em.
Em sợ phải nhìn thấy những ánh mắt như thế.
Họ đích thân giúp em thu dọn đồ đạc.
Lần nào, Lý Quyên cũng tìm cớ rời đi.
“Cô đi lấy chai bạch tửu.”
Sau đó, trong phòng chỉ còn lại em và Triệu Khải.
Em muốn khóc, muốn gào thét.
Hắn lại nói: “Bố mẹ em chỉ mấy ngày Tết này mới được nghỉ ngơi đàng hoàng, em chắc chắn muốn làm phiền họ sao?”
Một năm.
Lại một năm nữa.
Em bắt đầu sợ bạch tửu, sợ Tết, sợ về nhà,
càng sợ hơn khi có ai đó gọi tên mình.
Em cảm thấy, mình bị b/ệnh rồi.
Em tự nhủ với bản thân.
Chịu đựng thêm chút nữa.
Đợi đến khi tốt nghiệp đại học.
Đợi đến khi tìm được việc làm.
Đợi đến khi rời khỏi thành phố này.
Mọi chuyện sẽ kết thúc.
Cho đến năm cuối đại học, em quen Từ Vân Đình trên mạng.
Chúng em quen nhau trên một diễn đàn triết học.
Ngày đó, vì một vấn đề triết học, chúng em đã tranh luận đến hơn tám trăm tầng lầu.
Cuối cùng đến chủ thớt cũng không xem nổi nữa.
Bảo chúng em tự đi nhắn tin riêng.
Như có m/a xui q/uỷ khiến, em đã đồng ý.
Ban đầu, chúng em nói về luận văn, về chuyên ngành, về triết học mà cả hai đều hứng thú.
Sau đó, anh ấy bắt đầu chia sẻ cuộc sống với em.
Anh nói tủ hút trong phòng thí nghiệm đã dùng mười năm chưa thay.
Nói trứng trà ở căng tin trường hôm nay cuối cùng cũng không còn bị lòng đào.
Còn mỗi ngày chụp một bức ảnh bình minh, một bức ảnh hoàng hôn gửi cho em.
Em cũng bắt đầu kể cho anh nghe về cuộc sống của mình.
Hôm nay ăn gì.
Luận văn viết đến đâu rồi.
Sức khỏe em gái có khá hơn chút nào không.
Đó là lần đầu tiên kể từ khi tốt nghiệp cấp ba, em cảm thấy hóa ra việc ở bên một người lại có thể an tâm đến thế, không cần nơm nớp lo sợ, không cần trốn tránh.
Bởi vì chúng em cách nhau qua mạng.
Anh ấy không biết em là ai, cũng không biết em đã từng trải qua những gì.
Em cứ nghĩ, như vậy là tốt lắm rồi.
Năm cuối đại học, bố mẹ hy vọng em có thể vào tập đoàn Hoa Thần.
Thế là Triệu Khải bắt đầu liên lạc với em ngày càng thường xuyên hơn.
Em từ chối.
Nhưng hắn luôn tìm được em, ở trường, ở căn hộ thuê, thậm chí cả nơi em đi làm thêm.
Hắn ép em vào tập đoàn Hoa Thần, để em mãi mãi nằm trong sự kiểm soát của hắn.
B/ệnh của em ngày càng nghiêm trọng hơn.
Em thường quên mất mình đã làm gì.
Có khi vừa mở mắt ra, đã trôi qua vài tiếng đồng hồ.
Em hoàn toàn không biết mình đã đi đâu, làm gì.
Một ngày nọ, em lật cuốn nhật ký của mình ra, trong đó viết đầy một câu: Gi*t ch*t Triệu Khải.
Sau đó, em lại phát hiện trong nhà có thêm một chiếc điện thoại.
Điện thoại không phải của em.
Nhưng bên trong lại đăng nhập tài khoản của em.
Nhật ký trò chuyện, toàn bộ đều là em.
Chỉ là cái "em" đó, cách nói chuyện xa lạ đến đ/áng s/ợ.
Cô ấy nói với Từ Vân Đình.
Cô ấy đã m/ua thạch tín, sẽ trộn thạch tín vào bạch tửu để Triệu Khải uống.
Cô ấy còn chụp một bức ảnh.
Một chai bạch tửu.
Cài làm hình nền điện thoại.
Em thậm chí không biết mình đã đến nhà Lý Quyên từ bao giờ.
Đã chụp bức ảnh đó lúc nào.
Đã đặt chai bạch tửu ở đó khi nào.
Em ngày càng sợ hãi, sợ rằng một người như em sẽ khiến bố mẹ chán gh/ét.
Trong nhà có một đứa con gái bị b/ệnh là đủ rồi.
## Chương 11
Thế là, em xóa sạch nhật ký trò chuyện trong chiếc điện thoại đó.
X/é bỏ toàn bộ những trang nhật ký viết "Gi*t ch*t Triệu Khải".
Em bắt đầu viết những trang nhật ký mới.
Phải vui vẻ hơn.
Phải bình thường hơn.
Chỉ cần em giả vờ như mọi chuyện chưa từng xảy ra, liệu có phải là nó thật sự chưa từng xảy ra không?
Sau đó nữa, bảo vệ luận văn kết thúc, em đạt luận văn xuất sắc, còn trở thành sinh viên tốt nghiệp ưu tú.
Chiếc điện thoại đó, em không bao giờ mở ra nữa.
Còn chai bạch tửu kia, em cũng không dám đến nhà Lý Quyên để lấy.
Ngày nhận được thông báo trúng tuyển của tập đoàn Hoa Thần, Triệu Khải nói muốn giới thiệu con trai chủ tịch tập đoàn cho em.
Bố mẹ rất vui.
Nhưng em không muốn.
Triệu Khải tìm cơ hội chặn em lại, nói hắn đã kể chuyện của em cho con trai chủ tịch tập đoàn Hoa Thần biết.
Đối phương hoàn toàn không bận tâm, còn đề nghị một cuộc hôn nhân mở.
Hắn nói, hắn không muốn ở lại trung tâm nghiên c/ứu chip nữa, hắn muốn lên tổng bộ.
Lần đầu tiên em đá/nh hắn.
Hắn ngủ với em vẫn chưa đủ, hắn còn muốn biến em thành con rối, dùng em để hối lộ bất cứ ai.
Em buồn nôn đến mức muốn ói.
Sau đó, em gái lại nhập viện.
Em cứ nghĩ tiệc ăn mừng sẽ không tổ chức nữa, lén thở phào nhẹ nhõm.
Nhưng lần này, mẹ lại như muốn bù đắp cho em, kiên quyết muốn tổ chức tiệc mừng cho em.
“Mấy ngày đó, con ngày càng sợ hãi.”
“Con không biết, nếu con lại bị kích động lần nữa, con sẽ còn làm ra những chuyện gì.”
“Thế nên con đã ghi lại đoạn video này, gửi cho Từ Vân Đình, con biết đợi đến khi con hoàn h/ồn, con chắc chắn sẽ lại quên mất chuyện này.”
“Nhưng con hy vọng, có người biết được sự thật.”
Hình ảnh dừng lại ở đó.
Từ Vân Đình chậm rãi lên tiếng.
“B/ệnh của Lâm Hạ nặng hơn tôi tưởng tượng rất nhiều, cô ấy nói chuyện với tôi luôn lộn xộn, nhưng tôi vẫn chắp vá được sự thật từ những lời kể vụn vặt của cô ấy.”
“Cô ấy gửi USB cho tôi, hy vọng tôi có thể tìm được một người thích hợp để trao lại.”
“Lâm Hạ luôn bị phớt lờ, luôn hy sinh bản thân vì người khác, nên tôi hy vọng, người thích hợp đó sẽ không để cô ấy phải chịu uất ức nữa.”
“Cuộc gọi đó, không phải cô ấy bảo tôi gọi, mà là chính tôi tự gọi,”