Phùng công tử không chỉ tự mình ứ/c hi*p Thẩm Minh Châu, mà còn bắt tỷ ấy hầu hạ các đối tác làm ăn: "Đây chính là đích nữ hầu phủ năm xưa đấy. Thân phận cao quý biết bao, đâu phải hạng thương nhân hèn mọn như chúng ta có thể chạm vào? Nhưng chim yến xưa từng đậu trước hiên nhà Vương, Tạ, nay cũng phải bay vào lòng người dân thường chúng ta rồi--"

Hắn là một kẻ kinh doanh triệt để.

Hắn vẫn che chở Thẩm Minh Châu, dùng giá gấp đôi để không cho tỷ ấy tiếp khách ngoài, biến tỷ ấy thành một danh môn quý nữ sa cơ lỡ vận, rồi dùng để hầu hạ đối tác làm ăn của mình.

Thẩm Minh Châu không ngừng khóc lóc trong thư: 【Huynh trưởng, c/ầu x/in huynh c/ứu muội, muội chỉ còn có thể dựa vào huynh mà thôi.】

Thẩm Duật Từ dẫn sói vào nhà, trong lòng sớm đã vô cùng hối h/ận.

Nhưng huynh ấy lực bất tòng tâm.

Chỉ đành vừa khóc vừa gửi bạc cho tỷ ấy, lại gửi thêm một chiếc áo choàng lông thú làm ở Bắc cảnh, bảo tỷ ấy nhất định phải kiên trì. Thẩm Duật Từ sợ tỷ ấy không chịu nổi, kể tỉ mỉ mọi chuyện ở Bắc cảnh cho tỷ ấy nghe, còn nói ở đây có một vị cựu thần, sẵn lòng viết tấu chương giúp họ minh oan, tin rằng chẳng bao lâu nữa, hầu phủ sẽ được rửa sạch nỗi oan ức.

Nhưng Thẩm Duật Từ rõ ràng đã đá/nh giá thấp Thẩm Minh Châu.

Kiếp trước tỷ ấy mất đi sự che chở của huynh trưởng, một mình vẫn có thể sống ở Bắc cảnh mười năm, sao có thể vì một Phùng công tử mà nhanh chóng nhận thua tìm ch*t như vậy. Tỷ ấy cũng có cách sống của riêng mình.

Có Phùng công tử, ít nhất tỷ ấy lại có thể hét giá.

Ở giáo phường ti này, trước mặt các chị em, tỷ ấy lại là đích trưởng nữ cao cao tại thượng, ít nhất giá trị bản thân cũng cao quý hơn những nữ tử khác, điều này khiến tỷ ấy thở phào nhẹ nhõm; hơn nữa tỷ ấy cũng không chịu thua, tỷ ấy từng thấy ta kiếp trước phong quang ở giáo phường ti, nên không ngừng học đàn hát, tỷ ấy muốn làm hoa khôi, và tỷ ấy còn có một quân bài tẩy-- vị chỉ huy sứ Cẩm y vệ kia.

Thẩm Minh Châu nhanh chóng gặp được vị chỉ huy sứ đó-- Vệ Lâm Uyên.

Hắn phụng mệnh đến giáo phường ti điều tra một vụ án công.

Thẩm Minh Châu tung hết chiêu trò: "Đại nhân, ta có một khúc nhạc muốn hiến cho ngài."

Tỷ ấy từng nghe kể về câu chuyện của ta và Vệ Lâm Uyên ở kiếp trước.

Nghe đồn Vệ Lâm Uyên thích nhất khúc "Nguyệt Mãn Lâu" mà ta từng hát, thế nên tỷ ấy gảy đàn thanh xướng, khúc nhạc này tỷ ấy đã luyện không dưới trăm lần, nhưng Vệ Lâm Uyên thậm chí còn không buồn nhướng mày. Tỷ ấy lại uốn éo múa một điệu, cũng là điệu múa giúp ta nổi danh kinh thành kiếp trước, thế nhưng Vệ Lâm Uyên vẫn không hề lay động.

Thẩm Minh Châu tức đi/ên lên: "Rốt cuộc là sai ở đâu! Chẳng lẽ Thẩm Như Ý hát, múa thì hắn mới thích, người khác hát, múa thì không được sao, đây là đạo lý gì?"

Thực ra Thẩm Minh Châu đúng là đàn gảy tai trâu.

Vệ Lâm Uyên là kẻ võ phu, không thông âm luật, càng không biết thưởng thức vũ đạo, dù có uốn éo g/ãy cả lưng trước mặt hắn, e rằng hắn cũng chỉ nói một câu-- "Căn cốt của ngươi không tốt".

Vệ Lâm Uyên chỉ một lòng đến để phá án.

Trà trong phòng đã châm mấy lần, Vệ Lâm Uyên dồn hết tâm trí vào việc nghe lén người bên cạnh nói chuyện. Đúng lúc này thư từ biên quan của Thẩm Duật Từ gửi đến, Thẩm Minh Châu liếc nhìn Vệ Lâm Uyên đang ngồi thản nhiên ở đó, không chút khách khí mở cửa gọi tiểu tư vào: "Lấy đây. Vị gia này tâm tư không đặt ở chỗ ta, sẽ không để ý đâu."

Kết quả tỷ ấy đọc thư của Thẩm Duật Từ xong thì suýt phát đi/ên.

Tỷ ấy h/ận ta không những không thê thảm như kiếp trước của tỷ ấy, ngược lại còn làm ăn phát đạt ở biên quan, lại còn tức gi/ận ném chiếc áo choàng Thẩm Duật Từ gửi trên mặt đất, giẫm lên vài cái: "Dựa vào đâu! Rốt cuộc là dựa vào đâu!"

Người bên cạnh là Vệ Lâm Uyên lại thấy hứng thú.

Hắn nhặt chiếc áo choàng dưới đất lên, hỏi Thẩm Minh Châu lấy đâu ra loại vải tốt như thế. Thẩm Minh Châu lập tức đổi sắc mặt, cười tươi rói, nói là huynh trưởng từ biên quan gửi tới, thấy Vệ Lâm Uyên hứng thú, liền thêm mắm dặm muối kể hết chuyện chúng ta làm ăn ở biên quan cho Vệ Lâm Uyên nghe.

"Ồ? Còn có chuyện đó sao?" Vệ Lâm Uyên vốn định đi, lại ngồi xuống, châm thêm chén trà, "Ngươi kể tỉ mỉ cho ta nghe xem."

Câu chuyện đó kể suốt một đêm.

Tuy hai người chẳng xảy ra chuyện gì, nhưng Vệ Lâm Uyên là kẻ quyền cao chức trọng, là "Diêm Vương sống" trong truyền thuyết, đây là lần đầu tiên hắn ở lại giáo phường ti qua đêm.

Ngày hôm sau, Thẩm Minh Châu đón nhận ánh mắt vừa ngưỡng m/ộ vừa sợ hãi của mọi người xung quanh.

Ưỡn thẳng lưng: "Nhìn cái gì mà nhìn! Từ nay về sau ta là người của chỉ huy sứ rồi! Xem sau này đứa nào còn dám b/ắt n/ạt ta!"

Tỷ ấy đắc ý vênh váo, không chút kiêng dè.

Ngay cả Phùng công tử tới, tỷ ấy cũng dám tránh mặt: "Ngươi có mấy cái mạng, dám tranh giành đàn bà với chỉ huy sứ! Coi chừng cái mạng của ngươi! Lần sau còn để ta nhìn thấy ngươi, ta sẽ bảo Vệ đại nhân bắt ngươi vào Chiêu ngục!"

Chiêu trò mượn oai hùm này, lần nào cũng hiệu nghiệm.

Để tiếp tục mượn gió bẻ măng nhờ cậy Vệ Lâm Uyên, tỷ ấy không ngừng viết thư tới: 【Huynh trưởng, gần đây mọi người thế nào? Ngoài áo choàng ra còn làm nghề gì khác không? Vị cựu thần huynh nói khi nào sẽ dâng tấu chương, minh oan cho nhà họ Thẩm chúng ta?】

Trong lúc Thẩm Duật Từ và Thẩm Minh Châu thư từ qua lại.

Ta cũng bận đến sứt đầu mẻ trán, không thở nổi.

Thiên tổng ngày càng tham lam, khẩu vị ngày càng lớn, hiện tại bảy phần lợi nhuận đã không còn thỏa mãn được hắn nữa, hắn còn muốn nhiều hơn.

Ta ra vẻ khó xử: "Vậy chỉ dựa vào việc làm áo choàng thì không xong rồi--"

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
9 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm
Hoàn

Trước thềm ly hôn, bình luận nói chồng nhu nhược của tôi là tỷ phú

Chương 8
Giới thiệu: Kỷ niệm năm năm ngày cưới, chồng cô là Chu Nghiên Từ ép cô ký thỏa thuận giả nghèo để ra đi với hai bàn tay trắng, còn bạn thân Bùi Tri Vi thì vác bụng bầu đến tận cửa. Cô nhìn thấy những dòng bình luận tiết lộ sự thật: Người thừa kế của gia tộc giàu có nhất đang giả nghèo, cuộc hôn nhân năm năm chỉ là một bài kiểm tra của gia tộc. Cô xé nát thỏa thuận, phát trực tiếp đoạn ghi âm, vạch trần báo cáo mang thai giả, cuối cùng nhận được ba mươi triệu tiền bồi thường. Cô mở văn phòng tư vấn, khiến tra nam và tiểu tam phải trả giá đắt. Ôn Kiến Ninh không còn tiết kiệm tiền cho người khác nữa, từ nay về sau cô chỉ sống cho chính mình.
Sảng Văn
5