Thẩm Duật Từ chắn trước mặt ả: "Như Ý, tha cho nó đi, dù sao cũng là chị em ruột th!t..."
Ta lắc đầu thở dài: "Huynh trưởng, đến lúc này rồi mà huynh vẫn còn muốn thiên vị ả sao?"
Thẩm Duật Từ cúi đầu không dám nhìn ta: "Minh Châu từ nhỏ sức khỏe đã yếu, ta đã quen chăm sóc nó rồi..."
Ta quả thực không giống Thẩm Minh Châu. Di nương mất sớm, tính cách cũng không lấy lòng người, nên ta không thể lấy lòng kẻ khác, chỉ có thể ngồi vào vị trí cao để đợi người khác lấy lòng mình.
Ta cũng không gi*t Thẩm Minh Châu.
Mà chỉ đá/nh g/ãy tay chân của ả, dù sao ta cũng muốn ả tận mắt nhìn thấy ta ngồi lên ngai vàng.
Nhưng ta không ngờ tới.
Một giấc mộng tỉnh lại, Thẩm Duật Từ và Vệ Lâm Uyên vậy mà đều thức tỉnh ký ức kiếp trước.
Thẩm Duật Từ hoảng hốt chạy đến gõ cửa phòng ta: "Ta mơ thấy kiếp trước ở ngôi miếu hoang..."
Ta gật đầu, x/ác nhận ký ức kiếp trước của huynh ấy.
Thẩm Duật Từ mặt c/ắt không còn giọt m/áu, liên tưởng hai kiếp lại với nhau, mới biết Thẩm Minh Châu là loại sói mắt trắng như thế nào. Ả có bao giờ quan tâm đến sống ch*t của huynh ấy đâu? Thẩm Duật Từ nhớ lại những bức thư kia, từ đầu đến cuối đều là thăm dò tin tức làm ăn của họ, chứ chưa bao giờ hỏi lấy một câu huynh trưởng sống ra sao.
Thẩm Duật Từ bước chân lảo đảo, lòng đầy thê lương.
Người duy nhất trên đời này quan tâm đến Thẩm Minh Châu cũng không còn nữa.
Ả sẽ sống nốt phần đời còn lại trong căn nhà ở Bắc cảnh đó, với đôi tay chân đã bị phế.
Còn Vệ Lâm Uyên cũng lạnh mặt tìm đến tận cửa.
"Ta không về kinh nữa, ta muốn làm hoàng hậu của ngươi ở Bắc cảnh."
Ta cười ha hả, ai mà chẳng biết hắn ở kinh thành có một đống chuyện rắc rối, đương kim hoàng đế hôn quân lại đa nghi, gây ra không ít vụ án oan, nhà họ Thẩm cũng chỉ là một trong số đó. Hắn với tư cách là con d/ao của hoàng đế, những năm qua không ít lần làm chuyện x/ấu, cũng không ít lần bị lương tâm cắn rứt, thậm chí hắn còn luôn lẩm bẩm với ta rằng biết mình rồi cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp.
Giờ thì hay rồi, đến chỗ ta, hắn l/ột x/ác có một thân phận mới.
Không còn phải lo lắng về những chuyện tiền đồ quá khứ nữa.
Ta nhìn hắn nói: "Ta chưa bao giờ hỏi tên thật của ngươi. Hay là ngươi đổi lại cái tên lúc trước, ở lại chỗ ta đi."
"Được."
Ba năm sau.
Quân Bắc cảnh vung quân nam hạ, chiếm cứ kinh thành.
Thẩm Như Ý lên ngôi Nữ đế.
Nam hoàng hậu của nàng, có một cái tên rất hay, gọi là Chu M/ộ Thẩm.
Mà vào cái ngày nàng đăng cơ làm hoàng đế, một người phụ nữ tay chân đều đã bị phế, trừng mắt nhìn cảnh tượng đó đầy hung á/c, cuối cùng vì tức gi/ận công tâm mà tắt thở.