Khi bước ra, tôi phát hiện Bạc Cảnh Hành đang đứng ở hành lang đợi mình.
Anh ta hỏi tôi: "Thẩm Khanh, có thể thêm phương thức liên lạc không?"
Tôi do dự.
Anh ta nhìn tôi: "Chỉ là thêm phương thức liên lạc thôi mà."
Nhìn vẻ mặt cẩn trọng của anh ta, lòng tôi mềm nhũn, cuối cùng vẫn đồng ý.
Sau khi thêm xong, Bạc Cảnh Hành trực tiếp ghim tôi lên đầu danh sách ngay trước mặt tôi.
Tôi có chút không biết làm sao.
Anh ta hỏi tôi: "Những năm qua, cậu sống thế nào?"
Tôi nói: "Rất tốt."
Bạc Cảnh Hành nhìn tôi, đuôi mắt hơi đỏ:
"Thẩm Khanh, anh tôi chỉ coi cậu là món đồ chơi, cậu ở bên anh ấy sẽ không hạnh phúc đâu."
"Điều hối h/ận nhất cuộc đời này của tôi chính là không thể nói với cậu sớm hơn rằng tôi thích cậu."
"Tôi nhất định sẽ giành lại cậu, tôi sẽ không để cậu phải chịu uất ức nữa."
Đạn mạc bàn tán xôn xao:
【Nam phụ đừng làm lỡ dở người ta nữa, Bạc Cảnh Hành không đấu lại anh trai mình đâu.】
【Nếu cậu ta vì cậu mà hết lần này đến lần khác khiêu khích công chính, lần này công chính lại sắp tống cổ cậu ta sang chi nhánh nước ngoài rồi.】
Tôi thở dài.
Thú thật, đã năm năm rồi, tôi không còn bao nhiêu tình cảm với Bạc Cảnh Hành nữa.
Tôi không muốn vì chuyện của mình mà khiến anh ta bị tổn thương.
Tôi nở một nụ cười đúng mực:
"Anh nghĩ nhiều rồi, tôi sống rất tốt."
"Tôi không hề uất ức bản thân, dù sao ngay từ đầu tôi cũng chỉ nhắm vào tiền của anh ấy thôi."
"Tôi chỉ coi việc ở bên anh ấy như một công việc."
"Với tôi, anh ấy là kim chủ, là ông chủ, tôi ki/ếm đủ rồi tự nhiên sẽ đi yêu người mình thích."
Nói xong những lời này, tôi cảm thấy sau lưng lạnh toát.
Bạc Cảnh Hành nhìn về phía sau tôi, ánh mắt cũng trở nên khác lạ.
Tôi cảm thấy bất ổn, cứng đờ quay đầu lại.
Bạc Uyên đứng ở cuối hành lang, dựa vào tường không biết đã nghe từ bao giờ.
Anh cười một tiếng, giọng nói lạnh lẽo vang lên bên tai tôi:
"Ồ, thế cậu còn muốn yêu ai nữa?"
Khoảnh khắc đó, m/áu toàn thân tôi như đông cứng lại.
Đạn mạc cười đi/ên đảo:
【Cười ch*t mất, công chính cuối cùng cũng biết nam phụ tiếp cận anh ta chỉ vì tiền rồi.】
【Giang sơn dễ đổi, bản tính khó dời, tôi biết ngay nam phụ sớm muộn gì cũng có ngày lật xe mà.】
【Mau đ/á nam phụ đi rồi tìm thụ chính bánh bèo lương thiện đi, tôi không dám tưởng tượng nếu thụ chính làm chim hoàng yến của anh thì hai người mỗi ngày sẽ ăn ngon đến mức nào đâu.】
Bạc Uyên bước tới, nắm ch/ặt lấy cổ tay tôi, lực mạnh đến mức như muốn bóp nát xươ/ng.
"Về nhà với tôi."
Anh xoay người bước đi, bước chân vừa gấp gáp vừa nhanh.
Tôi bị anh kéo lảo đảo một cái, suýt chút nữa không đứng vững, ngã vào lòng anh.
Bạc Cảnh Hành đuổi theo một bước phía sau, giọng nói chứa đựng sự cam chịu không thể giấu giếm:
"Anh ấy vốn dĩ không thích cậu, đêm đó cũng là vì nhầm cậu là tôi mới có chuyện hoang đường đó."
"Tôi yêu anh ấy hơn cậu."
"Nếu là tôi, tôi sẽ yêu anh ấy, sẽ kết hôn với anh ấy, chứ không phải như cậu, chỉ giam cầm anh ấy bên cạnh làm một người tình."
Bạc Uyên không nhìn cậu ta, suốt dọc đường không nói một lời.
Anh đưa tôi vào gara, nhét vào ghế phụ, đóng sầm cửa xe, động tác dứt khoát, một chữ cũng không nói.
Khoảnh khắc cửa xe khóa lại, tôi căng thẳng hơn bất cứ lúc nào.
Chiếc xe im lặng lái về nhà.
Đến nơi, anh kéo tôi lên lầu, đẩy cửa phòng ngủ, ấn mạnh tôi xuống giường.
Tôi còn chưa kịp mở miệng, anh đã phủ lên người.
Khuy áo sơ mi bị anh gi/ật đ/ứt hai cái, cổ áo mở rộng, để lộ làn da căng cứng dưới xươ/ng quai xanh.
Anh cúi đầu hôn tôi, nụ hôn vô cùng hung dữ, bàn tay luồn vào trong áo tôi.
Tôi không biết anh đang nghĩ gì.
Anh chưa bao giờ như thế này, im lặng, mạnh bạo, như thể đang x/ác nhận điều gì đó.
Tôi chỉ có thể nhắm mắt lại, bất lực chịu đựng.
Kết thúc một hiệp, anh lại muốn hiệp hai.
Tôi nằm trong chăn thở dốc, nhìn chằm chằm trần nhà.
Không nhịn được hỏi: "Anh có phải đang gi/ận không?"
Anh nghiêng đầu nhìn tôi một cái, nhếch môi.
Cái kiểu cười thường ngày, cao cao tại thượng, xem mọi thứ chẳng là gì đó.
"Sao có thể chứ bảo bối."
"Anh không gi/ận, tại sao anh phải gi/ận?"
Tôi cứng đờ.
Trái tim cũng chùng xuống theo.
Phải rồi, tôi coi anh là ông chủ, là kim chủ, đây chẳng phải là việc một con chim hoàng yến đạt chuẩn nên làm sao?
Tôi lấy tiền của anh, tiêu thẻ của anh, ngủ giường của anh, không chủ động đòi hỏi tình cảm.
Tôi giữ quy tắc tốt như vậy, sao anh phải gi/ận?
Thừa nhận tôi có tình cảm với anh, đó mới là không đạt tiêu chuẩn.
Anh không quan tâm đến tôi, nên cũng chẳng quan tâm đến những lời tôi nói.
Không quan tâm sau này tôi sẽ kết hôn với ai.
Anh chưa từng thích tôi.
Nhưng anh lại để tâm đến lời của Bạch Dư, sẽ vì một câu nói của cậu ta mà không đụng vào tôi.
Vậy mối qu/an h/ệ của chúng tôi còn kéo dài được bao lâu nữa.
Hôm nay? Ngày mai? Hay ngày kia.
Trong lòng tôi dâng lên một nỗi đắng chát.
Bạc Uyên nâng cằm tôi lên:
"Cậu đang nghĩ gì, đang nghĩ đến cậu ta sao?"
"Thẩm Khanh, cậu xóa phương thức liên lạc của Bạc Cảnh Hành đi, rồi nói với cậu ta rằng cậu thích tôi, sau này sẽ không nhìn cậu ta thêm một lần nào nữa, tối nay tôi sẽ tha cho cậu."
【Chậc chậc chậc, nam phụ đừng có hiểu lầm, công chính bắt cậu xóa phương thức liên lạc không phải vì gh/en, mà chỉ vì không muốn thua em trai thôi.】