Anh cúi đầu nắm lấy tay tôi, ghé sát lại hôn một cái, rồi đặt chiếc nhẫn đã chọn vào lòng bàn tay tôi.
Anh nói: "Đi thôi bảo bối, chúng ta về nhà."
Anh véo nhẹ vành tai tôi: "Sau khi chúng ta kết hôn, có phải nên đổi cách gọi thành bạn trai rồi không?"
Mặt tôi đỏ bừng lên.
Ánh nắng rơi trên gương mặt nghiêng của anh, hiếm khi anh không cười, biểu cảm rất nghiêm túc.
Tôi nhìn anh, bỗng chốc cảm thấy, trong lòng dâng lên một nhịp đ/ập xao xuyến.
Tôi nhón chân, khẽ hôn lên môi anh.
Tôi từng nghĩ mình là một chú chim nhỏ bị nh/ốt trong lồng vàng để người ta ngắm nghía, cần phải nỗ lực làm vui lòng chủ nhân mới có thể được yêu thương.
Sau này mới nhận ra, cửa lồng chưa bao giờ khóa.
Là anh luôn xòe bàn tay ra, kiên nhẫn đợi tôi một ngày nào đó chịu sà xuống.
Bay lượn bấy lâu nay, cuối cùng tôi cũng tìm thấy cành cây mà mình muốn dừng chân.
(Toàn văn hoàn)