Tôi đã từng mất trọn vẹn ba năm để chinh phục đóa hoa cao lãnh mang tên Lâm Yên Nhiên. Để cưới cô ấy làm vợ, tôi thậm chí đã hy sinh cả sự nghiệp của mình, cam tâm tình nguyện trở thành người đàn ông của gia đình.
Thậm chí, chỉ vì một câu “sợ đ/au khi sinh con” của cô ấy, ngay ngày hôm sau tôi đã đến b/ệnh viện thực hiện thủ thuật thắt ống dẫn tinh.
Bạn bè xung quanh ai nấy đều chắc nịch rằng chúng tôi sẽ đầu bạc răng long, yêu nhau trọn đời.
Thế nhưng, đúng vào ngày kỷ niệm năm năm ngày cưới, tôi lại quyết định ly hôn.
Luật sư là bạn thân của tôi, Sở Diên, cậu ấy hỏi đi hỏi lại tôi:
“Cậu chắc chứ? Hồi đó vì cưới cô ta mà offer từ Vogue cậu nói từ chối là từ chối ngay, giờ lại bảo với tôi là muốn ly hôn?”
Tôi đ/è nén sự nghẹn ứ trong lồng ngựk: “Giúp tôi soạn thỏa thuận ly hôn đi, càng nhanh càng tốt.”
Cậu ấy khó hiểu: “Tại sao chứ?!”
Tôi nhìn về phía bó hoa Mạn đà la đen được gói ghém sang trọng trên bàn ăn, ngập ngừng hồi lâu rồi đưa ra câu trả lời cuối cùng:
“Bởi vì, một bó hoa.”
……
Lúc mới nhận được hoa hôm nay, tôi đã thực sự rất vui.
Tôi cứ ngỡ Lâm Yên Nhiên cuối cùng cũng đã thông suốt, chuẩn bị bất ngờ cho ngày kỷ niệm của chúng tôi.
Nhưng khi mở tấm thiệp trong bó hoa, nụ cười trên môi tôi cứng đờ.
【Cảm ơn Lâm sư tỷ đã cất công bay đến tận nơi làm phẫu thuật cho dì của em, cả nhà em vô cùng biết ơn. Đây là bó hoa em tự tay chọn cho sư tỷ, cảm thấy đặc biệt phù hợp với ‘chúng ta’, hy vọng sư tỷ sẽ thích. -- Lục Tuyền】
Tay tôi run lên, cả bó hoa rơi xuống đất.
Ba năm trước, cha tôi b/ệnh nặng.
Bác sĩ nói phải phẫu thuật gấp.
Nhưng kỹ thuật y tế ở huyện lẻ còn lạc hậu, mà cha tôi lại không chịu nổi việc chuyển viện đường dài.
Tôi bèn c/ầu x/in Lâm Yên Nhiên về quê làm phẫu thuật cho cha tôi.
Cô ấy đã nói gì?
“B/ệnh viện cấm bác sĩ đi làm ngoài. Công việc là công việc, không thể vì qu/an h/ệ cá nhân mà phá vỡ quy tắc.”
Sau đó, cha tôi mất trên xe c/ứu thương khi đang chuyển viện.
Đó là điều hối tiếc lớn nhất đời tôi.
Khi lo hậu sự cho cha, tôi đã đặc biệt chọn hoa Mạn đà la đen.
Đó là loài hoa đại diện cho cha tôi -- cái ch*t và tình yêu không thể báo trước.
Nhưng hóa ra, chưa bao giờ có cái gọi là không thể báo trước...
Bao nhiêu lần trong những giấc mơ đêm khuya, nhớ lại mái tóc bạc trắng của cha lúc lâm chung, tôi đều lén rơi nước mắt.
Tôi tự nhủ với lòng mình không được oán h/ận Lâm Yên Nhiên, ai cũng có những nguyên tắc bảo vệ trong lòng.
Đến tận bây giờ tôi mới hiểu, quy tắc có thể phá bỏ, nguyên tắc có thể nhượng bộ.
Chỉ là tôi, Cố Liễm, không xứng.
Cúp điện thoại của Sở Diên, tôi ném hết đống bóng bay và dải ruy băng đã trang trí vào thùng rác.
Mở công cụ tìm ki/ếm, tôi gõ vài chữ: Kinh nghiệm tự lái xe đường 318 Xuyên Tạng.
Núi tuyết, thảo nguyên, hồ nước, con đường kéo dài đến tận chân trời.
Tôi từng hứa với cha, khi còn sống sẽ lái xe, mang theo máy ảnh, đi một chuyến 318.
Sau khi cha mất, Lâm Yên Nhiên để an ủi tôi đã nói rằng lời hứa chưa hoàn thành này, cô ấy sẽ thay cha đi hết.
Nhưng năm đó Lâm Yên Nhiên vừa lên chức bác sĩ chính, rất bận, bận đến mức cơm cũng không kịp ăn.
Nhìn cô ấy thường xuyên đói đến đ/au dạ dày mà vẫn phải xem b/ệnh án, viết luận văn, tôi thật sự xót xa.
Thế là tôi đóng cửa studio nhiếp ảnh của mình, từ một nhiếp ảnh gia trở thành chồng của bác sĩ Lâm.
Cho dù năm đó, tôi đã giành được giải thưởng nhiếp ảnh quốc gia, trong tay nắm giữ nhiều offer từ các công ty hàng đầu, tương lai vô cùng xán lạn.
Nhưng tôi vẫn không hề do dự mà từ bỏ.
Sau này Lâm Yên Nhiên trở thành trưởng khoa phẫu thuật tim trẻ nhất, danh tiếng lẫy lừng trong ngành.
Tôi từng nghĩ, sự hy sinh và cống hiến của mình là xứng đáng.
Giờ nhìn lại, thật mỉa mai làm sao...
Tiếng khóa cửa xoay chuyển c/ắt ngang dòng suy nghĩ của tôi.
Lâm Yên Nhiên đã về.
Cô ấy cởi áo khoác, liếc nhìn chiếc bàn ăn trống trơn, lông mày khẽ cau lại.
“Cơm đâu?”
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình máy tính, không hề ngẩng đầu lên.
“Không muốn nấu. Mệt rồi.”
Lông mày cô ấy nhíu ch/ặt hơn.
“Có mệt bằng tôi đi làm không?”
Chưa đợi tôi trả lời, điện thoại cô ấy vang lên.
Cô ấy nhìn màn hình hiển thị cuộc gọi, gần như bắt máy ngay lập tức.
“Chuyện gì vậy?”
Đầu dây bên kia là một giọng nam dịu dàng.
Khuôn mặt căng thẳng của cô ấy rõ ràng giãn ra, khóe miệng thậm chí còn hơi cong lên.
“Đừng vội, tôi qua ngay đây.”
Đầu dây bên kia truyền đến tiếng trêu chọc của đồng nghiệp b/ệnh viện.
“Ôi, hộ lý trưởng Lục lại đến cầu c/ứu rồi.”
“Trưởng khoa Lâm mau đến đi, hộ lý trưởng sắp không trụ nổi nữa rồi.”
Tiếng cười nói không ngớt, bầu không khí thoải mái, còn có cả sự phấn khích của những người thích đẩy thuyền.
Tôi, người chồng đã có giấy đăng ký kết hôn, lại giống như một người ngoài cuộc.
Cúp máy, Lâm Yên Nhiên mặc lại chiếc áo khoác vừa cởi ra.
Tôi lên tiếng: “Lục Tuyền à?”
Động tác của cô ấy khựng lại một chút.
“B/ệnh nhân xảy ra chuyện, cậu ấy chỉ có thể tìm tôi. Tính mạng con người quan trọng, anh đừng có suy nghĩ lung tung.”
Nói xong cô ấy quay người bước đi.
Tôi nhìn bóng lưng cô ấy.
Nhớ lại tuần trước cô ấy cũng vội vã rời đi như thế, nói là đi công tác ba ngày.
Giờ mới hiểu, không phải đi công tác.
Mà là lặn lội năm trăm cây số để phẫu thuật cho dì của Lục Tuyền.
“Lâm Yên Nhiên.”
Tôi gọi cô ấy lại.
Cô ấy quay đầu: “Sao vậy?”
Tôi nhìn vào mắt cô ấy, khẽ hỏi: “Hôm nay là ngày gì, cô còn nhớ không?”
Cô ấy không hề suy nghĩ: “Mùng một tháng sáu?”
Tôi cười.
Thật sự quên rồi.
Hôm nay là ngày kỷ niệm ngày cưới của chúng tôi.
Năm thứ năm.
Cũng may, đây cũng là năm cuối cùng.
“Không có gì.”
Tôi thu hồi ánh mắt.
“Cô làm việc tốt nhé.”