Ta quay lại tiệm, mượn chưởng quầy giấy bút, nghiêm túc viết một dòng chữ, rồi đếm lại toàn bộ số bạc vụn trong túi.
Lên lầu.
Cửa khép hờ, ta hít sâu một hơi, giơ tay gõ ba tiếng.
"Vào đi."
Ta khẽ lắc đầu: "Sợ gây bất tiện cho công tử, ta không vào đâu."
"Công tử, đa tạ ngài. Những thứ này xin gửi ngài trước. Số còn lại ta đã viết giấy n/ợ, nhất định sẽ trả đủ."
Từ trong cửa truyền đến tiếng cười khẽ: "Là ta muốn tặng nàng, không cần phải trả."
"Trông nàng thế này, chắc hẳn là phải chịu nỗi uất ức tày trời rồi."
"Nếu chàng ta đối xử không tốt với nàng, nếu nàng bằng lòng, hãy gả cho ta. Ta sẽ đối xử với nàng tốt gấp vạn lần chàng ta. Chỉ đối xử tốt với mình nàng thôi."
Ta rủ mắt, nhất thời không biết đáp lời thế nào.
Than thở với một người xa lạ sao?
Trước kia, ta vốn rất thích than thở.
Ngày mới về phủ, ta h/ận không thể kể hết mọi nỗi uất ức ra.
Mẫu thân ngồi bên mép giường, ta liền vùi đầu vào gối bà mà kể về những ngày đông giá rét, đôi bàn tay ta đầy vết cước, bị nh/ốt trong nhà củi không được cho ăn, đói quá đi tr/ộm thức ăn của gà, bị phát hiện liền bị đá/nh bằng roj tre đến mức lăn lộn dưới đất.
Mẫu thân nghe mà rơi lệ, ôm ta vào lòng: "Con ta chịu khổ rồi, mẫu thân có lỗi với con."
Thế nhưng sau này nói nhiều quá, ánh mắt mẫu thân bắt đầu lơ đãng.
Ta kể được một nửa, bà sẽ đột ngột đứng dậy đi dặn dò nha hoàn chuẩn bị trà, hoặc quay sang hỏi quản sự về vụ thu hoạch ở trang trại tháng này.
Mà khi đó ta mới mười tuổi, nào hiểu gì là nhìn sắc mặt.
Trong lòng ta đ/è nén nỗi h/ận.
Người đàn bà á/c đ/ộc kia cùng ta vào Hầu phủ, nhung lụa của Hầu phủ nuôi người, ngay cả á/c q/uỷ cũng có thể nuôi ra được ba phần dáng vẻ con người.
Lần đầu tiên ta chạm mặt mụ ở hành lang, liền lao vào vừa đẩy vừa đá/nh: "Đây là nhà của ta! Mụ là đồ đàn bà đ/ộc á/c! Mụ cút ra ngoài! Ta không muốn nhìn thấy mụ!"
Mụ cứ đứng đó mặc cho ta đá/nh, trên mặt còn vương nụ cười.
Động tĩnh gây ra rất lớn.
Đêm đó, nhà bếp bưng lên một bát yến huyết.
Ta uống thấy có mùi tanh, định sai người mang đi thì ngoài cửa truyền đến tiếng kêu thất thanh.
Ta mới biết là người tỷ tỷ trên danh nghĩa của ta đã lấy m/áu làm yến, ngất xỉu trước phòng ta.
Mẫu thân ôm lấy tỷ ta khóc thành một đoàn: "Con bé ngốc này, nghiệp chướng kiếp trước, có liên quan gì đến con đâu! Sao con phải hànhz hạz bản thân mình như vậy!"
Tỷ tỷ tựa vào lòng mẫu thân, sắc mặt tái nhợt: "Mẫu thân, Lâm Lang sức khỏe yếu, con muốn bồi bổ cho muội ấy. Là con đã hưởng những gì muội ấy đáng được hưởng, là con n/ợ muội ấy."
Tất cả mọi người đều nói, đại tiểu thư nhân hiếu, vì muội muội mà c/ắt m/áu, thay mẹ chuộc tội, cảm động lòng trời.
Ta không biết mình đã làm sai điều gì, chỉ là sau đó, danh tiếng của ta hoàn toàn bị h/ủy ho/ại.
Phụ thân m/ắng ta gian lười tham ăn, tính tình nóng nảy.
Mẫu thân sợ tỷ tỷ vì chuyện sinh mẫu mà u uất, ngày ngày tìm mọi cách lấy lòng.
Ta đứng trong góc tối lén nhìn tình thâm của họ, mới thực sự hiểu ra.
Hai đứa con ruột th!t còn có thể thiên vị, huống chi một đứa được nuông chiều lớn lên, ưu tú đoan trang, còn một đứa không lên được mặt bàn, đến sách còn chưa từng đọc qua.
3.
Lần đầu tiên ta gặp Tống Khanh Thời, là tại một buổi thi từ đêm Trung Thu.
Có người đọc một câu thơ, hồi lâu không ai dám họa lại. Ta r/un r/ẩy đối lại vế sau.
Cả khán phòng lặng đi trong giây lát.
Rồi cười ồ lên: "Đối sai rồi."
"Đây chính là muội muội của Thẩm Thanh Uyển ư? Thơ đơn giản thế này mà cũng đối sai?"
Ta cúi đầu, h/ận không thể chui xuống đất.
Đúng lúc đó, giọng thiếu niên vang lên, mang theo chút kiêu ngạo bất cần: "Nàng ấy đối đúng mà, bằng trắc chỉnh tề, ý cảnh hài hòa, có gì mà buồn cười?"
Sau lần đó, chúng ta dần trở nên thân thiết.
Chàng tính tình phóng khoáng tự tại, vậy mà đối với ta lại cực kỳ kiên nhẫn.
Ta kể cho chàng nghe nỗi uất ức của mình.
Chàng nghe xong, đôi mày nhíu ch/ặt, trong mắt như muốn phun lửa: "Phụ mẫu nàng vậy mà còn giữ loại mụ già này trong phủ? Đúng là hồ đồ hết th/uốc chữa!"
Chàng vỗ bàn đứng dậy, nói muốn đến Hầu phủ đòi lại công bằng cho ta.
Ta ngăn chàng lại.
Nhưng chàng không hề bỏ cuộc.
Từ đó về sau, Tống Khanh Thời và Thẩm Thanh Uyển trở thành kẻ th/ù không đội trời chung, cứ gặp mặt là cãi vã.
Tỷ tỷ làm thơ, chàng liền dẫn kinh điển ra phản bác khiến tỷ ta á khẩu không trả lời được.
Tỷ tỷ mở tiệc, chàng liền công khai tặng ta những món đồ hiếm lạ, từ hạt lưu ly Tây Vực đến trâm san hô Nam Hải, nói gì cũng phải cư/ớp lấy sự chú ý của tỷ tỷ.
Sau đó, từ bao giờ thì thay đổi nhỉ?
Có lẽ là trong một lần lễ hội đèn lồng sau này, ta không đối được câu thơ đó.
Chàng không trách móc ta, chỉ không giấu nổi vẻ thất vọng: "Nếu nàng được nhanh nhẹn thông minh như tỷ tỷ nàng, chắc chắn đã đối được câu thơ hay."
Từ đó trở đi, trong ánh mắt của Tống Khanh Thời không chỉ có mình ta nữa.
Hôm nay lấy hết can đảm hỏi chàng có thể sớm ngày cưới ta không, là lần đầu tiên ta dũng cảm tranh đấu vì chính mình.
Nhưng chàng thậm chí còn chẳng buồn nghe.
Nghe lời nam tử trong nhã gian, ta lau nước mắt: "Ngài đừng đùa cợt ta nữa."
Giọng nam tử rất dịu dàng: "Nhưng, ta là thật lòng."
4.
Trở về Hầu phủ, trời đã chập tối.
Ta nhìn từ xa thấy chính viện đèn đuốc sáng trưng, tiếng cười của Thẩm Thanh Uyển trong trẻo như tiếng chuông bạc.
Ta bước qua ngưỡng cửa, Thẩm Thanh Uyển tiến lại gần, thân mật khoác lấy cánh tay ta: "Muội muội cuối cùng cũng về rồi, hôm nay có chọn được món gì ưng ý không?"
Trên người nàng xông hương Tô Hợp cao cấp, khiến mũi ta hơi ngứa.
Ta muốn rút tay về, nàng lại càng khoác ch/ặt hơn.