Ta đưa chiếc hộp gỗ trong tay qua: "Đây là Tống Khanh Thời tặng tỷ."
Thẩm Thanh Uyển cười trách: "Hôm nay rõ ràng nói là đưa muội đi chọn sính lễ, sao lại m/ua đồ cho ta?"
Nàng đeo hai chiếc vòng lên cổ tay, một đỏ một trắng, làm tôn lên làn da trắng như tuyết: "Hai chiếc vòng này màu sắc cực tốt, chắc là tốn không ít bạc."
"Ơ kìa, Lâm Lang, chàng ấy có m/ua cho muội không?"
"..."
Ta vô thức đưa tay chạm vào chiếc trâm bạc đơn sơ trên đầu.
Sau khi được đón về, từ một nha đầu tiện tịch, ta đổi tên thành Thẩm Lâm Lang.
Mẫu thân nói hy vọng ta rạng rỡ như châu ngọc.
Thế nhưng, thứ gì cũng có, rực rỡ muôn màu, chưa bao giờ là ta, mà luôn là Thẩm Thanh Uyển.
Ta nắm ch/ặt tay áo: "Ta không cần chàng m/ua, ta đã nghĩ kỹ rồi, không gả cho chàng nữa."
Thẩm Thanh Uyển lấy khăn che khóe miệng: "Lại nói lời hồ đồ, Khanh Thời từ nhỏ đã thế, tâm tư thô kệch, muội tuyệt đối đừng để trong lòng. Đợi hôm nào gặp chàng, tỷ tỷ thay muội m/ắng chàng một trận."
Nàng kéo ta ngồi xuống, hai chiếc vòng trên cổ tay va vào nhau, kêu leng keng một tiếng.
"Khanh Thời trong lòng có muội đấy. Chàng ngày nào cũng chạy sang viện của ta, quấn lấy hỏi ta muội thích gì, một đại nam tử mà hỏi han kỹ lưỡng vô cùng."
Ta nhếch mép, coi như đã cười.
Phải rồi.
Chàng thường xuyên hỏi tỷ tỷ, vì sợ chọn đồ không đúng ý ta.
Nhưng ta rõ ràng đang đứng ngay trước mặt chàng.
Tại sao chàng không trực tiếp hỏi ta?
Ta cúi đầu, khẽ "ừ" một tiếng.
Thẩm Thanh Uyển quay sang cười với bà vú bên cạnh: "Nhìn Lâm Lang xem, còn biết thẹn thùng kìa."
Cách đây vài hôm, Tống Khanh Thời đến nhờ Thẩm Thanh Uyển giúp soạn danh sách sính lễ.
Họ ngồi trong thư phòng suốt một buổi chiều.
Lúc ra về, Tống Khanh Thời đi ngang qua cửa phòng ta: "Lâm Lang, ta mang bánh quế hoa cho nàng, để ở chỗ tỷ tỷ nàng rồi, lát nữa nàng qua đó mà ăn."
Nói xong liền đi mất.
Ngày hôm sau, chàng lại đến.
Ta đi theo cùng, dù sao cũng là việc đại sự của mình, ta cũng muốn xem thử.
Tống Khanh Thời đang ngồi đối diện Thẩm Thanh Uyển dưới hiên uống trà. Thấy ta đến, chàng vẫy tay: "Lâm Lang đến đúng lúc lắm, Khanh Thời vừa mới nói, vải may hỉ phục của nàng vẫn chưa quyết định được kìa."
Tống Khanh Thời nhìn ta một cái: "Lâm Lang, trước kia nàng nói muốn dùng gấm Vân Nguyệt, tỷ tỷ nàng bảo không đẹp bằng lụa Phù Quang, nàng thấy sao?"
Ta chưa kịp trả lời, Thẩm Thanh Uyển đã giành lời: "Gấm Vân Nguyệt thì tốt, nhưng quá sặc sỡ."
Tống Khanh Thời gật đầu: "Quả thật, nàng ấy không hợp với màu sắc này, vậy dùng lụa Phù Quang đi."
Thẩm Thanh Uyển đ/ấm nhẹ vào người nam nhân: "Chàng làm sao vậy, sao lại nói muội muội ta như thế."
"Nhưng cũng đúng, mày mắt muội ấy nhạt nhòa, quả thực không chống đỡ nổi những kiểu dáng rườm rà thế này."
Tống Khanh Thời: "Vẫn là người có ngũ quan minh diễm như nàng mặc kiểu này mới đẹp."
Ta hé miệng: "Ta không thích lụa Phù Quang, hỉ phục của ta, chẳng lẽ ta không được tự chọn sao?"
Hai người họ đang trò chuyện hăng say, căn bản không hề nghe thấy.
"Đúng rồi, người thợ thêu hôm trước nàng nói, đã chốt chưa?"
"Chốt lâu rồi, chàng yên tâm, chuyện hôn sự của Lâm Lang, ta còn để tâm hơn cả chuyện của mình ấy chứ."
"..."
Ngón tay ta cuộn ch/ặt trong ống tay áo.
Lồng ngựk chua xót nghẹn ứ.
Rõ ràng là hôn sự của ta, nhưng ta lại chẳng thể chen vào lời nào.
Ta chợt nhớ lại lúc ban đầu, ta muốn một chiếc phượng quan đính hồng bảo thạch.
Nhưng Thẩm Thanh Uyển nói: "Phượng quan quá phô trương."
Thế là đổi thành bộ trang sức ngọc trai mà nàng ta thích.
Ta muốn trên hỉ phục thêu hoa sen dây, Thẩm Thanh Uyển lắc đầu bảo: "Họa tiết này không còn thịnh hành nữa."
Thế là họa tiết trên hỉ phục liền biến thành hoa chiết cành.
Hôn lễ mà ta mong đợi bao nhiêu năm nay, từng chút một hoàn toàn trở thành dáng vẻ mà Thẩm Thanh Uyển yêu thích.
Thỉnh thoảng tỷ tỷ cũng hỏi: "Không cần hỏi ý muội muội sao?"
Tống Khanh Thời sững người: "Nàng ấy?"
Chàng nhìn ta một cái: "Nàng ấy không có chủ kiến, từ nhỏ ở bên ngoài đâu hiểu quy củ lễ tiết của nhà quyền quý, chúng ta giúp nàng ấy định đoạt là được rồi."
"Cũng phải," Thẩm Thanh Uyển thở dài, giọng điệu mang theo vài phần thương xót, "Lâm Lang từ nhỏ chịu không ít khổ cực, lát nữa ta mang mẫu hoa hỉ phục cho thợ thêu, ta đã vẽ cả mẫu trang sức, gửi đi cùng luôn."
Tống Khanh Thời khen nàng đối với ta thật tốt, việc gì cũng chu toàn.
Nhưng không một ai hỏi ta có nguyện ý hay không.
Ta chạm vào chiếc trâm bạc trên đầu, hai mươi lượng bạc, không m/ua nổi một hộp phấn son của Thẩm Thanh Uyển.
Nhưng đó lại là thứ ta thích nhất. Sau khi nghĩ thông suốt, ta gửi thư cho Tống Khanh Thời --
"Ta nghĩ kỹ rồi, ta không muốn gả cho chàng nữa."
5.
Ngày hôm sau, ta vẫn như thường lệ đến thỉnh an mẫu thân.
Thẩm Thanh Uyển đã ngồi ở bên cạnh từ bao giờ.
Mẫu thân ngước mắt nhìn thấy ta, thở dài: "Nghe Uyển Nhi nói, hôm qua con lại không vui? Khanh Thời có lòng m/ua cho Uyển Nhi đôi vòng tay, con lại giở mặt ngay tại chỗ?"
Ta: "Con không hề giở mặt."
Lời chưa nói hết.
Thẩm Thanh Uyển nắm lấy tay mẫu thân khẽ đung đưa: "Mẫu thân, người đừng trách Lâm Lang, muội ấy còn nhỏ, con lúc bằng tuổi muội ấy cũng hay gh/en tị lắm."
"Hơn nữa, Khanh Thời quả thực nên thương Lâm Lang nhiều hơn, con làm tỷ tỷ, sao xứng nhận đôi vòng tốt như thế."
Mẫu thân vỗ vỗ tay nàng, ánh mắt đầy xót xa: "Con đó, chính là quá hiểu chuyện."
Lại là như vậy, trong cái nhà này, ta thu mình lại thật nhỏ, thật nhỏ, chỉ sợ làm vướng mắt bất kỳ ai.