Mẫu thân còn muốn truy hỏi, phụ thân lại xua tay.
"Đồ đạc cứ thu vào đi."
"Lão phu còn phải tiến cung một chuyến."
Nói đoạn, người lại ôm cái bụng phệ, bước những bước điệu đà không sao coi nổi lách ra cửa.
Chỉ còn lại ta và mẫu thân trong sân.
Trố mắt nhìn nhau.
Sau khi phụ thân tiến cung, liền không trở về nữa.
Chỉ sai người đưa thư đến, nói là phải bận rộn cho Quỳnh Lâm Yến ba ngày sau.
Lại còn phải lo chuyện hôn sự của Thái tử, không rút thân ra được, mấy ngày nay sẽ ngủ lại trong cung.
Khi mẫu thân nhận được thư, vô cùng kinh ngạc.
"Thái tử điện hạ lại sắp đại hôn rồi sao? Mấy ngày trước khi ta vào cung chúc thọ nương nương, còn nghe bà nói điện hạ mắt cao hơn đầu, không coi trọng những quý nữ trong kinh thành này."
Nhưng lúc này ta đang phiền lòng, liền tùy miệng đáp mẫu thân: "Mỗi người một ý, chín người mười ý."
"Biết đâu Thái tử đó mắt m/ù không nhìn trúng người tốt, lại thích khẩu vị nặng thì sao."
Mẫu thân nghe vậy, lấy tờ giấy thư đ/ập nhẹ vào trán ta.
"Sắp đến tuổi bàn chuyện hôn nhân rồi! Nói năng vẫn chẳng ra làm sao cả!"
Bà tuy m/ắng ta, nhưng thần thái lại nhẹ nhõm.
Hai ngày nay, bà cũng sai người ra ngoài nghe ngóng một phen.
Bà có nhiều bạc hơn ta, những gì nghe ngóng được đương nhiên cũng nhiều hơn ta.
Nghe nói Hà công tử kia từ Tây Bắc đến, có tài kinh thế,
dung mạo tựa Phan An.
Lại nói hắn không cha không mẹ, hành sự khiêm tốn, nhưng tổ tiên hình như để lại không ít gia sản.
Tuy chưa thể gọi là biết rõ ngọn ngành, nhưng mẫu thân cũng không sợ.
"Chỉ cần hắn còn ở chốn quan trường, có phụ thân con trấn giữ, thì dù là Tôn Ngộ Không chuyển thế cũng không lật được sóng gió gì đâu."
"Ngày mai Quỳnh Lâm Yến, mẹ sẽ vào cung xem thử, xem hắn rốt cuộc là nhân vật thế nào."
Nhưng ta lại cảm thấy bất an.
Chỉ vì hôm qua, ta lại đến căn nhà nhỏ đó một chuyến.
Nhưng người đã đi nhà trống rồi.
Ta không đủ mặt mũi tìm Quảng Bình Quận vương hỏi cho ra nhẽ, chỉ đành ngồi lì trong phủ chờ tin tức.
Đợi mãi, đợi mãi, không đợi được Hà Liên Tấn, lại đợi được Ôn Tĩnh Thư.
Ta và nàng ta đã mấy ngày không gặp mặt.
Nàng hẹn ta đến chùa Lan Sơn ở ngoại ô kinh thành cầu phúc.
Ta vốn không muốn đi.
Nhưng nha hoàn truyền thư lại nói, tiểu thư nhà họ đang b/ệnh nặng, nếu ta không đi, nàng ta chỉ đành đích thân tìm đến tận cửa.
Hậu viện chùa Lan Sơn vắng vẻ, là nơi tiện để nói chuyện.
Gặp lại, nàng ta dường như tiều tụy hơn trước vài phần.
Không đợi ta lên tiếng, đã tiến lên nắm lấy tay ta.
Lực nắm ch/ặt đến mức móng tay suýt nữa cắm vào th!t ta.
"Miểu Miểu, ta thật sự hết cách rồi, nàng giúp ta được không?"
Hóa ra, ngày đó sau khi Hoắc Yến Trì đưa nàng ta đi.
Liền nhận ra có điều không ổn.
Mấy ngày nay, mỗi lần gặp mặt Ôn Tĩnh Thư, hắn đều bóng gió hỏi về những chuyện cũ ta từng nhắc trong thư.
Ta và hắn thư từ qua lại hơn hai năm, những chuyện đã nói quá nhiều.
Có những chuyện, Ôn Tĩnh Thư biết.
Nhưng đa số, nàng ta lại chẳng rõ tường tận.
Qua vài lần như thế, nàng ta bắt đầu không chịu nổi sự tra hỏi của hắn.
Nàng ta sốt sắng đến mức đôi mắt đỏ hoe, gần như muốn quỳ xuống c/ầu x/in ta.
"Miểu Miểu, ta biết mình không nên nhận lời hôn sự với Hoắc Thế tử."
"Nhưng nàng biết mà, ta cũng đâu còn cách nào khác. Chẳng lẽ nàng nhẫn tâm nhìn ta gả cho gã mãng phu kia làm vợ kế, bị hànhz hạz đến ch*t sao?"
"Nể tình giao tình bấy lâu, coi như lần cuối cùng ta c/ầu x/in nàng, nàng kể hết những chuyện đã nhắc trong thư cho ta biết, được không?"
Ta gh/ê t/ởm rút tay lại.
"Thư quá nhiều, ta cũng quên rồi."
Ôn Tĩnh Thư hơi há miệng, trong mắt dường như có vẻ oán h/ận.
"Miểu Miểu, có phải nàng vẫn còn trách ta?"
"Nhưng, nhưng nàng hiểu rõ trong lòng mà."
"Gia phong nhà Vĩnh Ninh Hầu rất nghiêm ngặt, dù không có ta, với tình cảnh của nàng trong kinh thành hiện nay, Hoắc Hầu phu nhân sợ rằng cũng... sẽ không đồng ý cho hắn cưới nàng vào cửa."
"Thay vì để người khác hưởng lợi, chi bằng cứ để ta thay nàng trông chừng hắn, nàng cũng yên tâm hơn mà, đúng không?"
Nàng ta vẫn như bao lần trước đây.
Dỗ dành ta, nhưng lại nói là vì tốt cho ta.
Ta lại lắc đầu.
"Ôn Tĩnh Thư, ngươi còn muốn giả vờ đến bao giờ?"
"Ta ngày nay thanh danh bại hoại, chẳng phải đều là nhờ ngươi ban tặng sao?"
Trước khi quen Ôn Tĩnh Thư, ta tuy không thể gọi là thục nữ danh môn.
Nhưng người trong kinh thành nhắc đến ta, vẫn sẽ khen một câu là người thẳng thắn.
Phụ thân ta xuất thân vọng tộc trăm năm, quan đến nhất phẩm, là cận thần của thiên tử, môn sinh khắp triều đình.
Mẫu thân ta là Huyện chúa, là hậu duệ của công thần khai quốc, thực ấp hàng trăm mẫu ruộng, cậu lại là hoàng thương, gia sản vô cùng phong phú.
Ta là đích nữ duy nhất nhà họ Khương, dù tài hoa không xuất chúng, nhưng người muốn cầu hôn ngày trước cũng không ít.
Nhưng tất cả những điều này, sau khi quen biết Ôn Tĩnh Thư thì đều thay đổi.
Ta lạnh lùng liếc nhìn nàng ta: "Ta đã hỏi thăm chủ trì rồi."
"Ngày ta hẹn gặp Hoắc Yến Trì, ngươi từ sáng sớm đã sai người đến báo tin, nói ngươi mắc b/ệnh hiểm nghèo, cần một cây linh chi trăm năm."
"Ta lo lắng cho ngươi, nên khi ra ngoài đã tìm cậu ta trước, lấy linh chi thay ngươi sai người gửi đến phủ Ôn."
"Đến khi ta vội vã đến chùa Lan Sơn, Hoắc Yến Trì đã đi rồi."
"Thực ra, lúc đó hắn là đi cùng ngươi đúng không?"
Ôn Tĩnh Thư không đáp, nhưng vẻ dịu dàng trên mặt dần tan biến.
Hồi lâu sau, mới sa sầm mặt mũi nói với ta: "Nàng đều biết cả rồi."
"Phải, ta đều biết cả rồi. Nhưng ta vẫn không hiểu, ngươi danh tiếng lẫy lừng khắp kinh thành, tại sao phải làm thế?"
Ôn Tĩnh Thư cười lạnh một tiếng.
Ánh mắt nhìn ta tựa như rắn rết.
Nàng ta nói: "Phải rồi, ta danh tiếng lẫy lừng khắp kinh thành."