Tôi do dự một chút rồi bắt máy.

"Phải cô Lâm Duy không ạ? Tôi là mẹ của Tô D/ao."

Giọng mẹ Tô D/ao không quá gắt gỏng, nhưng mang theo sự khách sáo bề trên.

"Lâm Duy à, dì nói với con câu này, cái vòng bạn bè đó con xóa đi được không? D/ao D/ao ở nhà khóc cả đêm, mắt sưng húp cả rồi."

Tôi đứng trước cổng chung cư, gió thổi qua, tóc dính hết vào mặt.

"Dì ơi, tấm ảnh đó là do D/ao D/ao tự gửi cho con."

"Dì biết, nó kể với dì rồi. Nhưng con cũng không thể đem chuyện này đăng lên mạng được chứ? Chuyện của hai đứa, đóng cửa bảo nhau là được rồi, con làm thế này thì sau này D/ao D/ao còn gả cho ai được nữa?"

Tôi gạt tóc sang một bên, đổi tay cầm điện thoại.

"Dì ơi, con gái dì ôm chồng con chụp ảnh, dì lại hỏi con cô ấy làm sao gả được nữa?"

Đầu dây bên kia khựng lại.

"Trẻ con không hiểu chuyện, con làm chị thì không thể bao dung một chút sao? Con làm ầm ĩ lên thế này, chẳng có lợi cho ai cả."

"Có lợi cho con."

"Con--"

"Dì à, chuyện này con không còn gì để nói nữa. Chuyện của con gái dì, bảo cô ấy tự đến nói chuyện với con."

Tôi cúp máy.

Đứng tại chỗ suy nghĩ một lát, tôi quay người đi về phía tiệm ăn sáng đối diện.

M/ua một cốc sữa đậu nành, một cái bánh bao, ngồi trên chiếc ghế nhựa trước cửa tiệm chậm rãi ăn.

Điện thoại rung không ngừng.

Tôi để chế độ im lặng, đặt lên bàn, úp màn hình xuống.

Ăn sáng xong, tôi gọi cho mẹ mình.

"Mẹ, con có lẽ sẽ ly hôn."

Đầu dây bên kia im lặng ba giây.

"Sao thế?"

"Chu Ngôn ở bên Tô D/ao rồi."

"Tô D/ao nào? Cái đứa bạn đại học của con ấy hả?"

"Vâng."

Lại im lặng vài giây.

Mẹ tôi nói: "Con về nhà đi."

"Chưa cần đâu ạ, con xử lý xong việc trước đã."

"Một mình con có làm được không?"

"Được ạ."

"Vậy con nhớ lấy một điều."

"Dạ?"

"Đừng mềm lòng."

Tôi nắm ch/ặt điện thoại, vâng một tiếng.

Sau khi cúp máy, tôi ngồi trước cửa tiệm ăn sáng, lật ngược điện thoại lại.

Màn hình toàn là tin nhắn.

Trong nhóm đồng nghiệp có người tag tôi, tôi không nhấn vào.

Trong nhóm đại học có người nhắn tin riêng, tôi không trả lời.

Tôi mở album ảnh, xem lại tấm ảnh Tô D/ao gửi cho tôi một lần nữa.

Phóng to, nhìn chi tiết.

Tay Tô D/ao đặt trên ngựk Chu Ngôn.

Móng tay cô ta làm kiểu mới, lần trước đi ăn cô ta từng khoe với tôi, nói tốn hơn ba trăm tệ.

Bữa ăn đó là do tôi mời.

Tôi tắt ảnh, mở ghi chú ra, bắt đầu viết.

Dòng thứ nhất: Chu Ngôn nói đi công tác Tây An, thực tế đi biển. Thời gian: Thứ Tư đến Chủ Nhật tuần trước.

Dòng thứ hai: Thời gian Tô D/ao gửi ảnh, 9 giờ 47 phút tối qua.

Dòng thứ ba: Tài sản chung sau hôn nhân-- nhà, xe, tiền tiết kiệm.

Dòng thứ tư: Giấy đăng ký kết hôn ở ngăn kéo thứ hai tủ đầu giường.

Viết xong tôi đọc lại một lượt, rồi thêm một dòng nữa.

Dòng thứ năm: Tô D/ao biết mật khẩu WiFi nhà tôi, có chìa khóa dự phòng.

Chìa khóa dự phòng.

Tôi chợt khựng lại.

Tháng trước Tô D/ao đến nhà ăn cơm, lúc về tôi đưa cho cô ta một chiếc chìa khóa dự phòng, bảo sau này cứ tiện thì qua chơi.

Lúc đó cô ta cười nói: "Chị ơi, chị tốt với em quá."

Tôi đặt điện thoại xuống, nhìn chằm chằm vào những giọt nước trên cốc sữa đậu nành một lúc.

Chìa khóa dự phòng phải đổi.

Ổ khóa cũng phải đổi.

Tôi đứng dậy, đi đến cửa hàng kim khí m/ua một lõi khóa mới.

Khi quay lại dưới chân tòa nhà, tôi nhìn thấy một người ở cửa ra vào.

Tô D/ao.

Cô ta đứng cạnh hệ thống kiểm soát cửa, tay nắm ch/ặt khăn giấy, mắt đúng là đã sưng húp.

Thấy tôi, cô ta bước nhanh tới.

"Lâm Duy--"

"Trả chìa khóa cho tôi."

Cô ta sững người.

"Cái gì?"

"Chìa khóa dự phòng nhà tôi, trả lại đây."

Cô ta đứng tại chỗ, môi r/un r/ẩy, lục trong túi ra một chùm chìa khóa, tháo một chiếc đưa cho tôi.

Tôi nhận lấy, nhét vào túi.

Cô ta đứng trước mặt tôi, hốc mắt lại đỏ lên.

"Lâm Duy, tôi biết chị h/ận tôi. Nhưng chuyện này thật sự không phải như chị nghĩ đâu."

"Vậy cô nói cho tôi biết là như thế nào."

"Tôi với Chu Ngôn... là anh ấy theo đuổi tôi trước."

Tôi nhìn cô ta.

"Anh ta theo đuổi cô, cô liền đồng ý?"

"Tôi đã từ chối rồi, mấy lần liền. Nhưng anh ấy cứ tìm tôi, tôi..." cô ta cúi đầu, "tôi không cố ý muốn làm tổn thương chị."

"Cô không cố ý, nhưng cô chụp ảnh gửi cho tôi."

"Tôi muốn thú nhận với chị."

"Thú nhận?" Tôi lặp lại hai chữ này, "Tô D/ao, lúc cô gửi tấm ảnh đó, cô nghĩ là cô đang thú nhận sao?"

Cô ta không nói gì.

"Cô không phải đang thú nhận. Cô đang thông báo cho tôi."

Gió lại thổi tới, tóc cô ta cũng rối bời.

Cô ta ngẩng đầu nhìn tôi, nước mắt rơi xuống.

"Vậy chị muốn thế nào? Chị muốn tôi quỳ xuống c/ầu x/in chị sao?"

Tôi không trả lời câu hỏi đó.

Tôi lách qua người cô ta, quẹt thẻ bước vào cửa tòa nhà.

Khi cánh cửa đóng lại sau lưng, tôi nghe thấy cô ta hét lên một tiếng ở bên ngoài.

"Lâm Duy, chị không thể đối xử với tôi như thế! Chị không thể đổ hết lỗi lên đầu tôi được!"

Tôi bước vào thang máy, nhấn tầng.

Khi cửa thang máy đóng lại, tôi nắm ch/ặt chiếc chìa khóa cũ trong lòng bàn tay.

Kim loại đ/âm vào lòng bàn tay, hơi đ/au.

Khi đến trước cửa nhà, cửa đang khép hờ.

Đẩy cửa ra, mẹ chồng đang ngồi trên ghế sofa, Chu Ngôn không có ở đó.

Danh sách chương

Có thể bạn quan tâm

Bình luận

Đọc tiếp

Bảng xếp hạng

Sự Thiên Vị Đổi Bằng Cả Mạng Sống

Chương 17
Sau khi tỉnh lại từ vụ tai nạn xe, tôi đã mất sạch ký ức của 3 năm qua. Không chỉ trở thành Omega bị chính kẻ thù không đội trời chung đánh dấu. Mà trên tay còn đeo chiếc nhẫn cầu hôn của hắn. Nhưng hình như... Hắn rất ghét tôi. Tôi chủ động rót trà cho hắn. Hắn chẳng buồn nhận lấy, chỉ lạnh nhạt nói: "Lần này cậu lại bôi loại thuốc gây ảo giác gì lên miệng cốc nữa?" Tôi chìa tay đòi ôm. Hắn cười nhạt: "Lại định nhân lúc tôi phóng thích tin tức tố rồi dùng ống tiêm rút máu tôi sao?" Tôi khuyên hắn: "Đã đánh dấu nhau rồi thì chúng ta sống tử tế với nhau đi." Nghe xong, người nọ lập tức biến thành chú cún con tủi thân. "Cậu lại định lấy giấy khám mang thai giả ra sỉ nhục tôi nữa à?" Chết tiệt... Đừng nói là ngay cả chiếc nhẫn cầu hôn này... Cũng là món tôi mua trên mạng với giá 9,9 tệ, miễn phí vận chuyển để lừa hắn đấy nhé?
433
6 CÁO TRẠNG ÂM Chương 10
9 Vô Tâm Thành Dẫn Chương 11
10 Độ Vong Xuyên Chương 8

Mới cập nhật

Xem thêm